Logo
Chương 61: Thiên Sương (1)

Tại Phù Lạc, trong một ngôi chùa đổ nát.

Tượng Phật bằng đất sét với lớp sơn vàng bong tróc lặng lẽ ngồi đó, nhìn xuống những bậc thang vỡ và đám cỏ úa tàn.

“Ta thấy lão đạo này rất gian xảo, hắn nói sẽ đưa kinh điển của mình ra e rằng là lời lừa dối.”

Hán tử nhìn chằm chằm vào lão đạo lùn mập, vẻ mặt đầy chính khí nói.

nH ,yb bèn mc Vy h:i yht quan ếđn hìt ođ g?ĩhNa Thủ gnkhô như liên ãlo ãM inó ingg
phun h,êtin Loã a,su vận íkh lát hnniê ngụm uq .cđ Mt một ođ uch muá ra
cm hc vào hty Li âtm nar, nógn lọt họ ma loạn kinh .x ca óin ,ita chm
đgn một ưđc òl.ng ôgnhk ikh đối “Lão n,Đa nd ht Ri ò:d mềm tuyệt
?gì t nghĩ Hná âyĐ suy útch: ý tm
ta hnìB ca phi hTái nuq o.Đ Nuế chuyn uâđ ,yv óc không
Hán lòng đnế vào mi iha àl ayt ihk ưđc t xoa h.itô “Đó nh hoc uđ bàn a:hnu ươngđ ênn,ih lấy
iênnh àbn tg ánH nht t b:c đu,
ta ghcn aoc ayng. :hnc ca Đan Đan bọt ppáh nhổ hc này ngas ũcgn thấy học, “Cũng ncư ãib hCu Hùng mt ếbti đệ mt Tín ln lão đâu nbê nhmi mỗ chắc phải ì,g huynh nch
li hki nghĩa ca êrtn u.âhK Ê! dhan c hT iv ,gătn haun iàoh nhgòp nohà iêuL. li ct, bun Sau của nnhâ ly nhân, cùng ihhnc đ bi bực này ưngđ mt chtế oh yuntr hắn iago đạo vào v tự nukhg gĩahN, lại đời, aNhgĩ Mã đến gưnhn nim at oãL đm tiền mời ta, qau êhinn ãM Th Ung
mt lưi ca căn Thủ với ôhnkg so gia ênt đo agNhĩ n,âhn ếbit bản aT nể yàn năgL súc at óđ Bang! nigư Ba tm ãđ sinh la hắn. đạo là ta, c ưgnnh
d gnch ưnh ưgơNi Hắn Đcư cứu ãđ tin hóa uâ?đ n,a páph tạm kíh unm ãđ rtuy nâch phương nuly gnươi, ,ri hgnôk ,hn h,ytuế htoe
hnôkg tử, at coh ôhngk đã đo nên phải ôkghn như iga t,t cớ. at nhưng thái các iag uTi đạo êdyun ngươi, iv chác tội vn độ vậy.” Ban ođ đắc àl al thừa, ginươ ng uđ ta chỉ nhưng đo, nghi ac thín
vội tnê th, sự mắt mt này ra. crưt nàvg Loã m s đo gđn il hai thật
cph nhân ođ uygn ýl ođ tiền ab duẫn có nm,ô âmt Hnơ rtung .vi ,Mô gtnro c guyn, trọng được duy yud uyd ơmiư ông trước Tức quyết một y iĐ tu ănm tn.h .Tưh tnhi vi cúh cnh Vũ lnuy nhưTg bối tinh àl đạo duy tâm n,th đnế
chaư đạo ng,ưi thể hai chút t,m at “Hai aưđ tm mlà nnìh nkôgh aos “Đạo ânth .ươgni môn kg!hnô inưg tịch, bao khẩu hứa, trừng ácc cho d runty htt thụ, nêy ig iph gi hpáp Loã có lgn tm gia đ gni àny
hđ.n mXe n tgnơưh ni đã ra
ca ng ơưgNi .ntíh iđ, óc thn hiơ cũng đạo úhtc N icư Loã
sợ hắn th ânhc gnưi ad họa: ph tám nig công lc ybâ ghônk ơĐn iác chng của ta d ig Hn thôi, .nh yb mất ,nhp đã của khí
iuC n!a cũng kghnô đcư gcnù nhịn
công trách thấy, ca Hai coa vy ăn.rg mp rõ sgn truy nội gniư ònc vn lão ếtib nmhi, hnnì bị ođ gưin áts ùnl như nihu này khó nnhă
àl Tuy điều tu có cho trynu agi ngộ ht nênhi, như at at nyà gia níth soa đcư ‘Đạo íb htt gngi diu nkgôh kinh điển ncũg sự m,nă ta nĩhl hứa.’ đó? sao, thì hiun ngkhô onrgt áphp ylun đo ngươi nhuy
htcú đt băng. ra óngn thể thể mìt èh là, s al óc đã nH nói, ca hyt ly nghĩ n,hđ Ý ly là ac có vt. to tul cưn gnkhô hắn suy ó:ni đnôg mùa quy yĐâ ùma
ngôkh nhiên ta thất ha. oĐ s tự aig
tiếng, ión tọa. iưc oãl mt đả mỗi inưg nhìn tử Hán nH ođ không nữa và
nnhì Lão v đo lòng pahí trong ngam n .ngĩh heto thm ,Hn quái cưi d
phía i.nuh tử: về “Ngộ nhìn hn li hơn Hná nhtí Rồi
an này iv hngc hn. hạ hn hpó ,đt âcy c tál cực của ta nưh nyhhu igng sẽ đối r kỳ â,yc ncâh d thì phu khí lão động đo gôCn thụ xuống vgn th sâu chắc, ac mc đệ nbà
đứng ođ giải: gàvn yd vội biện Lão
tonà đã tm. mít ã,ol ìhnN hoàn mt li sắc iếnb
iNó nlù ếun ãlo ápph àyn cũng hgkôn xong cười at hnthà, mp đạo “Nhưng gơiưn gian átr: h.cu nluy àhđn
,yb Snơ, Lgnă iv T ănc in,t bn ?iPhá àv lên nnê của Hn gNyêun đã Ba il ,yv óiN nH Puh nưh sao nơưig ngaB ếNu nl nl không ngưi
nThg hưn gia đâu moi .vy tià đạo nmu aig t,ih ta, nhcó còn dễ ca gdàn
lno, Sa Thiết đợi háđn ũncg phi ra ta Bang uâđ, vi gnvà úlc K im uhếty núgtr trong Va inưg Hội hn óc ac mtâ ày.n ưing mt at ngm Hi bc ri ư,gnhc đnế
ta, àv mi ph b Tragn ta at hpá. ùdgn ob ma ta ,ưgnc uđi cnhíh Tử》, ntih miđ Tính, oàTn hkôgn àyn yhknuê Năm tr cho nuyl ahó đó v tâm quy im tiền iếkhn ut nhất bối ngang cnưg vi ynà gnuy
nuíh ganđ tăng vận hnax n cht ođ lùn Lão gân óahk như đặt li .đt lên tkế lông ưrtc đầu hca nrtá i,g hngưn thnơ,ưg khí giun mập êln nòghp mày ni rtên như sắt,
únchg nếu tùh c yl tm dám! Hn cùng Ung dám hắn vi ưgtn yà.n côhn thiện, đức at oán “Tên ta ,gmn âhKu hti vô nH gnôĐ hắn ábo a,t s ri lừa êunyd sắc Hán này hpo cu tg, hn va mt vô tkế âđy iv bất tPh
về không nuhyc Lão trc,ư khí chủng hK:âu Ung sgan mà nói chnâ chuyện d
rtcư ckh tĩnh ht ginư một tm không ngừng, cũng không aHi mâ.t nói
mngi đt ,t C oLã amù ta iđ uph igh agnTr đ óc mà iđ ac ac il đo nêtih ođ chép, t ca :nói inog đhn đắc L iha đông lẩm nogTr ot bẩm: aT óc th cbư, Tử băng.” aùm lại