Logo
Chương 110: Ngưu Giác Quải Thư (2)

“Năm đó, ta cũng nghĩ như vậy.”

“Nhưng cuối cùng vẫn thành hư không.”

Chu Dịch không khỏi nhìn thêm gã thư sinh sa sút này một cái. Vốn tưởng gã là kẻ vô bệnh rên rỉ, không ngờ, lại thật sự có chí lớn như núi.

Nếu thật sự có tài năng lớn, lại ẩn mình nơi thị thành, vậy thu vào đạo trường cũng không tệ.

hắn dắt tm nÁh qua nco t,ir yht bò âdy is nhìn al xuyên àg.vn
iác kai h ámđ iha ,àov di h nhnì tm mt giang ngưi Khi rồi ưcb đi.
cDh hn khắc uđ: yqnu chửng, cưn. ynuq thế, “Y rồi.” il nhtàh ncùg uc cl c tryu đến b Chu y đều tt tm ếth mỏi này, nut Khoảnh bt ãđ sau
ưdi nl y il an, nmg Nam.” sẽ ndgo cúc nghto Nuế gui hái óc l gônđ, núi đcư màl
tại cưn óc m nv uếN đây, si.u th lấy vừa quán khe rtà từ
ym mười ornTg al củi gađn it,r đống khúc nâs đặt lớn mn.h tm áchy rất
“Ta tan hni ưnc tm là vỡ àl k chnhí dy il ưnơig bt ti gnrot n,ió hc.
gniag hgôkn áckh igng đến h kai tm óin hip gcnù áĐm nh,au chuyện từ iơ.n đui
chuyện càgn trò .hnơ hinu đề Lý người Thượng hoet về T,ư aHi ch ơgnnư Thái
cảm ,rhant onà óđ chỗ hDc chợt nig hôkng thy đúng. uCh đgn xung cỏ
này. Chu hiuTế bên Hiệp,
cđ nnhâ đáp: hc, đáng vài niên gôhnk hács it. Dy tr nhc ugnTr iếvt đứa
Hắn nkhôg ih .tămh kih
Ci ơhi ra áth.c tphá ,m lách ếingt
nnâh tmì trong, àvo tír v Lưu họ bt niên bnê ghnôk il mấy mắt. Trung da một
c hai mt tranh yđâ m, trải dưới kéo onrTg đ.t nâs nigư onàt rit òcn il it đêm hhtnà một al hngkô .đ ưsi ànho vn ctú nm
uưL ưach gì?” hạ uTri, ig uhyhn còn biết Chu “Tại là Quan
thường, lại tuy yàn nh hgnN qua ìnnh bhìn nhưgn nch aoc đề k giác.
Chu tm auq mt túc có giản hcc it nđế đnơ ym quét tá người đêm li cDh ưlt, yâ.đ
nêB li urytn chuyện ra nói xộn. tiếng nl tnogr
nàgoi .ca onC kia, bị buộc
đ giữ unah. h nl cách, iGa khoảng òngph
nhân nêin i,ón đáng icư ô"gnKh .ti" chn urTng
về hi gniơư không ,rng nữa!’ t dt Ý nòc at êuq snă ùgcn thỏ à, nhà itếc ngùc muốn Hoàng, iNh Đi hyta
...
uCh ơhi hcD Mt m lớn.
sao!” pht âlm rtưc nùgc nih t li uhc Tư th chính nưiơg hình ac àl vi óni lúc hình: há kôhn, Thượng dắt ar Đgnô đuổi il đcư th gcùn chó mun “Ta cùng g,nvà Đó hiTá
gniư chứa một mk.iế ch đều ẩn iM
,iếhmp éhnc đang Đều chạm urư. hcynu nigga ivà k ònc tiếng hồ ung là nói
cợt: Gã igu t
nửa treo rTnê .ànt cun ncò gns mt bò, hscá
cùng vn trí vẫn k hơnt,gư nói: lẽ cc lòng nânh Trung gsn “Lý ch gtonr của này, nằm khác.” bi người khỏi coa nêin hnm hgàn iuc khác, il nôghk hnm thoát đy nói trong vn hìmn trong tya v y rnogt vận naqu lại, tràn Tư chết bi ca
v di mt, gnig nô ò,ah cDh ra gđnã nói: Chu id
uLư Viễn." Trí h "iT
my đ mât. hngC
Hip Chu cDh nói: cnưg h uCh núđg. ohet li ruTng inó ý hgnc Thiếu cười thuận niên bác, pnh nhân il
nurgT ahíp óđ imá h c đt, hognk lớn. con bò iđ thmê ri nâs ceh bcu theo tongr dng tranh, vàng, Bốn tàr một thành có Lưu nêin cht vào yvâ nânh òcn quná. hák ngưt
thu buồn hc in ub,n cn nỗi ihk kề icá âĐy tm chết.” hiểu
cDh âmt trà it Chu hnge. htnĩ trọng, cẩn hcưa đã gln rất áuqn
Luư it ishn nhg làm gnđa êitn gì? hni
thường. nnhì nb tb đui ptáh Hn cáig h quanh knhgô phía,
quán cùng .r lửa rc xgun, unôbg rtà Hàogn hôn náh rngto
này, đnáh Lúc it r ó.ni iGn Khê iác, T ràT mt ãđ ánuQ òb xe
iuc gncù cgũn có nđ.g yuT ,nihnê chỗ tb
igi c.c ýl Hai hai teho ihát gnưi
trước hc khó rctáh unqá vậy li Bi kia nch à.yn ếth tm hnư iơn
bốn l.iu sẵn quanh Nhìn phía, nưđg tmì
tnurg cnàg úlc càng cđ, mnà thoảng tm mt hcD, nhìn hDc đêm ưgnơt huC yàd niên trung hhnt nêin hCcá nnhì .t hnnâ vài áhn il óc huC hán phần nnhâ
suối dòng nhỏ it éb. có một hc êinhn uyT inh
gn một ahrnt. ít li nc Lưu nh cỏ nhân xchí li họ ninê cho nht htêm ,nh grnTu
sùng Không ta ra ư,nc ưnơgh có àg gưnn đợt sắt sc ngađ iàv sủi mơ,th ia n,rg nuđ t.b ntg ònc cạnh biết m bên
khá ơin quái, âyđ sáng ht rãnh, àTr tr nhìn du mt c htcú li i.us tếv khe tt, do bi òdgn nước nrêt tyh yuế đ.y nH cl ánh áunq ớt ehk mượn bãi óc dng
an B ưngc tâm. dạng li người hn khnếi nà,y ta lon