Logo
Chương 22: (2)

Như vậy, hôm nay nàng chẳng phải bị đánh oan, ngực cũng bị sờ oan, bây giờ còn phải cảm ơn người ta chỉ giáo?

Chẳng phải là kẻ ngốc nghếch tự dâng tới cửa sao?

Tạ Tẫn Hoan thấy Lệnh Hồ Thanh Mặc khí chất lạnh lùng, ánh mắt không ngừng biến hóa, mãi không động tĩnh, lại nói:

“Ta sờ ngực ngươi một cái, ngươi sờ ta lâu như vậy, chúng ta hòa rồi... Ặc~”

phi nvư quét shc. chịu, ìth ihp nâs Tauh
sạt—— Sạt
ào uđ ônkhg asu ếnđ n vn ggn:n nư,gt t cui tignế ahíp
óđ không?” nào? mối anhm môH ìg bn thy ơgiưn áchk ìtm thế Cnò any pưc như
Hồ i,cá g:nc lùi Mc tức lp hLn pbó bo mc hmn tm vệ ếkmi Thanh ưcb, li iàv
nhíu thy mày: Tạ vậy Haon Tẫn
Lgen ..ekg.n~
ióN xong người umn qyua hc.y
àhn Tn thấy chổi Lc Hano mì.hn cc cũng T m,hn txó đạo
ánhđ đâm àgnn t tự bị b áhđn ưli gnNưh gôkhn téuq k sờ là àl c.ư.c. nbg dao, ,ngiư âns vào gnàn
?gsôn cếth bên “Xác
cM nné nghĩ, il coi H nd al dẹp, kgônh iếhngn hna giận hiơ năgr gnưi Thanh ũgnc mt Lnh nhưng ékt, xuống, dần ngàn đang ih: thấy dn hoàn, nek tm suy phải hmic
~cC
ra iđ uđ Môi ưctr Tạ Hoan hnkôg lc sọt lá ,rgn ret uđ đã đgn uih. Tẫn lắc nó,i Cầu
angL ~ơi hôn.k..g àghcn nqâu nth
inêhn Hồ ra ưđc b ngi chạy còn nhhTa cM Đt chi g.oàin nyê im, nmah Lhn được, sao
cúhgn aco như yta ocá “Được, n nn .t gì, nưigơ hơn, hnkgô ta ioc
cC cc~
“Ngươi!”
hùt dy yl ich gia, mc ếnđ hhTan dỗ àngn Hoan có dn Tạ đầu hnL bt t ,k cửa cũng hty với s. đại kgnôh gà b hkngô M,c Vì lông mlà H oná Tn
gnc hn trắng dứt, tonh ngc rgtno một mẽ đã à.di binế bpó trên gnnó Li cái, ayt hưac cng dạng bàn mạnh tya
áhđn hknôg mắng gnm phụ, as?o uit il ta tc ioc đhán Ngươi không li,
nv đu Hồ kônhg unchy ál x hic tqué gnr khi cM nhahT gếinnh ,bác hi bắt đu mth bi. ,l lý li do cm nph ctá Lhn tìm nhn góc im sau rnăg cưđ ayuq hcí lâu, ýl sâ,n ter,
gì còn muốn Niưgơ ?na
nữ, “Một này án điều ađgn uếN ln a,ndh xác êiln ácx còn ,khu ếnđ .art nngu ugtn óhk vẫn tchế l thối gốc, iêhngm uêy ư.ngt.. man v rữa ưngt biệt khó này hơn rgnt âhnp utry uqan ta cũng chết óc chúng
b s ànyg êđm anb bị púig c,gn quét nigươ ?snâ đ,ánh ơưnig Ban gơưni còn hip
ugcn uQ àl cgnô việc.” k
hyt tre: ngếnhi lá Cầu H úgip st nonãg, ngậm rất cngũ nòc quté cM b ntóh đậu ,sân nLh ngoan t,m vào iMô nyh trước răgn Thanh rụng,
H hỏi Mc nLh sống, ynh ivn: hTanh người đi iv lên đu quay ôngkh gnvà tường tra
ntgă ngẫm ipết cnũg nữa, hắn. ihp đ ca còn m hkgôn Hoan nahnh D Tẫn Chúc’ điểm uiKê gnnih ncôh ‘Đảo T đại ma, gôcn tc hcóng dẹp dn thn
utx oxng hcnhí nió icv phái, án. s cho at nd cch uđi àml, ing.ươ pih nadh Ynê ikh hnc tnâh là aT mât, dẹp môn atr sẽ v v sạch
H óC gnyà phải Tanhh rưtc thcế gGnia năm eòH àl ni ôkg?nh Lnh nghĩ Mặc :k ysu xác nLao
hưn sơn biến pl Lhn ĩ:hgn gương cM mặt H Thanh mth nghe tức ,yv c,s bgăn
.pih nôm thu b anh Đi ngDươ ếhnki đầu, chết nói, ,đ đã ònc ênb eghN việc thp bn ãđ theo tìm hoT g.ì có óni c À... họ tipế húc xác ìthn Long ý...” Tu sông nôgkh gặp
naĐ onaH Tẫn Thành, xác ?onà chưa tếh Tạ gàny ếnđ cá:ng còn ta Nmă ưctr Dương ngơ tcếh
ánh Mặc dừng nLh bcư, Tanhh cảnh tm H ágc:i
Sao? sao?” Bỏ d
ơgNiư đã.” iđ
:pđá iđ b ma đi, imgn D hôm T mị oaHn la yùt àny yan cúl nT
T ngôhk muốn Lệnh m đòi gi ý il: đương, đ nhưng oxa ngực, yth đnế Tn ưtgnơ Mặc H ib oxa nv việc hnahT ànng Hoan ngim đi, tưghn
gưin onxg yab hik t.yh bnếi không viện, cthr óiN mt ri