Logo
Chương 98: Nghệ thuật của Đại Đế

Tiếng động trên đường núi càng lúc càng lớn.

Một con cáo gầy trơ xương dựng tai lên, chui ra từ sau một tấm bia mộ bị gãy.

Nó nghe thấy động tĩnh, lập tức chui sâu vào rừng, một góc đất mộ lỏng lẻo bị giẫm lên, phát ra tiếng “soạt”.

Ai leo núi ban đêm mà không phải là cao thủ?

nđh ưci mâ ntyur ponhg động! hpk đng chấn ,inú Tiếng khyu
ơưVgn C,c ?ếĐ! áB Đi
ct va gphn vặn, iah vtế gnx bên, đi áci ,thc thủ tc iĐnh tc iĐ Đế đu mi ,nm nthu ơ.x đu xuống không pháp
g,ưtrn Lão mt nhtâ otàn Vi hai do nưgi nđế Quải ưgni cực của lực áo hn. gn ếnđ cgôn cút,h d pt t khi đen yM đã
không óc ìth ,ingư ia m.iếk Chỉ không cn s ađo
ếuN chắn lại, đặt sẽ lên khao. cch íhtk nth
Thiết .đi Qui, àhon ũim ásgn nlh tối ca iuQ Ánh Vi tnoà ãLo
nhiên…” yTu
này. iãb am ath àl cĐ tib
k.nếi thất sẽ htt tiô ar nưđơg tôi ngài, nhà là đến tr o,áb gia chúng đợi thn nđh nkíh bái cũgn ,dni Đại hkní únhcg nthôg v Đi đnưgơ Đi phc Đế iga Tìh kí,nh ơưnđg
v nĩhl .uđ tuh đầu ếxp ưt ưiơm ũcgn ab năm ãhi nba vẻ và s ht ưmiơ li ásu Hai
l.n iV bước il Qiu Lão hcng Ttếhi iQu đi, mt mi
niag p,eh kịch, tnê đo óđ t ngày tui tìh sn yêu và đạo .xo “Yêu háhck e ntê il tử ch óđ hcn s chắc hại, uti đó tm li idn cnò àl rằng
ít lcú chạy. ênt b hìmn qua ynà uq nếu uđ chắn hgnôk cao có Lão hc s hồ pg d yqau ol,ã giang thủ, một này đi lăn nl nhiều vi m,nă mt chắc
càng lên, đu ưic iĐ mặt ếingt cngà êm,đ irt nggn bu nhgư lúc về Đinh Đế lớn!
nkôhg cảm uvi Vi li cảm iuQ ãoL gcái đau đớn. yth có g,nm
lên ac b r,ti Tch áum hkí pé cníhh là hunp ra. một ãol th đầu đứt, yba khổng bị yâc ar hìkn tc óđ, éok nghn l mưa đã
Ging thấp rtm n?ogL khàn “Tào óni hnàk .ar Ứng truyền
Dưới .aunh ehng khác mộ, hia gđna biểu người rmt cm
ýl ingag Đo th có hồ hu?i này, sao lộn lăn ưnig hnôgk
ynà Đế Vương nghe Đinh Trọng, uC “Bản Lcú .at cC mở người Đế :nimg Bá chính iĐ áo li đen
ab!y uđ Cắt nếđ
it,ếng mt pl mọi kh dgn Vi bư.c người ct quát Lão Qui
kih abi đp vn knôhg Lúc ncgũ ànhth uQ,i đá txu tná đề. này một
uđ gnưh ưngi lý!” nió ngĐú Mi ĩlnh .ng Lai vậy!
đo nht lỏng. th nB tc tâm
c ưbc của thể này, nhúCg nhuí uiđ nhá thế mày: grn h. mò mẫm at Mt e nâhc kịp t không
“Lão ta chúng iuQ, ãđ quá thận cn uq ir. cth
vn cư.n hư ảnh ht, gđna Thn nv eoth N ơc b hKí cơ hóa rtgon thành a,tn ànto êitu nhcuy bọt
ahi itu nhkôg exm hnyuh nG nhp cếht ũncg ,đ chúng oaH, Tây at,y gncũ ta nêt là ynà th nl do thường.” ra t
,rm lĩnh, s ănm trong i:ngết cnũg Đu lĩnh xếp mt àym th ôlng ácc iươm thứ
nTh theo hưn iuđ N. cao, tm giác nSơ cgnà đang thể Vu càng Cảm nình clú
onahk xut lực đt cc ln h th hiện gndù b ưhn mt người từng nh, ra. rêTn
mnô iphá ùncg lý. rn kóh mt ưnh Nếu âm đoạn iũm cũng hnư phải h hoc htìn hgnn thủ pg chút chính ncò hp ihm, iưng đi unah huk nb Ma ico vi ph người hang, cùng uhct nói,
th n.ht gnđ tốt ghnôK ưđc thì
ar hút hpía àl sâu ayt s:au gcăn vy v nc Quải “Không hc Lão iuh tô.hi t,hng iV rtngo núi
đuổi ãoL nhìn tránh đ uâl. trước, lnĩh: Qui aLi gia đi đnơưg theo là đầu “Vẫn đi ênn Đại uáq Vi
ha” ah aH
buồn uV th thy Thần nvg thất c,đư nnìh đến, tm trong gnhôk N cầu thấy pđ mc hNư tnr ưVnơg ymâ hc Sơn bã. nlgò gnhnư Tương
tĩnh chuyện olã lạ. kia im này hét uqá ngeh đng ,ln là òh áĐm tv m hty không người uqái ,ĩ
ca ãol iub kình óđ íhtc ac nêl t. mũi nagđ kh lạnh, lóe gnsá náh hin hTitế ,nyà Quải cúL là kíh
iưng rồi.” Vi ãđ e iah uđ xung nh,ĩl núi óđ ngr
!C!h~c
loã aik v. quái ,ý là Dịch ãđ biết rt uhi tv Chu
tm một Mt inêhn nitếg inkh đột góbn ng,c xuất khóe nih đen!
mch tờ, nyà nhtĩ ht hta mắt kgôhn mê,đ ibã gơđnư tai mđá đạo qua tc. nưh được động hinên l của gitnế nBa ma
mt nehg Thngô àyn mùi gn sâu, hnkgô ókh hnĩt đi mt giưN êniTh đu có áo cá Quan, đ,en ht mũi àid v .t àt ơhi mặc ngl oék thấy, ưnh homk
đó ưng.i àl góbn hìt
ão,l amng ac khuôn tấm lấm tm n ưic hoet giả to. Trên
một etoh tm c iab rntê gnl gói m. ítr ,nhy như hắn Tếgin h,n mt aus ếth chết lơ xác
lợi.” truy rTc đuổi, Mt ngm lấy của hán nl av tc tr lp tni ptiế hp vừa nói igng ,h họa: rtgná anhhn
Qu.i iv nế,it H Vi nkôgh ãLo cùng ùli đứng
ưnnhg Đế ac cưi tặc nh càng chìm uáiq c bọn v Đinh ,nl ếgnti đạo n.h iĐ thấy đu ivu như thức rt ,d th trong ưic mđ tất
cCh!
không ngmi níuh m àny Quải páđ il. quỷ àm,y d h Lão Vi tên
oãL Quải?”
nB đạo cnò cũng lại vy. tc
th htp phải h mặt cao vi đương ếth. êinhn Đi
àvo mắt ylun núghC ôncg xông .it của ngài, tình tôi nơi kém, đừng chrát inx
ng,òc aknh ,it Vi cgnh gnư,l lão iơh tếgin, v bước ar àl thế công. iúc hai Loã Tếhit ho ưt Quải trngô thc uQi hpát có
đn óct ta ikhến hngn gn àH Nhữ rợn là lời người Chỉ yđâ pT á.yg
icá ba áic cái, ámt tM ưmi ,ciá hia
ig quỷ! H, ig thần
li Ánh oLã t iV đen cmá oá trên tản của tm người nưig Qiu.
d đó người luyện hià têhm ar ìg võ ngang đào cốt Người hơn i,ưng s. ngay qua àvo tha đông ĩd ngđá ưn,tgh gan ibã ncgũ lấy chẳng mộ m,a nv c nói đi ngđ
tự Đ,ế ong kiêu nmig nđế đ.mi cc Đi quả M xưng tch
àton ct bộ ưnh utx trong Bn ih,cêu rútng uđ ảo .ágci đạo hiện
ath nếđ tm quét mắt ,ma Bn theo us,a m uyếnt tiền đạo vùng lớn. biã uđ nrg auq tặc ahnog
đất, iV ìnhn xngu óc .nbgó oãL iQu
Cmâ oas?
“……”
giưn đến. ếĐ gniag mạch xưa h htn nht ít bí, nay biết
Vu huqan Xung agđn nôkhg àl aưm, ias nhiên ơSn ir. uq
hk “Khụ
vậy!” gúnĐ
hắn. hnhan êrtn âtnh nơC óig t thổi nơh một xgun ógi chậm nh cao ,hnp hnhì rít gknôh ếntig bng
ưgh.nP đo nhgnư núi đều gbn nôkgh hĩln bản Đám knôhg óc ,it tc loe Cô cĐ
ri, ayt âcy hắn, nkgh r!i l động trên đng Hn éko
iđ T đám trcư Tinêh người tưrgn hôgnT mặt. chằm Qnua uđ Khấu nhìn dưới mạnh mẽ Trong Đại chốc ct ođ àvo chằm ált,
pháp nđ.ế mờ tb hnÁ d trăng qu àml thân in o, ac người càng
ha——!!” ah ha “Ha
iđ nid đo tiêu ưngd m,c mt ct ưhn này, ch iub ,gđn điểm. nhá iv ôkgnh nhôgk tm bọn Hn tb có
yat, khí êrtn cl ânch t sàng tp dùng mạch ph.pá uQi sn thân nToà
đo ct lên dâng útr tol khí, nihb trong nhl. nB lugn nđg khí tm ògnl
Cô khác. cĐ nhưg ch v tm Pnghư
còn tht ,ar vọng. Quải mở gtrn thái iV mắt vn orngt ãoL
àl đui ht Đyâ ncgũ c đời nhân oteh thường, đưc Đi ,Đế cp hnbì ghn httu knôhg
Vi dời tm đi. êtnr ưing áhn Người oá tụ agđn enđ uiQ oLã
khá oãL vẫn cn trọng:
ogrnt Lão ưngt,h ingm Qiu t:n Vi hnn lại ògln inhhk
ghcún đơgnư Tào rt itô sau oLng nhà ôit b niX ,nđế nào, chúng aco il. ngơưph ũncg nyà àl d iĐ Ứng ignà hnân hi gia hỏi
Vì sự nyga vậy pl hin tphá c.t thể bất ưtngh ar kgôhn
vó h,gne lá ngl ngựa hn đp ati lão. níN nêl khô từ àvo tgniế ngàhn ax th lọt
uH Đyâ Bá Ma mật Tương ac tha Vnơưg nm,ô Ngũ Cc nrtuy híchn gtron !inG Mng ơgnVư Đế
hók d Sói địch s bầy khó ôđ.ng chó, hán địch hảo
òg yht hnp nình mắt ac,o dạ bốn hơn đá nhg ía,hp mộ cao ch âyc iab phóng lên võ tầm cường, .ôkh nhảy n,ol naogh niư,g gan vt Lão
N Vương, Thần đã Tương đ!i~ thành gđn th tr nàng hnư Hắn ,N hTn ri
đến ngưi ágnđ th hnâc luyn óc đó võ ac nguyên ph vi liền Tiên haò điểm, nguyên Thiên íhk đạt sợ! cc ihns cl thần, từ ihK sn gn htni ôh đến uy tnhi ra khí iv nht,
nkhôg tngro igưn phải là từ ngưt, ta ra khniế kôn?hg bò liên hTt này khi mộ ênt
ưnh hcD không eghn oci Chu yht.
v iếcl ith đồng đhn aíph nco m? h,n niú một ênb lớn mắt, ika, tm Hai
uđ với nêb kách óin lỗi. iV ph Lão li cnh yat cph ca xin gđn hip nĩhl v ,uQi Hai
nnêih Đt
kh mở t chữ: óđ, mâ miệng, chD hàhtn nTê iv iut t hCu nagi my Cô xảo.” Pgnưh inó Đc yuếnt
lại. sau dừng Nửa ucâ lão
ai nưthg? iha có ,gưni tm là nbê gn hcn Nưnhg mươi k
ct Bọn va đạo hn.gi kinh va
oãL nõ,hm ý. hkngô th óc ohpà nói giọng iV hn Quải àny cđh
ra n Đế, hnĐi mt d ưci lộ Đi Têrn nt!
chạm hNư ht “Tào b Ứng onLg ch vào. ba
,nnêih tĐ
iV hcn bạn, nghe tm il đồng uiQ hp.ne oLã cân
unih, tí cao nôgc lắm! yl cũgn đch umn hơn kóh ùd ão,l iđ phương hCo khăn cl
hm!C
giấy gói Hắn tih hgnn vụn ohte v tm yba bt cơn âm !đt hp trên động, tờ điu
là oas ôhgnk cƯ rồi. ghnc