Logo
Chương 88: Bất Thường (1)

Ngày hôm sau.

Phố Ninh An, Lâm gia y quán.

Lâm Tử Tô đứng trên ghế nhỏ, dùng kẹp cẩn thận lấy chiếc đĩa vàng đựng viên đan màu đỏ son từ trong đan lô ra xem, phát hiện hỏa hầu chưa đủ, liền đặt lại, tiếp tục điều khiển ngọn lửa trong lò để dưỡng đan. Trong lúc đó, nàng liếc nhìn về phía chiếc bàn ở góc.

Tiểu di quốc sắc thiên hương đang ngồi thẳng trên chiếc ghế tròn, đường cong eo và mông khiến Lâm Tử Tô phải ghen tị.

uq ôMi đi hắn ngađ Đại chăm úcL chú hiu mc uC ucn lai ph: Kmi" lịch Lna tìm của ayt ng này, tức Truyện", trên vcá ưđng, yas
tháp nữ, nil ac tâhn chạy tử hiện phụ iv Dương âLm nb y, :nếđ gia ra tẩu thần
Lâm ig Nưngh ycuhn Nghi b ág,i d:y xấu, nnâh dám đng nghiêm đâu anm tcú Uny nbà rtưc áhcu lin mt tt
êrut Lâm cch: ngb mô kúhc khcí,h T iưc
"T cnôg tử?!"
tử?!" ?" muội agi âmL
gnl nuế mt nnh.â thì hôm sgn nT Ta ,tín Hoan chuyện âm gxno ar nbh bt hắn xem cdư lo ngơiư auq đang đan àhn .th" kai iln hnmì, do đó ăn as?o gì "Ta hoc yx nuyl Tạ
chuyển ,ưht nhân kê ht nhân sang tiểu unhyc hC đ chuyện từ phếmi đ chóng tiểu các tam... bên hàn hup nma hnahn noigà đơn nôui của rồi ia
yb Đan mang cđư, nhgúc yngà ưdc đăng iam Thu ti đi ôhkgn uti gncù hội." iĐ" ũgcn v ta đã dạo .ưđc đ luôn, nay ugrnT id dùng xem à,gny tohe tonrg ũgcn
tếK đm.ê suốt vn thm qu
Uyển b ,hcc Lâm urêt pl tc tngr đầu Phát iNhg nm:g nha nghịch mt hnìm nhìn inh
nnìh :s nv c yht vy, ca hn, hoàn ar di nhạt, caưh tiểu oniàg mâL cm t gNhĩ T liền yht ý
cnò đánh !"đy ?v óin "Ta có aos by ta ônmg gnôhk voà Ngươi ht
otX!
ũr canh nìhn ếnqyu l đăm tm thu, íkhn li h.chní nyà mđă thất giờ vẻ ánh lúc s usa đã vàng ar ac na đôi ưhgNn cp ngm ngoài ,tnh gọng únch hnôgk
gotrn mức luôn oanH ghônk Tạ lgòn cũng ghNi hnt.gư ,ếvt T giúp, lại chồng, amn ìt n âLm cahư gn hìbn àl Tn acưh Uyển tưởng hảo đây vợ đnế ưcđ uc chuyện Hoan hoàn Tn
thT htN Hoàn... Thứ D
nòl,g ghiN bề đáp: àdng mm cười nhgnư Lâm vẫn ĩghn ngàoi dịu rogtn ynU thầm
viu bản ếb chuyện pá ovà nT cl họa igưn tắc, án gmn khác nnhưg đi T dù ac ncgũ ca tcưr gim ngôkh thân Hoan tai .niuh ơir hay, tyh v phi
vài khc, lấy t ,nìht tr nhưng ntih hthcí l,i nió cu,â quá không tâm cũng nil ý Uyển ngàn tyù nd giải nhập nêuhy, hai đình, ếth ành ov.à dần tay uhcny nit nió chán Lâm Dương mô gai mt ihNg t
"Tử !ô"T
btếi ìnhb "Mui thường?" òcn ơđn
án, ct đo.àn uđ àl ăgtn v htma ưgni bồi li môn đi ,tin ưgni Mọi nă T gxon gia tiếp làm inl đường ca, b htm tr Mc Tẫn nửa cùng cM oHan sau ghnôk hki han tối
qua môn li tmh nmô c sut b đêm. tb, Hôm êđ,m êniT nha vấn han T anĐ tm cũng Vương
...
.."."
ngoài đi rt ighN chuyến, nUy nigoà môh nưh nên như am ám b một kia yv, igng t tà K đã ra êbn vậy. mLâ
tử. nđáo mLâ T ênil cgnô nđế hgnc quan Tạ
nếu s chê". gônkh ta tth người được, tmì nhớ ig di, tìh id ta ln đi, đi uâđ ir icư Tu"i
ếkt uđ vậy, d âmL aki nmă hôn, dngà hpi đưc ì.g o?sa rtng rt uit òngl gặp nhiều than uổng di, đc hhcít mình cũng Nếu gkhnô thân chẳng ưnh nôhgt nõn cho ib nmôg t,h thm nưig áic cm itu tgnro s T hncg lc đã phí id
a."..h "h..tP. ha
khai. s đu vẫn ncg chôn nnê gnkôh nn,g rat ênTi xử ếun tn tội áchk b hnn b cuh ýL rằng tgư,hn T biết sgn
tẩu v ly yUn voà nhà, nchá gontr t agi nnìh giữa éko :Nihg Dương mâL còn hp đgưn pahí aty mô ayt
thì ar àno?ig gTonr nàthh đ ý "?sao xinh il "Soa b mt mui bây mình ig như pđ ,ml h,oa miu loạn yêu khu
phu lẩm đưgn đang qua "vng miệng unhy nUy ngang mâL úy, đi xinh thy àml nhà ht,h"c hnn đi mh, hnân ngđ ghcn ca tt ngõ ctưr mt uhp đp uaq Dgnươ mb. Nghi aig
tỷ?" t "ơgnưD
ai Vu êuy đ ai Ta giáo, àl ar chưa òcn nhchí ý ngoài ac ..c.h bitế n
ácch hnôgk phút. nA đến ncũg Ninh mất ngõ ivà nTuy Ph Thanh ngcu x,a hc iđ hc
gành tỷ nálg àl úhtc mxó àl lo." ,itôh aquhn gig,n xngu dạo tỷ otàn "Chỉ gnđ iđ
igưN âđu?
...
,iÔ n m..à. hp
ra àvo hnìm ihk mâL hộp ir âcu, .ca by gỗ nyU dặn xếp àbn n,gàg dò nêtr s lọ nhỏ mt vài gọn ihNg
cho iĐ" àhhTn Loại thuốc à? mạnh uph phố kghn?ô" nnhâ ,yv oagi ăVn
ra. nhg bỗng đang hngôk cngũ gnt vậy, dưng t ưhn hc tyh ađn sư êuy Nàng đứng mi ulny tếbi ngẩn ít ugcn, ch
voà Tẫn phn cn Tô hgn vn Lâm tmră àon ìg Nhưng nyà thể T đáng, oHna quá tin àgnn tự ac tr đt đâu nàng tử. mình, hkgnô yta làm T unhyc: ch tmră uhi lcú
t không thuốc hơnpgư pih hi,tô nnhg gnhưt nhgĩ là hnìb đâu..." loại "Chỉ tỷ
tiu iđ Là t mô v chứ? ih công uC s cũng nữa, gnnà gnáđ Đi óc hngc h,tư quá ,Lâm Môi T nhà ênihn h Cầu nHơ r ly uến gưnơđ Môi àml ac ônm.
đang gehn ,il hgế liền nth thần uđ tiếng ìhnn Lâm s thất nyU thò ca xuân hNig .nha..qu êtrn ra ngồi goinà áto
.i.."h i"H
ưnh tỷ ?ưuL thăm, tỷ đnế umi b nă qua k đơn iđ ômH óni thuốc nàh at htn y y,v rtưc ym ohc hết?" êk đan t "Nghe nhg họ ohà yth vừa hmô