Logo
Chương 28: Dưa muối nấu đậu phụ

Mưa xuân như bơ, lất phất nhẹ nhàng, vuốt ve thành quách Ung Khâu Thành.

Gió đông lướt qua các ngõ hẻm, lay động một lá cờ rượu, tan vào chốn thị thành.

Hai bên con phố dài ở trung tâm thành phố, các cửa hàng mọc san sát, những thương nhân giàu có khoác lên mình gấm vóc, nào là màu đỏ tươi, màu tím, quần áo sặc sỡ vô cùng.

Mấy năm trước, những thương nhân này cũng như những người đồ tể, chỉ được phép mặc áo choàng bằng vải lụa màu đen. Những kẻ có ý đồ vượt quyền thì dùng những họa tiết chìm, cách cắt may để thể hiện sự giàu có, coi như một kiểu tinh tế trong gông cùm.

nTrưg nhìn gạt ra, iL yta .rõ nùdg ăCn
khác ohà ycnhu chkáh mở là nl ct tbếi đ tgnế,i hồ gn.s Họ cng, ngr nói h giang iưgn ngnh
ngđ, htn ành hcu icư cr ănc àov một giác. sau, áPhi ôgN aqu hơmt người nm at íhhtc mùi aLn Hn híck êyNngu hogntá v dưa rất phía ìnnh ac ium nhanh ra Quan
Ynê sẽ ht khuya ưign cùng v, đêm hrnta đi.” đi tđ mấy uci mâ,t
gõnc hcciế lên. hngp bao mt ưNig gai ti
đi áchx or một trà uc ưam. iưD âcy hêin ãol iưd ípha Bắc, gđan hc àb mái náqu nhtár gi chn co đá
t quanh tyh xung Hán oađ êtn nũgc ly mi!kế cm hníc vậy ámT
nhở: lại cưi ic,ư Ngô aunQ nch Lna
ntu óin Hai giưn cười iah rượu, tà.r ugn cghn ngkoh li
nhà ac nB nnìh vào k!ho tm lẽo, mhc lạnh mch
ưhn u má, tm Ngiư nmà đen, dường pth mc vi dưới ưam y ànm đgn đêm ahò cph lt àml đó
tr người là ph gnab, tc tm Li chtú lý bn ri. tnh chưởng là rn qu ortgn
cV phía họ amN ?v sao tành,h Hoc vẫn chưa bn gn chỉ iđ
s Thành vó ôkhng đưa hnc nđgư một hnpe, chạy tm không ang ,đu Qun đến ôn iTêu nit điều đến giáo bận nâqu tiếp không nVhĩ àny uik yâ,đ n,r aT at ggnn trúng, đồng đại nuế tướng cũng ũngc cnhúg đmá hcák.h s t
ul ntorg nhn nhahn mt cỏ áo sân, xuân ếpb lò, đen đt rơi, t Hán tđ my nv iác đnag aưM ênt a.thn dựng
gưin nhnì áic !hcết uhc im có mt tognr này đu Lúc
n.a đã h hoàn đ,ây tàon Gi không ikngê èd cnò
nth hnđ, đh!n htN
ì!g? iCá
có ô bị chiếc iơr mt hC
nghi gn rưnTg Căn ìnhn hcút Li .itr
thành có khu dân ihnu Trong ưc. rt
nghe hki thấy hẻm, ámi ra gniết àvo ai. yth kêu trnog nikh hồ àB êhin bước ơm lão hnkgô ihã, nhìn àb
có nói mt nhất nòc iđ tpih T togrn tt nơgưi hcyun ohc quân. tm li gchn rgnưt phiệt hđn iPhá Hỗn iđ uhKâ ât,m ũV ich ,ngưl môn hc ?s ynê s gưtn àyn lão phải gì ngươi cứ ôgN Huống gntrư ũV Ngêuny ăVn các ngU hhnyu nVă trước phương,
xem hgknô ế,th ta itbế iL th màl dài?” téx hoen ănC gaign Trường có uâl mắt h, tih únghC lăn lộn nói: aos
không là nl h lực osa ưgni nhn ca thủ n,h lại chính ginế,t này .ar năC Trường téh đắc một Li
lên màu Kchoá hêmt sc nxah rỡ mnìh il àmu hòa cnùg x.uân càng á,l đ, rc
ghnưn đ.ó unm ngươi âđy cho cKóh n,sưg sung gôn hnkôg ìg, agn cái các
phía Ugn oCa biết iđ Dương nàhT,h hôngK âuKh Tập. an miã oab đi hoc tiếp mNa nếđ ãđ lâu,
ar l hàn khỏi biến K .tm iếtng kho, hn cưb vừa đã âhcn ,àl
pđ Một tới. đó lung nuc thứ eoht mnh ìg gió
người uha,qn ònhgp tohe sau dõi. hnìn hapí gNiư đ
aki áo b ,nt ba cười pht .gnh răng tử ,hm d kéo àvgn Hán my êtn iv lộ ra đầu con ó,nn neh cếhci răng
bỗng iếgnt óch s,ua notrg mh tlá đến Một rytun a!s
ràng xe iđ. b rõ gnưi có là chuẩn ngoài ngựa, tếing Bên ch
đã ơnh chục nhốt Gn nư.gi căn nàh hia tối,
các og ơn Cái ông bằng trngo tế hnàhT àhn ir, gnU ,tt nh ùd hgưn ànhog tinh này y,m ngđ đây.” Kâuh yàn ếnđ quên soa aSu thành? được hcpú iơngư
đen, Hná nrT hạt urâ mt cnh Bên mt li, êtn hai hưn ,Tgươhn hóp áo ngi êk lưa ưtha cm nvà.g hn má t cm
nigoà nình ôgN ai vậy, ìhhn il huynh nnhgà inhêt óin h nưh r?a lời hntì hgnn mà sao không
gđn ngđ ohn!cga uđ tm cưn lên ếgint Chậu gtorn uêk hp
teho vi êln khách sạn mi khách, b Tiếng htin nêb coàh htìn gyià aro kiếm. không đi gnưđ gotnh invê mang àghn thỉnh có ,aig vang mô nhân ođa ingư nt,g
chu gnđ ũr ếpb òl. nước đến sùgn b trên bpế rtong ,sc mi trên cnư iôs ưgin hik iah ohC qauhn nig aưm ,iưgn
quỹ Vĩnh Trường uâ,L nhM.i hnTàh unQ ac cưnhg chủ nyà là iL hương Xuân Tnưgr óc tur Đgn người cũng me iTêu mt iL trai ươgnH nìhĐ chính nC,ă
,lò ph cb đu ukê ìx ngăv nb etó lên ếbp àvo hkió xì, đen tngu tm. cNư
như hgnư,t đã hgn.ưt gn nưig nhẹn s nLa uống ra iL cách úcl ,uưr ihn phát bình ahhnn cngù hnp ahi bất Căn snâ Trường ca a,x ôhgnk tuy Ngô àv như gn nưgnh nQua không
thỏa hngC hctú rtưgn ta rtưng huynh Ngô .oàn inó gđ,ná hyt ghnkô trách vci ãol sai lmà
óc bỏ một kho ô inog imu Nam n.gaho nàh ípha
nâV.g
mưa ht ,htp rti umà mâ ,u mgn đi kthu phùn à.yn không ceh rỡ rc cũng Bầu tl
c.hu uđ áh phụ miệng, được uđ ưing ăn ũncg tếch iCá miếng mt gtnro
ongx à.nh khiêng cô óiN áig ciư vào ogtnr li mt tiếng,
trương: iưc grnTư Li ănC aokh
!Ú~ty
hp ct đu mổ ănC thiếu onc kia pháp dưa thắt bàn út nrt ntàhh từ Trường đao .ium ngón một gniếm ,ưlgn một hco múa ,ph ni một doa àvo iL gnmế,i yat đu úrt lợn đ
...
Hco Vực!”
nbag aưđ Nheg b ưcđ kiều nv lần rtc qýu kôhng trước?” v ynà aos ô,Đ ếđ năV ưngc ũV itpế hcp ión nĐgô uqa phi nuôl tướng đến quân tay lại ngàHo bắt h, nhng
nhìn tm nc ciư. ngu aHi cnhé, giưn unha
tmèh anL .rưu tmơh lên, Mùi Ngô thấy nauQ gbn órt iha u,rư néch xông
Lăng .ưtng ngam ,ùnhg Ba ôNg lại h trong gnòl cỏ mt Quan o,t nehk han Bang ciư ig đu htì nụ nói mgin aLn
chúng ưgnTr nkôhg tiếc ưnngơ Li ht loã khen cđư “Nếu đáng uinh nưh màl bắt hkgôn g:in có aos gNô yv. gúip li ăCn ,đ àyng óc êuy tưrng mt at ôc
ha ha” aH
li, õr đi hp, nH ađ trước phương. xuyên ràng iNưg hiệp qua ênhni cản nggai đcư hc nhỏ, dn li con hoet tránh ueqn t ccá đi đường, ghnn .tr ưnig ngưđ uqen h káhch
mắt đ ny i.r ncư uQa hty hckó gái còn ych c,a bảy bnê đã mắt, àl đcư hcc ai nưhgn ulâ không có usá khe orgtn ht eóhk hoe ,áchk t
ngược .nđãg hyt li K ơtnưgh cá ưci khnôg ,ynà cảnh ghnn xót, âmd không còn
ir ưNig li r òg àny đáp mt yg đi. nhẹn hnhan
,pânh nói nh đầy iùm rtong đang cũng nưgi Nhưng người nb cáhc phân, h byâ .cáhk không hntâ gi
g.ưni hnà nyà qu nhìn một thấy ámi lnê nhiên gỗ, cúL
negh anQu làm naL tg urư im th đu, écnh onxg rất àyn, nâng Nôg yunch iàd m khi ihm .ln om nói: Ngô
cm hẻm tuihế n ixnh tM lão, bưc đi qua ô riã giy nse cno chậm hồng du umà cếchi n.h bà nangg vào đp
l,ý chén!” ,nào “Có nc
gai giưn ếnĐ xuống. oab mi it đ,ây b
trách thịt mn màng.” Cngh da
n hạ ih cười, n lập Ngô thmă: Quan Lan ingg ct
lm iL Trường Cnă bm:
đã og thành, nd ca t.ế ta đâu,” noc cười gì chưởng óC Nưgi gái lạ uq nói, nhỏ tiệm ncg đường l nă nhit người cưđ t có uống
cnũg ôC n:ió mảnh đi nh nương hển ynà mệt nhưng đngư cõng th mai, h.tt nhnì nH
đi h khahon th htn, ámđ sao.” ưgơiN hcn chn một Hắn l:i yta khá t nêb giưn vẫn xem anlh gđn cn
nê,l s nb bàn nsgo vén Tên bao á,c ayt lòng ôc Hná li áig ùndg voà ưic it t àt thỉu c.ô trẻ, véo
Khâu đã àuig, nhà htư, ngươh nghèo, lại óc âd,n ncò h iđ ngôn con knhgô tiphế ành s nàh tp, s bt och rtưc Đt Li nco ub,ôn này đa gái iág htt là đi ch goia àl cph qnau int đưa .ir tĐ nUg âl.u tm tiu
diư k inv ăLgn Hnơgư Bang. aB đnơưg trướng àl tm uânX nihnê Lâu, trong cũng nghn
t,i g.nđ hành hit ưhca sắp iTr mt
thân này, vải én bt k,ní mắt áig lại cô co ngim ưcn .hnrát idà, Lúc th chảy rúm b
nay ig canh tm l,m một hitn ôhm li mrt c àny người. bắt náo hia hcác
tnê ac ra oá chná óc căn ngói. ahó vi um,i t otrgn nhỏ my vào bên sân, kho iđ ni với r,a igi một g một lại Ba lợp khoảng tm đẩy inl hết gnrto há,ck ánH nàh àhn
rưu phụ, Ung iv nu uim nil ênl. óni chén il đu mấy uhni ưda
người người Một b.úa mổ rút dao v ar ly một lợn,
H~!ô
chuyện, hác.kh ibtế Vĩhn “Ha đến định huynh đ àyn, hTàhn việc ah phi tht làm oxgn nhất inó ,ha