Logo
Chương 537: Kẻ vui người sầu (1)

Trăng lên rồi mặt trời lặn, dòng sông cuộn trào đã sớm lắng yên, nhưng sự ồn ào dọc bờ vẫn kéo dài không dứt, một trận mưa thu rả rích buổi chiều tà cũng chẳng thể dập tắt nhiệt huyết của những kẻ hiếu kỳ.

Nằm trong phòng, hạt mưa rơi trên cửa sổ, phát ra tiếng lách tách khe khẽ, xa xa loáng thoáng vẫn nghe thấy những tiếng nói chuyện ồn ào:

“Thật lợi hại…”

“Võ Tổ Diệp Thánh, năm xưa e rằng cũng chỉ đến thế…”

T ca lên Nytug iag còn đối Như thì là yuqn ón,i ngưi không tham aih ir ao,Hn đó ht “Hoa b hnân ânnh người hntì Tn hcy đ utyt đ va mna
uxng yht lẽ hắn lại bị nhìn ngùđ đã elo ngó, ,ig đầu dây éx ôkh ,li tnh ngậm ahtn nmig enđ mt òth đon buồn òcn Có mu riơ cc êbn ònc to chỉ gimn ngắn… tm ón tn,á
kiếp——?!” hnK
~mh “Ưm
lược ngón tya ếkt những ,mia lọn k mt D hưgnơT uynch đài Hồng tóc hik asu lôi xảy htno il thúc. nxo ra
hiMn đến nb,à thầm mt nũcg aHno nĩth tnêr ghnưtơ quhan Tẫn phào ưngd căn ư,lt hty Cương thời Nhận cn ,ign mt cơ, T hc mnõ.h nh tưghnơ i:g hTiên Lâun ônghk tổn ht ìhnn thy đu gLon Hắn bèn ínhCh đặt i,ếmk ,niag
uhtn hco il ninhê trn mđá v,y pthá không bày àl Ngụy ra nl hc .bi Dị hiển đơn pchú tếh như tiểu
ón.i máGi ncò D lợi võ với mnô Đo lại ưs trục nếu lc li không đhn o,đ đ đệ lnh ưcđ với ivc oas đ tìh rntug nhgĩ mà nuôi tth D cũng ùD urit đến vấn nào. Vô Ngy gNy r,ct đ để chút ànhht không này nôgkh yx không lmà tiur p,h Chính th nhạt đhnì đồ sức sau ch một coh yd đệ đ đình, ra
lnòg D thấy năng trung yNg nquy vàng đcư s ,oac Thất nêihn hiển t hk vi ngùH hhtà.n quyết nàgih oĐ gknhô nhđ tn nịnh gkhnô
.ngưi aty là Cc không emx úma oàngi ig bếit ac, nói gì, aohk ótt sau nâhc nli lon ar gđan gũcn đó anht đi ,x nghc nhảy
nữa bị ht il Cục ung:x mi chtế một tsýu da Tạ tìh uđ hàpo nT ipk,hế ngm, nằm hghnc tmh ,hơi Hona hiện ir gn áthp than
.Sơn ađ uHy T ca bàn “Huyện tàh,nh
ùG ich hic
uâđ ănbg “Cục i?r
T g~nal angl T
D ,ý ếKt võ c nhiên chc yNg gniô ươtgn ch đột mi sự con thủ mã nêhni sai. chú quan của Dần, ,nh này, là ođt nhgkô hết lai kihô t liên nòc ếnđ chắn v này uq ođ nước yNg xuất thín hi,n
ihp giữ bn ,hnnì ăchn T ếtk li uq hđàn chặt :hi theo lên nT vén Hoan b c,ho năng không
qu cẩn gùnd uýq nội th tiên thận tnh ,ht nv ơnưhgt T hơi Hoan nửa, hiện mới mik ct đã onđá lỏng âng gnnhư ikh óc chút, tổn in ági thương ó.đ uđ đã Hn Tẫn nò,c ntoà mt hápt nơh ktế nàoh tra nào .oát hgnc phân đan
snga, nm Tn hec T nhìn A đã giường, quyến xnơgư gnc uiêPh ngọc nt đến thu tựa cnăh trong mt yth đi êgnhnig b hnp gnc vai tm tm uth gnà, onHa nađg đưa áhnc kch, nil nhưng õnn, tm ,ám ty cn,há chống rũ đắp tya chăn ngm ggnna tay rcưt aíhp rntg đêiu b bch ưid
T ryutn đáp .li hapí giường đến ếgint gront
t!hanh tm tiếng lnê htt pgnòh thé Trong anvg
ôhkgn uếhi unhaq đi, bàn uHy àogni T đám h ir giang c,hút quá tí Hi ac S,ơn vây nếđ ccá onLg n là achư Đu tứ lưt ếkt i,đ hiệp nửa ưnngh Đi iđ xứ đa ưnig nv nl đó ênb .k các phái grnot cyh
ơc bề đó, àv thì tr khó rõ. ònc sau c ođná ngĐơư ogiàn ihn ch động gui b phía ti yâđ n nhìn chỉ nhiên, là nl ‘ván uq àon ,ni ếtk
ionàg nc nHoa nguậy, ra yta áo, đu nli cn .nă Tẫn ng nguầy tỉnh, Tạ muốn dọa cC uhi yth b lc ar athn
cưđ đánh nV đ D, Ngụy tuổi, tiềm Đi ếtyTu là cl năm ý it Dần dĩ nàC ac Ưng l bóng của định Lnĩh. Vô đình turi ărmt tên thấy mnu Nyg
ơgnNư t?
àn.o n,ht npògh gàiy lặng, thức căn bên hmnì gưni thự tm nhã nT yâv il, qauhn, tnagr dnưg Hona gàoni ngã anm nkôhg gnưhn my dinh trăm, T ãđ êm thần ơnghư cúl c,m ngàn hưn tnĩh nếđ thấy ònc nếđ cáx nhgpò ngađ xông. gonTr khi vò biết nũcg gntor đi mình nth hnât u,âđ my tđ quá ãđ ngxu hưca bt có
uhat mặt chất pih khí che nđe ágdn áo rõ, êitn ?ia hiệp…” nhkôg nhìn v “Nữ àl nhôkg nhưng mũ n uđ Hao iĐ
tmó ngồi đó gti đoạn bệnh úa tm T dây yâd nguy gbn lúc bt được hnt ly đoạn tàn kết cầm lên xt,é này, y,d aoHn cỏ biết hn phát không uq gnađ hni xem Tn hc ih t hnìm cái ưxc leo hấp hnt ôhk đ uđâ nc
“Gù chi?”
yx ucnhy àl chứ?” ra gì niơ Đây không n?ào khác Cuối cùng
uynq uyhn àny htàhn ơSn của sia hki iKhô s igi ađư ,Dn Sơn, áhnđ thành. yHu ơni ipgú uas inkh gioa rõ. ac hắn Ngụy nđế Tử pmh hìt ,dngư ĩhtn nhiên tự ưgni đưa Tử il chiến yHu đã ib đệ để aby ếnđ ncò Quan hn auS tđo Qaun t och Tơgrưn ơnrTgư tghn hT it ac một
?!
o,as nòC t tri nhan ácc gnhôk vt uhna T hânn có thể như àL k huin thiếu sng nhg tỷ kỷ a?i rtnah hc hiệp, xiết…” ái
hêuiP độ. uáq hyt mal ybâ hknôg ahtm ,tn ht tni chọn oaHn hgne ig cảm iàngo T h,ĩnt nìhm ra y,âđ ngđa Tẫn A ãđ ý chỉ phi nhgnư động ùty
vì T quả đài có Hgnù vẫn àl igi giáo ngPho oĐ nàb, Võ s ,tán kết àbn ym ct lôi lẽ ếđn cb khi xme lp họp nnê luư cu aB ếnđ kôhgn nhưng quan. nbếi hiện htT tam nT kết kh uâL Đợi lại ,oHan ht,úc txu đến chưa