Logo
Chương 608: Tạm thời nghỉ ngơi (2)

“Đã nói để ta chơi nửa đêm, ta ra ngoài nàng chẳng phải sẽ tỉnh lại sao?”

Dạ Hồng Thương thấy vậy lại vòng ra sau lưng, giúp hắn xoa vai, rồi bàn tay trượt xuống lồng ngực rắn chắc:

“Thường ngày rõ là tên háo sắc, sao trước mặt Hoa sư tỷ lại nghiêm túc thế?”

“Ta thích trêu ghẹo lúc người ta tỉnh táo, chứ ôm người đang hôn mê đi tắm thì khác nào tiểu tặc vô sỉ, ta đi…”

iđ ư,cha nếu có ghôkn s Tn tc thì xtu có c,iư lògn gortn ãđ đ nauq uâl noHa qu .iàd itếb tm vào ri gĩhn đầu htm Tạ gưtn tiên hpn l oaM chB cl hp tử
thường, óc hânt hc áchk cảm t,h cm hyt thở Bộ oát mht hk mệt, ht Nguyệt nhn lập hơi nghkô opàh nth thấy im tức hn Hao thân im nhõm. lại,
~H
?!
nv mhnã đng gniư olng uđa ý tr th men, nhức qáu il cgái sức, igyà ntgro ytù êTrn tinh etoh như đnế chút agmn ađ hổ tm ácig bị tyrun vò vừa hnư ơm mc hơi cảm còn
?!
ùv
?
ăn ta asu ơưgiN sn bị yàn ovà một giờ? num cnhu hnp ơginư để yHa at hoc aih uống người canh ngày mi
hgĩn ca aHno một nh lcú phía về muốn ct thân gani amn nođá ith của trong Tạ ph nói: yl nađg dà,gn cnhâ hnkôg Hi, aNm gni d nT nng uq rồi cũng nh
ihp, li tmì mau yv ccáh bn ócngh ht Cnũg ênn ngươi.” lấy vn hco
ri itn ìnhn tuông yđâ Bộ xuống hnéc ginư hgi,N ly tinê đưa bt nl vy, hnp ánh ph hn ngàh tuh ehng di cho mt tức của b iágc genh cht àl nđ váy uq nhớ i,đ mắt dọn đgun unyếq ôv đang nT hiệu” nàng T Hona àt đu nhận nh ra rũ, bối, rt,n lại il ac tm àov nyU
ar D đầu Cầu ri tấm đó st hai ir ưhơTgn tth c,ág bồn ra nohé s đng ngH gưn,i ùiv gặm ceh bt nhtg nohpg mt, im sua bèn énm éko hìnb ly áic ahcn uđ ots hmn Môi cửa đnag
ưh dùng đu t u,ếy trêu ơnh hỏng ngồi tcúh: đang ghtn táhP imh hiện T tm ngón ginư ơin tay tỷ naHo Tn cch
khe oe váy ahxn bèn tgnr bình b il hty nvòg qua mng ếcihc ngđ cếcih hở xuống, ưnh mhna quần uq nnìh nhỏ lộ mt đậm đn tiếng nT ,n nhge đy ac thật để tếyut tyh tc Hoan không àv phong, avi s nnõ ic T hp àmu tênr
đến đi Nhạn th li ,Knhi t nti yv, iNhg ra àyn nmư oigàn i.cơh âhtn ca kôgnh m,l hâtn “Thôi ht yUn tỷ
sư bao…” htì Cgnũ tTh rưtc qếytu t hniT huk báhn úCh của chao~ tht, ba ab đều giống iưnơg, ln hpía Ôi aHo Mông của như
nàng Hai ôc,ng đi muội, D say ly thể mà ió:n nưgnh đứng vậy vì y trêu ri, hacư ncéh mùi đầu iđ aso htì ânhn đi giỏi rượu áqu ôkngh rt cũng kah unt, ếnđ htt ncgũ làm ab yd ca nếm inl ca Tnhgơư thế nàng qua ,ưgni gtn yâđ úlc àl ln khi uim bất b,y nhcé c gun tyu gũcn khá ckáh, ânht nc muội ếđn ếnu niưg nyà nHg inêt đã
Tơưhgn hết? “Hồng Lnh nãy ht cS nơưgi abn ca
gnân ly Hgn D Tẫn ncg với Thương lên T :anHo rượu
àm gnmô mun phải àny là vỗ bếni gcnũ c htân gưiơn i,v tỷ ũgnc t sớm được muộn chiếm cn ngt nit làm cnũg uch có nch àhthn nếu hgnc ìg nkghô nghi biết u,êhni thế nbgă, thì hnv ó,c đc,ư nigơư thể ìg chng “Không t,t gnră còn abo
nươ,ng tối, có bn ơNưig người at ng ,ânhn hcng lại ccá lẽ àl nếđ thì t ai? gian hit nhập ngay ihcơ thay oàv đ iương Hơn gn amn na sáng gncũ cả niơgư đi ùndg ht với nđ t ơginư t
rồi măn không hiun đã n?h gnu àgNn ưur
tl ht ásgn s, àt mt t đnga ócg tm b oàgni ht ưnh vì môn bên oca imn gì, gcnô mt trgn ib ngưng ãđ sư như Cầu nđè ưgvn chín kngôh iđu Đo ayng nghiêng cạnh itu t còn ôhgnk gnbă tm írt nhìn grư,tn ,emx mặt nm ruí v T Tn nêb nđga oàb gnyâ Hoan ôhkgn nv uýq ngắn ơgưng trong tm iếtb hpgnò Môi tay mc hnl hty uvi mi muồi thni v mc h,úc bià ign ncuyêh mắt cđu hìt gơưnn ny,tu bàn, nig naq,uh ông trần, ca chút
im ếhcci ihp phụ hayt híc oá mẽ vàgn aqu iv da không hek trm csh óc Tn bào cm sẽ Hnao hmn đầu aum T h, ayuq c,nug mt yht ir ar ý đã uq nhìn tc i.púg àvo
,oàv nh Nhưng têni knhgô idà oék đng mi người qu dứt nòc tình s Bạch cgũn ếđn chẳng tử aMo biết thì dmá àv ưahc giờ… bao này
“Vậy sao?”
T đối diện, nếđ vậy bèn ngồi tyh Hoan nT :hi
aih cái. Nàng t v
món hạ. dn bày đen, chỉnh ơt ign ênb thu àiv gọng gsn qu tm chhák rtó kính hc mt nma đi bàn n tc nă đeo iĐ ếnđ rư,u đã tm nađg chiếc ncò êtrn vẻ gns nhắm, hu gxon lni như ân tựa cm onxg ,ra t, imũ phụ tyh ưrtc gdán
“Đừng, mà, đgn không at nổi âuđ chu
Bp ~pb
niơ tắm mò t,rm đu nT sang Hano ũngc ih: r,a nàđh int ôngkh bt nhìn tm gnhóc cá,hk nanhh tò dời Tạ
gnyà T Nh ung àl gcnù nơS, ln ar chân t nàng ânhn yHu ruư sao àH Tê ưur ưgnch n,h môn, là àgoni dạo lmà ud t bna đmê chơi…” nug T ư,rtc ưđc t chứ? anb
vậy?” làm cT hp, ngươi
võ đã iãb .dn đến mình gn ếnđ nào, rtên tm rêtn mi từ Bộ htc aHo tm đánh òcn đnhà khách ý ưđc nht ingtế ođ m it,r uht không ra ciếch Nguyệt mhìn biết c ióg ra hki đi nrêt p,á thn úcl kôh niđ tm chuyên t itg dày tham cgnh âtm ,cát pđ đã bị bị hct ăcnh đng ưign ếmđi hip hnn
,ir ngnà nhíd aV phục tyha huic y ấy c ra.” htế t bẩn t ovà giúp khô, nàng y nđg ri
vẫn gvn lạnh ttéh àngoi gào ganv igó cửa nếgTi sổ.