Logo
Chương 83: Thừa Phượng Lâu (2)

“Ninh muội đừng lấy ta ra đùa, rõ ràng là có người đang hãm hại vị Thái Bình Thiên Sư này. Chỉ là danh tiếng của Thái Bình Đạo quá lớn, nói những lời đồn đại quái đản, người giang hồ cũng sẵn lòng tin.”

Người thanh niên được thiếu nữ gọi là ‘Nhị ca’ đang đặt chén trà xuống.

Mắt hắn đen láy, sáng ngời:

“Chắc là người của Lý Mật. Thái Khang, Phù Lạc không có địa thế hiểm yếu để phòng thủ, không thể chống lại Trương Tu Đà ở phía Bắc. Lý Mật ẩn mình chờ thời, đã biết cân nhắc thiệt hơn, đem danh tiếng này nhường cho Thái Bình Đạo.”

e vào đã Đặt biết mình ri. ghônk hnoà ,hn ca chết gnr nl oba uhniê hcn
môn oĐ thư bo
Nh ac h.tn d tượng, là igưn b norTg n ihp đng ngkôh mât aly
int ênb igtến không phn na ct n hntâ àl ng,i uTihế dám ủi: nc ùyt Thiếu knhôg chuyện.” chắc nyh hnc hắn lên iàS tb ,mc
nó:i ch đi mtì hiênggn ht àl chậm hnkgô rtc,ư ta ếi,nk hN một .s íhhcn vn rt ca, ôc chúng đầu gái nnê óc àNng ihpá ihnM il rất gnĐô
Tuy nhniê
iĐ tr ihc nT về Tam ái.ph Sơn đa, aoH
àohn byâ nh, ovà cảnh nìhm ?nghkô ònc giờ àl ac thể nếu tĐ gns sót n,h con
ac x,u n:ió B àm nsg mui iákoh lại inó .iuv chuyện ư,ic Nhị trúng
pih thường, Chu vị Mt cơ b ms ngọn nhg ýL đứng còn li đn, ntu gkônh yutt làm nhưng Sư ngoài ih iđ yàn tầm uty uến ,hcgn ãđ ógi. rtnê Bnê Thiên knôgh đầu
hnc hđn thích, bnê tm iSà hiuT khẽ g.nđ il tìm giải ếTuih n ađgn
này gchưn ánđo đgna nv hnân sát.” aT vẫn nrg môn êmht hắn còn ưach ,lc pihá suy con úcl Hoa hty ngtă Vi sơ hở, qanu Sơn v e
hk: nmg cười “Huynh li uếihT đó n ìg gnkôh ơm insh h.c s ngtrư
mb tih Lại hC tm câu: lẩm cơ
lời ht ig i,lu ũngc hni nđ, .ếthc àl t,M tih nhôkg phe khắp đến yàn htành chừa âyB Lý của uđ Cuh h thái điu đc Tênih ti ưgđn đ mt
đầu: v nhĩt, qu iuThế ôgKnh tm ìbnh ổn.” n quyết lc
th ih.ơ Hắn tm idà
mc cho lo đn ,gln đệ, toàn gùnH .íkh aĐn h, Chu yđ ohc tb lợi ynhhu lệ tognr ínT thân engh đây lòng nnê nG hc il nigga yth
kia, Mật ư.ctr Sài tmì ônĐg Thinê xa, v là iđ nyà và phu uc ađng Cgnũ đi tìm, nh nnhâ ưS hók đã Lý Lạc v quy Thiếu đi ,ođ hùP đã nhưng không hn chp uCh hi Nhị trốn rồi.” tìm hco Mnih mtì định êihnT tnh tM tiên ca hco được, ta Sư
gai nkôhg đi othtá, ngưđ uvt nói: l nh oãl ruâ àov noc con mun htái ũncg học s?ao Hn noà li oTà đã
:nió Tào ếpti tc Niên ếuhN
cơ hgnkô épph. och “Thời
bước!” đià uHhyn dng
tiếp ôhgkn đi T.àhnh ưbc, Dưngơ àvo ct dng aNg C
ưh,t Đạo hgen v hu nhân h.nân k giao ếtk với nht ctíhh ta nói nh gũnc là ta k gbn ihnTê kia iđ mt bảo vị ra Nhị “Thật có Chu ơih môn ticế sự, l là này, pnh ca tht muốn ámt iu:n Vị tìm
Mc lại năm, nh,hà gn lai tính Chu tẩu được?” noà? đạo đạo cách ưS iúgp độc giang cđ iêhnT nhiều hành htế nhân ãLo như oas h
iA~
dy xong aTh sảnh. unD nghe iđ gnđ Toà ngort lại
thể vào ogtnr nhân il soa mlà uth rồi: nhmì, lặp óc k s, hết av vô ca nThiê vi Li hạ ưil. iưc Nhị hàn lại
igang uqá o. ma tht s Chynu ng â,yđ h
ht ưđc kỳ i: h,n ac thế uth vào vô nnhâ h n ,s đoán làm ilư. óc oas na uTiếh “Thiên suy nghĩ trong
óc không dừng cương h ánH t ý gan. oék định
ngr u,mi cảm hni,nê “Tuy nhiên nlgò bỗng k bản at .l at khó hyt ,iuh cả otngr giác trống gũnc tânh inNh gyan
mắt qu,a cđư gọi: khi nhn ưlt Sài hiệu ánh Thiệu ếnitg sắp áhn ar ,ca ac Nhị ênl t
ơđn ìv aùđ. yêu ,cđư noà thấy hc gnôhk là ac àti thể Bi v nói hN ing óđ
t ma ưhn ,yv nrtúg bị ph tí. kôgnh gnhn Nưgnh huycn o li náđo
,cL nhà Khang, ùhP nôkgh ếuThi tyh nhìn k hgnư hnuí hki nìmh ưbc hiTá Nhị khá nữ tyh gnd y,mà cm về ca l.
nnhgư cũng dậy, uđ,i Sài hn là đứng nchí.h biết iưng gôkhn Tihu icư húcn
hêmt muốn nd huynh nếđ đệ, của c.ynuh âgy Nh Chu lời không
trí.” hcí iut oãL mặt v tm cđư đến nhưng tưrc đi nh, ,isa thì khgôn óc “Người kgnôh nhẹ íhk rt hắn: nhàng iva
uThi úc:t lộ nghiêm v Sài
úthc ìg ca ìht t.t cười: Nhị mộng Mơ Vị có gôhkn mt
u.ht Thinê ihtá Cuh kia ôhngk hnìn yàn ta rat:i àcng Toà iga ta Sư nTihê oLã nìhn h,tu cháu hnìn ôngkh ãol đã
phàm, nưig íhk àny .tc đ có ,gi nưgi thấy uyaq phi chắc đu aoc là iõd cúL lại gvn ba dògn mnô
điô tử l,i ánH tyh đầu giưn Sài thấy tiếng uhTi, ch lạnh nghe mắt boá ba uyqa lùng. mt
năm hnng t,m ãol rưct rít sinh cmh nhân ntg được ănl chê nikh hnìn nh il nl tuệ bao Tào àov uas .h àm đã bai, hti chm hTa cht niưg kết đúc gmhni Duẫn ar giang oãl
.hn đối nkhôg “Ta umn il chđ vi
là nêin trong ếth vọng tốt “Thu ưli đẹp.” Thahn vào nhạt, yunng icư tm “Chỉ
ú:ht t v hứng Hắn
Nếu có hắn?” àl ayh là ìtm c,l đi at ngăn inưg
hnư .huin hcn phụ, m,ãn đã cc bị tr bên đi li nágth Tha nòc trước, abn t Tào k ãđ đu nđh Dnu kiên áith ép đ không athy tb my ig nh
ph, tâmh xuất ct lp tui hiện ánh dáng h.túy trở oãL trẻ gnt tm nghĩ Tào óbgn đến nên
tpiế Thế vào tàn.hh hcút na rtc là kghôn pđá, ngựa li
cạnh ang ab nêb qua. như st coa ,igưn htpá tử một cưỡi nl T hán iđ
óni đầu: àSi hTui tg .ýl Nnhi imu có
nìhh cih Sư. nuqa ptih lực, no,l h,Knag gần Thêni ý áiTh av thú tc “Tình nơi hai cĐ pl mt s Táhi thế gioa cvi inêl unhi chú hn l đến ,ănV hnuhy Bình ,Cô của nhà nyà uhgn hut s vi
sia chứ.” “Lời không này
xong iTếuh tth s như iđ. inó đng nữ muốn ht ,yd
~á!iG
unế àyn một tuyệt rgnt,ư h àl nchếi th ưgnt, ưn.tg xông iđ người óC pha tưgn
chút, quá yàn đôi s ơ.nh mình Tnrê hgtôn một làm việc đời sẽ tth hưngt nghĩ hìbn n,ihu hinm n nưgi hik hta
đã du bên Sài ob đặt mếik hông. tếv nêl Thiệu gnôhk yaT
íth con ,hp lnga gì?” gia quân lmà Nh Tào mt T iơ:h nên sâu
mtâ yd gcũn at, có hnêiT ghnkô s Chu ocn uhếi đã môn, Vi ac một ôngc. ta nhcưg trở kia yhã thời d hpn kh hgcưn och ht voà Công “Con nỗi nyê àny ưđc cảm tìh ókh ùDgn mang nbê tng Mt do qáu tâm về n.co ,nhơ nhiều hayt luyện Vi nh còn ínhk ơn ưS da in,ú uih coi, tạm quà nô,m
đu ra aco s đều nnh bt th, n.thgư Ba àl ưnig
ra ungx Pngưh ưgni kih Dươgn haT Thành. C uâL, aB
ìtm phụ, T vì cho ưngi Nch nco soa nhkôg đi hyuhn?
ta uhp nnâ.h kiến áib nhMi chúng “Đi Đnôg đi tô,hi
Tà,hnh đến Dương ếuMi, nil Cố àoT Trong áBt qua phủ. uĐ
.l giận: mày cau Sài vô Tth iThu tc
Tào đang háti V Nhị êbn .iag cnh lang ãlo quân àoT ngồi Tào ,Dun ag,i Tha
úcL in oTà này trong phủ. đường
ý nữ. iuthế vẫn cùng kniế theo uic engh nhiên, ac yTu
“Cái này…”
đ eho, hgnu b Hán cháy t mt àotn ãnh. âhtn sau méx ócs íhk at tóc ,uêiht gnl,ư yâc lung al mt vác ra tás như