Logo
Chương 636: Kẻ nói vô tâm, người nghe hữu ý (2)

Dù sao “yêu đạo bày kế” cũng chỉ là suy đoán một phía của Tạ Tẫn Hoan, không có bất kỳ manh mối chứng cứ nào có thể chứng minh.

Mà việc Thẩm Thương phải làm, chính là trong vòng một tháng, khi không có bất kỳ manh mối nào, phải tìm ra kẻ chủ mưu.

Nhưng kẻ có thể giăng bẫy Tạ Tẫn Hoan, còn sai khiến được cả Lữ Viêm và Lý Hoài Xuyên làm đao trong tay, phải có thủ đoạn thông thiên đến mức nào chứ?

Đây chẳng phải là bắt Bôn Ba Nhi Bá đi diệt trừ sư đồ Đường Tăng sao…

lát, ikh inl tm vn yht nl,ê Tơhgưn ch auS hTm ếtni àov nthg iđ ,đnế vàng bước onHa đề: Tn đi vội T
Nam hâtn Viêm, nhgĩ ar inó ihp tênr ,nh ndòg v Cương hắn h?c Lữ hgcn hgôkn óđ gp đường v dià unlg ch usa với hìt rõ phn này ivc “Ta tung ob không có ión giấu ưigơn mtì hycnu cũng tv, õ.r mgiế. Cnò àyn yđ ,ml đến sua àv s igNươ gì
lại pht c ch yâđ hiệu khắp để nthôg k đó onđ ntê inth hầm tra ámđ th ng đã nxyêu li gtorn th ýk yuê năm gưin nơh ht m. óc phcáh khấu il hc gchn vci thường gàny đ unm giả, n,ào tuh Nét nnhgư đi ynhcu niơ có để bt nB yuê àm na t này xảy những là điều này bất cưtr ,htt ra…” uđ thiên, nhúcg my không khấu
ưđc công th olã đào pih kẻ asu tni T đứng ãđ b hTái là Thưgn sa?o ión rng, hc rõ ir n,gd ib thể nti cn ar manh yêu Lữ làm sao Lữ im đnế li t oeht ib nchg ln T ođ tra uC,hâ
——
tb ángd ìhnn gnũc v ghcnh ac ưnhgN đnga phụ int đo ch ny,à chuyện nói: giống hkgnô nhắc iđ gđn hc kôghn d, nhgn đến htc ưs gnàn gncũ
á:lt o,nà hnìm suy gưnơhp kỳ nghĩ tm cuộc Hoan nhtáh ggniă nưig tch là htn by ôhnkg ncgũ èbn rốt T rõ Tn mđá
Kgưnhơ ođ inó kngôh ghnĩ cph đôi êmht ,gì qua, cno chp li biết à.no khẽ ngũc iTên t,o ươing ngađ mắt không
phủ ,aki nôcg Trưởng .húca nêB
!?
chán, ưigơn on.à xem ìhmn bun “Một nên thế nđế
muốn gưn,i nh nghnư óni tìm ưig,n ngiư Hmô nT Han,o rõ âuđ ac iđ auq cũng ih phn Tạ kôhgn không đã thân cũng ta đã
tth rta aonH điều áQuch mi chuyện lo av nơm áhQuc không thiên htn tra gđn hôm ra il nha sợ mi nv mà àv àl s, namh sợ ht nikh T lòng đu đề, np negh ar môn ưđc niết àm Táih Tn hc ngôkh anh hu đã môn nói s hiáT Quách không hip có về triển, hu qua đa. c tc, rat rồi,
vậy, ,đgn pđ thnâ đ gncù T ar glnu nughc là àl hiệp có Hano ph ynU ũcgn nôkhg lại ghĩn ms mt sư hon mang đc lâu vi hn ht àm xảy ,gntu tượng n nT ôgknh ti giếm ,pnh xinh đ?ưc như nhìh mLâ gui soa nn thân higN uhnyc nhau
cp cộp Cp
ngòl àyn biết phản khiến, àl nưig đám hu ma ai Thái Quách đây nhiều, ũcgn nb óc nắm Bc b hQcuá hn, ưnhgn hậu để vu người, bôi li ùdng uyê nao k uCh chắc. gôkhn sai tặc hco uáq Thái lẽ
nv s, htú đ éko tmí mc nưig b sững lt nre ưnig ngồi Nghi muà àgnv chiến ôbng ynU hncă quyến tình vội ceh lại: ngb tkế cnò hiện y Lâm lni ápht mhìn uq dậy, tm trên ũr,
sao ignư âyđ? il nđế Sư ,ph
ngay trước nă ơNigư đi, đây yd at c
cứng àm muội thấy Lâm ngồi unnh, một buổi ac ođan sgán li đm tch gnnà ntêr tm ôn íhk gi hNgi ótc tóc mặt nhìn, đưc neđ búi uđ nhánh t đnga xahn trên pk trông oàv bướm, thức hnư ngđa hník mhìn người màu Uyển mệt idà gsn tm cm nữ một dy bằng giường, rgtna im đờ, umi oac t ar V vyá mũi nl, cặp t m nhhì th mái
Trang, bnô il ihp at ca nhât T n ab hắn uig ôhngk hon nT uahn khắp iếmK hc chốn, còn qu ngũc nữ màl hắn… Thanh itếb hepn, gì…” Sư phận ph ac cùng nMih cô gi không Hnao ht,t óni nam n,gưi nn tm điều là
htì ũV nòc nên đây, rtưc Ahn tu vào nv ta ơNigư .nyà ưt nữa, as dậy c đng kôhng sớm v khngô t.a vic tìm v nghĩ đi, đến nghn mau soạn đặt óc gncũ nà,hh suy còn mât vci nh, huycn Hạng Trời ygnà
B hỏi Nguyệt hcp ,tm pch Hoa rằng:
hàng ca pt àmy thoáng aiG hcp nói. gnàn khi étn cnò
Tử nă Lâm páđ ơcm, lin mnìh lại mắt Uyển uâc: mt ighN nếđ ntưg ig nhoe
hhcní hyt hki B Hoa cvi ngoài, tếtuy htế rntgo naoH ca Tẫn nkôgh c T đme mọi k àl t lòng nph .ri tgrnô coh đã ra bộ ngnà động, ynU yht hcn tiên gn óin ngd uđ Nguyệt yàn, tiếb Nghi ynchu hắn
chưa ũngc nói d.o gĐnú đi, quan đi.” vậy, ơưgnTh ht nôkhg hưgNn Vẫn đã chúng uến iph thân uV là kôhgn ti tb hìt Xích óc ãlo gđn ép hi u:đ thứ ếnđ t ưnig dgùn hạnh riêng nguyên trùm ht,nưg uđ đui tar h lén Lữ pnh hình rcưt ht, aki útl chỉ Giáo th thân đo ta chức, oba hmT tb tg rta cnò nnê tn c,đư vào.
chối điều T này, và hy a,tr hc hn đã tch Hoan uTi .uBư hnđ mọi gôknh ntêr cấp nhưng vọng nT ĩd ơưKgnh nhđà Thương nkghô gũcn lc ,t hn tđ ihnên vào ht mhT
?
ămn mối ếđn ,ntàhh mtì ch mọi vu ,ná an ra hgnnư gì.” ygâ liên ưngx ơnh óc Xích Giáo’, ngũc nkghô na,o nôm ukh nhi tại đây tra nigư mày thường ếimk naqu đều uyê ó:ni Thương là ziaH han knih ácc irnt nB yĐâ nmha gnhn ênxuy ânhn mTh cch v một hct hínu ch uV nhiều yàn v nha môn ,ănm ýqu tự hcn uq ng intế
ếitgn g.n còn htn đến ,oac hniên àl ynU đã cig thì ânhc tri li thy phòng lên hNig âLm Kết ngủ tự xa vọng hk t hcưa tm qu ac nghe ,m cbư
mạch: âmL tốt mn c khí ìnhn ra một ,lm nyU àl tay liền Nguyệt đi có bt Nghi lấy up,h oaH ưgni B sc ca hnôgk cưđ thể
vậy hgNi óchng gnád sư yUn ri ân yêu thấy thu đi itn óni cngũ vị nd ri nhanh nữa, ưbc iku ànc Lâm v ôgkhn
là th nT ãđ Xíhc :iđm ht đ dấu liên nói chút nauq hnưgn ôib chn Hoan đến tếv hc áhTi khôgn ôgkhn nbê tgrn đng Quách lại c định il hìt Tiên gônhk btếi iGá,o Tạ uđi ht uV tra xem, nhọ nào hu nght vào noà, vn ơhngưK
~téK
ãđ gii Tn ta nào?” noHa huit ếth T
nT yUn lc òt hp gmn Thấy ca ìhnn yus tb tđ Tạ ưs ir mắt, ,Hano giác ihnên hpc đầu thoáng mLâ cách òngl trong ión: Nghi v
lướt ênl B ăcnh káh nình đ oaH còn lót có qua: ,đp bộ Nguyệt vén yth l cm
?
iv năm gùcn hpu nihkế tình ccá tiểu hkin bén nUy thư, iv Nghi ngày nhnâ nhưng cảm .n qua ôv iuhn gnhn ggani Lâm nhạy hngmi ếipt xúc àgnn hnyuc àyng hồ, mna uyt ôgknh
,ng vùi ưci b ,ri cnò yd không sợ đu Trưởng êch ngiơư ch ?osa ph vn ngoài đu C cgnô đã người húca
rtu Tạ nđg gii ts nuchy iT, nh tinê Xích cuộn nưig về ngùc uđ bèn người ch hia hty cũng việc là đến đnế lc, ca qếytu uV ưnig B cih oaHn Tn c,uc hoạt rt emx mun rotng hgnĩ năm này, thể ng titế iv âyđ rưtc không h cách Hình ưt tra hưgn hia áioG gnhn v
cs ứng biến, đó hhctí nước, rtưc tál, nv gnNà phi gii mnu tm một suy ùty ưhgnn vốn âm uanq Nghi: uêy sát nàng phn ghnĩ loã b của iv bhác phòng luyện, inêt cấp bèn thm uhycn nUy tânh n htn
Kết nêb giường, nuxg à,nng il, hngôk gưni oké tm đpá nh đến gxnu unhkô nói đ h chút, giọng ngnhà ayt uq hăcn lộ mt eoht nôbg ếnđ: đưa truyền ngi đó
“Sư ?ph
,àvo nào hTm đã ưhgn it T cngô hin t tếh tra ếtib nưnhg tử bị ôgnc cho để hãm aty Tạ cũgn i,h có khấu ngr khnôg điu tb m yêu nkgôh nđh nào?
đầu yht ođ mình nói ếun yt èbn trước lơ ugytN s gagn:n B c ct ai,k cô cứ lc l t,pếi mc Hoa gnl
Lữ rta đ á.khc đ nh uđ s có gôKnh gin hnư ikah ơin và tux ht Chúng không vậy. ar nogtr đnơ tht ar báo, biết, mêVi ikh hni hók mình sao từ :đu hn hề ãđ Tạ àhnth ôhgnk đó d lắc hc gyàn lại tr Lê t bằng anoH Tn nhn at ayh bắt tr bị hắn âu.Ch clú vn dn ìv
màng nàng ,iđ Tô hpiết il Uny ưtgn mệt yd, ipnh mơ s hct cyh nv Nghi Tẫn nnê T T vô mình óc tự ir Hnoa mỏi, ngơi. rất ngủ ny,cuh T il Lâm ikh đến ãđ uqa ghn đến iácg êđm nngà thấy nưnhg đi, Tạ uq cùng lmà Tn đến htcú nHoa ig hgônk aus ihu
mc có nam Tạ Hnao cũng nôkgh chung tm yat nghc Chuyện onà cm, l nthâ Tẫn gĩhn v cđ,ư ht ca ôhngk niưg nhp nên hp at chừng bàn ugnt ếtbi “Sao ưs nôgkh n, a?so lung êuk uyq không