Logo
Chương 31: Xích Ngã Vãng Hĩ

“Trương Thành, Phùng Tứ.”

“Có!”

Hai vị hán tử trên người dính đầy máu, biểu tình lại vô cùng khoái trá.

Chu Dịch không để ý đến Ngô Quan Lan đang nằm liệt, trước tiên an trí những cô nương kia, “Các ngươi dẫn người đưa các nữ lang này về nhà trước.”

:óni hẳn ếx Dịch là.” óiN kôngh Cuh tmăh chuyện vci, chui cũng dò lại tm
iưng hhànt ra Phùng aich nd da Ung lập âhuK nơgTưr Tứ âyT tc ahi gôĐn etoh àv goni,à nàhhT đ.i
thahn đng gnàn ôh Các lớn:
đ i.đ ân cđ ghi đủ hck c này, Phần
iơh gánh nb nió ht ô,cng inêhn bỏ trút .àl Dch uđ ân ciư “Nếu phào gbn i,nó trận mt họ hCu có một gnn,
gáđn T g?khnô hi ngươi ahy óc ìnmh, òlng thcế
ánh một tai tự t ưign thoe .àho mi vậy, nghe Chúng magn
mt tLu nên “Dựa ămn cóc tư oLã ysu Tùy cằm lm áhnp nhhì. mb sờ trảm ngiư bná lát, nogàH, :óni hoet Khai bt
nhìn ngi.a hnư koé hnis ưgin La, địa ếđn ác đã ta hnsi thấy nhân ca noàt c,gn b cm rt qu lại li về, Ch Smâ thấy
h.ếtc ciư chD một gtếi:n huC nH đngá
cáhk hỏa đứng li iag óin ia ynà so vi d miệng oãL .coa uđ êrnt ne,gh
hưởng! tM gniết ob
Chu ãM il v nmô không thiếu cưhng aphí nình v ,chD âhm :m
c.Đư
vy, có ri. như đến gió ào, môn â,đy ãM hnưgc gưnlơ nơưlg agnoh kính lại đích ưma hnc hânt thể ntà “Đêm y,àn tượng ếhink oà ást têh thất
hưn li gnađ cân qu d ncâh đmi, Người hia giống gnb. đến hcân, nóhn khẽ
mnìh ênb ,ưgin lời vì mn,ô umn ngơiư ika bch môn sao ngẩn “Chưởng ngyâ nkôgh nhà nLa nghưc cả này: minh nQua ôNg nói
otákh Quan mnh h hai tm nLa đi!” td li: “Giết tiếng, một Ngô
il orgnt nh Thiên đnế il ưdgn nh h lần oĐ cM ib .hc áiTh nhik đ ng thỉnh lun Dương óc g, Cố.” cM nhân biết, nhiều điển, bản ib hcác ,ođ Chu rt đo ưS s đã đạo nTihê aty cùng Bhìn ùgcn rt uáqi gkôhn tính ta nhik đo h măn, uTi nmă olã ,ưS thm hn, “Nghĩ sm ãLo nhôgK nhân àyn
V phất hDc iđ. yat áo. Chu
“Chuyện uáq tiph mt Tynu gnàoH nyà ngchư ơgnưi sẽ coh gnLă cư,b !l của muộn bỏ gũcn môn auq ,gơiưn s của abng lão iđ Mã nth cứu, bt nũcg óc gnưi Văn t tcrư nghkô sớm truy Vũ Ba định rtnê th cùng gặp ginư
nt môn cưnhg .ir “Mã uáq hêkim
txu !đim khắc, khoảnh notrg ãol ưdi ânch Hn giả khu mt
bắt aso oLã hnnì Tiu huC ta?” v nbg Lan, Chu ưtrng biết lão vì Sư, ônhkg Tnêih muốn ac cDh: aQun ưic páhi iênnh hi phía Nôg
aos? gi cnò oã,l ưgntr “Ngô nađg tcếh
có ,htc gnưth đi ngẩng vậy ithết đ hákc ãol igưn ?soa đầu óc cn ếNu xem hnư htt
cDh nhĩt: cnùg hbìn Chu vô
nhá tch. hpía của thưgn àl v tm tàno c,hD hìNn hCu
n ~gnôc!
mht cũ cDh b àgnoi ĩtnh: đgn hưn nv âm bình uhC nhâc khí, uđi
tig Lan ýL mhì:n Mật!” naQu ôgN
của ngoTr tth nghĩ tm òlgn nv nghôk người yà,n người nh vị sự àl Mật, oàing đến lại uc,â ý s tgưn liệu. it gn rng
cưđ lòng mò cDh bt có quá thúc ca .ciág Chu iđ nch nkghô ãl,o đưng ortgn
ac uêngNy Ugn mt iháP nH th uy nhờ ihp Khâu, niưg htnhà .này àov nhda
tay, Thành mgna nd các iưgn ưrnTgơ gPnùh hcp Tứ nàng .iđ
áhp ếht nhg thường. người amư ttyu iph Ch mt gói hnath àl này, khgôn
gkhnô Tànhh đ!.!u thi th mt cái
Tiếp óđ lại nói:
nìhB nếu ,Đo yqếut ôunbg gTnor amc nhận Thái tếib hắn sớm không ht thua. nưgi binh không là tâm, lòng của
mặt Chu chD hìbn óni: hĩt,n cs
uCh của Lan hDc hết vào aQun Ngô biểu áyđ tuh đem nthì mắt.
.ynuq mô Cuh hcD hk
đ oĐ đã mắt, hán nóc ,óel trao tung lên sau iháT .hnđ phaí inưg óngb t g hânt Chu iđ ìnhh hnìB cùgn chD êntr nhà chợt nigư mi nhà người leo
igưn nb nnê gđna tìm nhà àl gnưiơ mikế. ahíp chậm các “Không ca hn trễ,
Dịch hânn: bán có nhô?kg ánđg mệnh, n gia xưgn, đảo bc hnìn ih tính t, glơnư buôn gnôđ hya lão lgơnư iv Hn nhân hếct hCu
hnl q.nua Dịch tm huC àgnb
! m
hDc tyh s phía Nôg ncgù âru ln, uđ ênrt. ý ng tích pé,m nhnêi yùt nhhíc Kếnih chưởng mnô ht Chu Lan ưci ãM iđ it àl, phen tm bỗng Quan kôghn
môn Thái Đạo gnCuh ìhBn hc.đ đi nnhâ qhnau ưnh lâm
iM gtnư rgn iếcđ đầu tai là lm. đc,ư cnò nghe nghe ta
chD đang óin nbg bị Cuh kh nuhc ait l ếti,p động. innhê
crưt aođ igết a.đo mưn các gươin nuM Ta nếm ig hkioá hết cho ?ưgin là thử áic
,isa ết.hc yv àl Không cáx asi đáng tch “Không
ưrtgn ôNg aqu hn gUn at trướng ùgcn anhd ta cđư óc tuếih ca àho h đã là Hiện Bình ti gnhe đi. cao Nungyê Tiáh nơiưg tM ghnôk Mt Khâu vn bọn Phái, idư ht ngươi Cng,ô .h thủ tđ trường oã,l trnê Hỗn i.đ sớm tiD tồn lnêi Đạo
grnot sinh gnv ơ!c tuty Hn tyh nnìh
tg.iến uđ, tm li cl Lão ciư
Đạo t ãgy. bị giận đgn t,nh huC Ngô hốt Lan mắt gôknh gehn ac Bình bừng ,ưđc gxno orngt lên nâhc Qanu người iáhT hai c,hD hn il nnhì đã umn hoảng gđn sớm hnđá yd rgnt
mặt ygá, sợi, xăm aihp ơ,ns v là râu Nnhì ãlo ưnngg l ah""ĩNg đầu một bạc iđ rngt gtnor tàhnh gnux nân,h ra hnâc sau tóc bc đã mm hìhn ch ai.t sau aưm đu
h mấy êntr lnă ,thế như hcc gniag uổng ln uQ ănm nhiên nưiơg yà.n íph
mẫn, yhná trong linh mtâ mắt Hn i.gng iđ
uc môn, t!a! “Chưởng
sm rgTnu nuế oàhn olã nyU anđg .đgn hpn ưTh tìm không ol nơưgD nôm gì An, c,đư yâđ chưởng thể mhC đni htc, tìm êitn ac Hồng aig Bo Lưu nugQ
goNi hnnì Chu ba D:hc Hoàng cái hn hăng v li iếpT gì ghknô inó hpaí nhgu đó ,nđ bãi, tb.ếi “Ăn sao ta li
,ngâV ynh!hu
ápph ôgN ahnnh nuQa ưgni nếđ thẳng n!aL cc Thnâ trước
ha aH ah
Ch ìv
iL Tưrng kiềm t.hêin gnàio, ihk tcúh ra sinh xgôn l ếc,h Li ms giết dng ăCn óc thể htoát
ahNĩg tmr nhiên Ngeh mc. Thủ v,y bỗng
ta,nh đ,ó iph pih này thoi hung uph gnig gĩhN htc đã thế óhtp htan hm,nã già đáng lão đáng .a rgtn cuih gi ưS xế ũgnc thanh uCh đgn, iuT nếđ, tuyết, êihTn xuân áđng it mnă yla ,yuế hnư hiện ếict
mt cũng ,hiơ ưhn dià Đậu ch có mlà ht ôKih y.v th
ióg Căn ,na ngđ đi hti bị vgn aưm vẫn át,p Hn Tgnrư núi. iL êrnt mặc gnvà si chém hco gim hnư một bất
Đu n,hhyu của không ýL óc lo l nih “Sư âyđ oLã n v Khôi gln:
bnhi inưg tng cgnũ Đậu được, đmá nắm nghe hkí. htc hKiô niưg
iĐ xoay ca về ar nngươ hko nc,âh tục. đu chuẩn ccá linê igm huC uq hDc xuống b ưgin dẫn my dp ưngh ếđn ếnđ ôc hik có íahp ngoài, àngn
vọng Thủ ,đi tưởng.” hôiT hiôt uđ: ,iđ ãM không dám cl Nghĩa
hTcí snh,i tuân oLã hưn mđê y. cmh lai âm vgãn ãng nua, mặt ngã lui y âmgn ưt, àig h,ĩ dùng lại Kinh :Thi hip âtun hnhta ìnnh dương nlê tuyết vũ tưh am,ư đon mt irã nga một phi.” Kim
hT ônm ,áhiP ac Nghĩa. là Chính chưởng Nguyên ânnh Hn Mã
ohc phti bang? Vũ s. Văn môn? túph gì chưởng aB àyn đáng Lgnă iG ngũc gkônh “Mã
!ênl y,àn mt lớn trận gió nổi úLc
.unxg ngvò hán ưiD mđ cđư lên àmu maư ànm noghcà oá inưg othe trượt ncgu al, htô hyt nửa vi th gànhco mọi ươnggi oá xahn ư,cn épm
đ!ến Có nigư
v Tiáh t.nr Bình mt utng gnùc các gyuênN Nênyug đầu, hpi không ưnDơg đn chíhn Ngoại ikh tôih, đến, ta Hn T ta các âyđ Hỗn cục Đạo quyết Phái nươig hik lời tb ngƯ oHàgn hp trước ếhct diện không àl Phái iưngơ quân làm
lẽ kai ngày uCh nt cá k ncùg iL i vi sia h iếtb mt tc ôkngh lm, i:ón màl nà?y b hyucn gươNi này Dch ôkgnh xấu tib yt,ut nhcg
chỉ 'Người 'ng.i ms sợ gnhôk yđâ, này ơnđ đây đã ttyu ếđn
gcôn Thủ unế ca Mã hại, ônghk đu luận.” ào oà phải oá ghne hêpiu, hgànco ntêr gôhkn mc ? ónc mt oÁ lợi t gì tm nihkh hnà rất nhy h.yt s cngoh,à Nghĩa âm ng,ux ãlo tth aoc là htnha chút
nêb Lna to. phn Ngô uaQn kêu thấy ,cđư kia nghư
Lan Đu nổ! chưởng yàn anQu nđhá cổ ếpit tcr lực Nôg b ca
iL “Ừ, kia hn đi bị mgna àl i.r Minh đn hn ưTrng
vỗ hip kp t hn ưnhgc ngtếi à,o ,lc tiếp ra! ly nùhg crt tập Tay ào ógi
àl rtm ingg Li Nghĩa hi: yàn cht nhíu ?aso my,à hT
l, mắt ind Khi otgrn yàn, tanhh ht khó rẩy ,gnơlư thê óc nêl tả. âm cm ònlg thể hai rotng nur ngấn ch
Pihá nhgn ôhkng mt th nhìn ynuNêg yt.h kia, tđ nưh thi Têrn t igng lão Hn đệ
đgn: cs Lý lão lắng lo truy thành đã tni ión “Nếu coh nmi oãL ,ếnđ nđga hnnâ ,tc kh gia ih Dịch bệnh.” ,ìmt ta hCu hnt c ưngi có
“Cái ì!g
ìth li gbn này hCu gi khó ưS ht dhna .at t,ư thôi, hnkiế gưnơđ ta pt yđ iig iuT Thiên “Mộ ,idn púth
mũi. mặt muốn gN li ácGi h ânnh gùnc này tếh v,t Tử nh ùcgn cho cúht nưgc Ngiư
không toàn uq ingư xuống. oék còn ngũc hnng b lại đưc, óđ pTếi