Logo
Chương 543: Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời (2)

Đan Vương giờ đây ngay cả tâm muốn ban chết cho nghịch tử cũng có, lắc đầu:

“Bản vương há lại nghĩ đến việc gây chiến sự, nhưng Quách Thái Hậu không phải kẻ dễ đối phó, giờ đây triều trung biến động lớn, bản vương căn cơ chưa vững, bà ta không thừa cơ làm chút chuyện, sao xứng với thiên tứ lương cơ này. Bản vương gần đây, chuẩn bị phái người xuất sứ Nhạn Kinh, thăm dò động thái chính xác của Bắc triều…”

Đi Nhạn Kinh?

Tạ Tẫn Hoan trong lòng khẽ động, ngồi thẳng hơn một chút:

yv tTh oa?s
khẽ syu Vương Đan páđ gmn, li:
.izaHz nội đến Tam cửa ,L nuhhy Ganig T thắng, ta cho hgen gNy h đặt ênn nD Khẩu, nit Ngụy tc ý auht bộ thiên cđư xem…” c t chút hc
oaHn m mất th hơưgTn ig, T đến ta gcnũ hia nưđg khắc lc ,v óc inưgơ t nhân nT đu: nhg?kô aos vậy. chíth êtrn anch tay hkc t tm
Ba…
Ninh quận Trường dừng tngiế về Đức. Hồ nghe Triệu ncũg Lệnh cM chúa ahpí bước, nhahT và nhìn
đ đợi đng tề, iđ n,ãh nho ngd iTru ayt: nli ,nh y ntag aonl quan iág nhhc t nv khí ếhT phc đu rưct xe cph cửa, Đc
gia híap gđna rt nuq đi hip t:m yhp chiếc hpe Hu cũng usa tuq c aNgy
xt tX
A
giằng iL iThtế ưPngh li ìv t,d Đna ymà ior ,ing ơnhgCư. mtí tm đã gna từ thấy ly tay chưa Vương
nyà Thánh “Diệp cuâ nói ntg sao?”
!?
gai gơnưV b ia hunc hpái i?đ
chút it.n có Mặc Lhn không mád aTnhh Hồ
àhn àonđ tới v,y hCníh hưn rgnoT giưn hyêun An aN.ih đã clú
ig ónm c ơưgiN đã này n asu adnh bây dám áob hp đâu.” c,káh yàn phn thân ia ngươi ơgn,vư òiđ nkhgô
yhc: hnìh uiTr ổn, nôhgk vội b hyt òig co ìtnh cĐ
pnh Nơiưg gônkh ‘ngôi ưdi dám tâm’?” nyà, kiêu, còn cao nôhgk ynê bn ênhuky chng uit phn, tên cái hiút nươgv t li
ph hôit. nib mà Hài tức với hni non thật là thề ph s uit đây ôkhgn k có ý ,đó hn tình
ákh ri im iđ àl không lời, Lệnh ax nên in:ó hTnah inó đi H Mặc
Có Tma đnế Lâm Khu, ri. coh mex ãđ mnag ta cúnhg gnơiư đi tunh úhtc ngươi v tay mex l này hp giaGn ht ếCyhun đ,
emx t,crư dn Hoan íaph lưng, ìud ênn thấy hik đang óđ uH gnơưV nT vhc nhà ưTngr hgônk cũng inp,h li xem, Ninh ,iph Vương làm v ngiư cáhc cho cM áo phủ phủ nqu không nkgôh đứng chúa yuCnh T rời đi không nit nèb cM xa.
Toh hồi ư:ngt câu nió, thiên Tn t u.ci Hoan ,tư âcu ihT ht gưnĐ đu T trích gnT hk và Th,c
ly phân gcnũ hcaú vân, àyn úlc đnó uqn thân s phía lên gđan um ơih nsg vội Tngrư Nhin iếtn sau.
vương ti bn trong phủ gtonr thêm, bàn ygàn tích gin,ư gưhntơ hntĩ “Chuyện mấy ơgưin cho đang dưỡng cb đ àyn tt c
!ìg? “Ý
Triu nv lượng chỉ đáp: nhiều, idà th Đc ba nhơ “Không thôi.”
mng tođ ngươi ũcng chcú ,ưđc “Ừm… .ikôh
dưới đó câh,n Tiểu unm ign H là tìh Ct iMô ngm khô, ý miệng nói gĐn chàn xm uC mt
dám hoa…” ba còn năng nió Niơgư
vạn ln mọn. Tự hnơ vn, hai hPn il ânV àl một ahut “Ồ… đều t,hí iơnưg ghNưn mi cnò trước t tiền
Hoan ,uhK g. t tgưn ngờ hồ đưc vốn trong Mặc lại khí H T uam gnaiG hbin thy Lệnh Tẫn áo tưng hanTh Tma ggian ar ly noà tay tm
đảm một chỉ mang này. đ v, là là h,up ươnđg hộ ta mt m cárht chưa đến ,đó tùng mà mt iôh.t âuđ muốn ntgr Ch từng dmá táph k làm “Ta tm ênt
hnìm nxi ?iđ nmu Nigươ t
Lệnh bạch di lặng Mc H Tn nhahT trong ng chuyển T ếđn b lẽ y, n:Hao
ar: hnô thoát av ômh irtá ôngkh Mặc nbè asu có nay vội lễ, nhanh má phc biết lên h,n kóh ri Hồ đó nnhì nLh nmg ưngt ganhí nình g, ưhn l đt n được, lùi gnvà páđ Thanh nếu tm ,phi
được tya vào algn một của đoạn nhau gsnó ,ph nògl nàhh nùcg gnrot nT htgư,n l rêtn pá nàng, tay đna lấy ónng ngàn aoHn chặt đi lni m nm bcư tnâ T ưmi
nhgôk gmni uqne mình, đó nió ẩn tuyệt vưg,ơn thói nthu ihôt, “Phụ nên nht ý hin
cnhhí hni oév bên thiếu phát dứt, ưcha lút nhcàg Lời lén mình… nil ađgn ctr cạnh, hiệp
và đã của úahc qun phủ. uđ bên Chi nLh ognià là cnh Trưgn Hu Mặc Thanh niNh gnơưV ,ph đi ánhKh gia, quản H sẵn người Lưu nhng cùng
o?as gmn vậy “Chỉ ôgsnu úchc iôth
ruTi inư,g thẳng lắc cĐ đng kh: đu ciư
gưVơn aĐn hk Tn ánđh nHo:a T áig
tm trần bng ,gons xmă đưgn hmt lgnù, còn ahqun t gunl nét, ohà vt rồng õr nhl một na chí là toát ia.v nmhì nam tm vgnù khí thân trên, eo nìhh gỗ ar nhi qua bắp ưngT
này… :yta Tạ ađư dám Tn nào hnn aonH àgnv vci iv aT
lòng yth êh utq hưn yauq h Tếh grton b ohgcn .htcú tyh ngcũ ohc chóng, iđn tử h noaH đôi Tạ Tn
chính Hồ Mặc aty Lệnh iđ, ơih ax ómt nlh à:l gnhk bàn ly hhTan ,bcư tm ux kia áhn
cđư chớp Hồ tiện l, cM dn hkôgn ưs th phc tùy ếtit ,òd mt: hc gnt t nahhT Lệnh
nT chưa cảm ơc thường, thu gtn khi Hoan: nay đ hTnah gnàv đắc bt iv t điều H Mặc thấy ud,nêy lấy tay ra có Lệnh cđư tay, T
?
Chết tit
igNơư ta véo g?ì inơgư làm
chưa?” được yV
T nT tm tíh onaH hahnn nhĩg itu tức nyà tth s nyh! mht hơi, tni tử
?ư âyĐ ngươi amu
hnt “Nhi ábi inếk iuTr vưnơg! ,Đc hp
mt ni! hpi h,n ìhmc Tam hoc irt sm trận Nuế đã Khu nchg Giang đến báo ba yb qua hắn
aos Thhna Cường H thấy c có h,nhì Mc iT lòng thnhà thích: ynà mPh gỗ ôlnu ĩngh Chi nhỏ vừa Lhn noHa tin ht u,Ph uiSê đều ,ing nah hoàn, tt tán gàny không hnt Võ clú có bàn va Hạ trong mđá nuhcy trở y,nà nghe ưtng nT Tạ nàng nnìh nv
Thế nT né hco ànhh ngạc. uđ sang l, vội Đna tm t T hty h đu cúi ló gvàn êb,n kinh mt vné nhp oanH khỏi vn x,e đni èmr hnđ ra ,nơVgư ánh
uđ: tg ơih aĐn ht, nín Vương
nhm gcnh aco vốn T mtâ, Tẫn li đến m mình này aonH ln gn điện cy đo đ nh àon tia hề thường! tâ,hm l hhn
tiền ánmh ôkhng nió ếTh ưcđ hạ cuâ hct mlà của đắn. đin ngnh y, ôhkgn óhke ácc miệng đứng uhc hc nào, hc th gn,t ngc, ngcù tử chuyện uthn y nc nhôgk hgnNư oim phn uq ìhnn đáon
hC lời thi ađù nhất àl óin
nết, Triệu ònc tth bản dễ aT nthí iđ gtnư hínt giagn cĐ di htya nhiên i,đ khó s qu nơs
gĐn Lãnh T Hoan cẩn ,ayt àl Diễm hc Mc: thun nyà giá Tẫn thận Đi lcú hánđ nhâN cM
nió oàv nhmì khó quả cùng ht rơi ngĩh hyt hk nhtí cht tử t,ih âmgn là phủ: id, naĐ nhưng ir Vương ,l nb đến Vương ngđa chờ nđg iá n trầm xúc tiến bgn
lớn lực Môi pphá och uy,dnê hơn một uy chút. âđu rồi?” Cu chút nôm ban thc úhc qu “Sư
nLh H Mặc xét: khẽ vngà mex vội ly ,nêl nnh sáng Thanh mt
ưhn uyT chtư gỗ thực uhtt lớn, tượng hkc động kỹ không uq hkcí sng h!tt nnghư êiđu
đây ươngv hnc đc cgũn v, cgũn ar tan cố ihn nói ãyh lộ nt như xem là lêu ănm tri giờ ưhn bất iđ hTế pg ếk t avu thù, phận iàh uến sẽ ưnh li.a mây nhi từng hngh ưign b axhn này hiểm, nlg, àhi hnc kỵ, hổ. cam hP ghnn t bcư hânt đc nhTáh ãđ ĩd. Diệp thy biếc’, bên “Bên inhg kh
phpá đột ngươi gkônh của ôiL ir phá sao?” óđ đúng, ãđ gì
chắc oaB n hãy nhỉ?” nay otnrg đã knôgh năm để rồi ri, Nhgn bạc vào mình, gơiưn cũng năm óin. qua vì chịu n hk ít
?
Tử T đu Bgăn kéo Tẫn hnìn ph: không Hao Đà qyau i,l cM đi nHao về yth cM t, bèn
aH ha…”
gti, Keóh vuốt nhưng ,urâ sảng tig gcnũ oàh Vgơnư aĐn mắt nv khẽ i:nó
nyh ,xe Tuir Uyên yat Đ:c tya Chúc nét ìhnn xe nVă nVưgơ gn,gàn lấy yáđ cần ưbc còn Đan hcgn trong gnxu ,dìu tm ôghnk iurT khi đã cĐ v ra đ thoáng ,t a,ng đ trực ngỡ tiếp thấy cnáh hchng íhk đưa
,nĐg gnđ đừng, tíH~
ơnvgư, nhi “Thật hnt ac tâm… này yên âcu óC inl ph oa?s y?
Ph K, ngnh Thanh hưn itêhn iưng cđư Hoàng cùng nkih Cơ Thế gp a,su ngc đều !âhnn heot
qu nhgc gGin trẻo áhit tự gnũc có tgorn năgc hòa, t.c ti, nhôkg nhgop kiêu ôn hoàng nói
nigơư Đức lễ. “Miễn nhi,
hn hnt mt linh tác c gcnũ áx,c toá :nhp vài tê àm liệt ôhnKg kihnế ánh gnđ n,h tâhn nòc mhêt màl đến ch