Logo
Chương 1074: Biển sao trời rộng (3)

“Ta không có.”

“Chàng có.”

Độc Cô Phượng hôn nhẹ lên má y, khẽ khàng an ủi:

“Không cần gánh vác nhiều phiền não đến vậy, thường dân bách tính biết có một vị hoàng đế vì họ mà lo lắng nhọc lòng như chàng, đã sớm vui mừng báo cáo trời xanh rồi. Mới là ngày đầu tiên, thiên hạ đều đang ăn mừng, chàng hà tất phải lo được lo mất?”

nth này nhiêt ươnDg Pưhg,n lập bị b tm mnó của tnêyu quà đã tch t tặng tiểu u.h hạ, trước. sinh uCh chD Ngày Càn cáo ãđ Hn chuẩn chiếu niđ híhcn
?aos cs ơimư tếh túc: hậu iàv tm nghĩ iươm iCuêh b nv óc ngâm êth Phượng Ngự ucng ivn Thế hai ãđ bảy vẻ cnh, gndu, lòng người ùngc ùd không trầm Độc n,t chàng Càhgn Cho lát, êiuhC cnò nghi, Cu mhêing Chiêu Cô hp, nđế được mtá mốt ugsn ivc tm ntrog
nay.” cĐ đến yus Phượng là ,ln từ htn ln tR tcrư tư, lần Hn
lớn aki hniên rng bên àl “Đương .ơhn
il cDh Chu yus àgnn thuận nm.g othe
ngi yta nưig àgNn đôi uđi pđ hai nhìn lahn goln mhc mt ì,g chm dậy, thc .hn ar ghcn hn
“Sao ?htế
biu Tử Chí ,đó Tôn rngt Đnế nlgo mt úlc truyền rntog đo Vi s cung,
gnàn ta ,ngđú .s nnê Nàng úhtc nói hhícn đi nv màl
hải trn im dân h"Nư Di ngoại." yv ht cưđ pch
tth nhĩg óđ. ôihT uys s ta hôngk có no,à
tênr Cô nh li y .y Độc nưhgP r,a yta đó cái, ln gt tcó tm cliế aus lòng di ta y àvo
ếtib tm: s nĐế Dch nàng ô.ith lúc Chu gi cnh đó
v. thú k ngcù yth ehNg càng, vô
vương s. lcú cu hô inhs s nyxêu ơn.h gọi không, lụi sự tàn, thị, tht tuế’ nên u,tir triều, tuế “Vương sẽ ir có sẽ thnàh hTn l ig àl gnôkh trường lẽ qau ‘vạn ih tht àl vạn Tiên thích xưng có có ph nbiế ht có uitr triu hư Chgnà
,ynà tếit. tr nói nL hci hắn
gCàhn giảng ođ Vi pháp cung?” onrgt định T
ch cong trêu là minh quân agnm Mi đã tia một Cuh n.th ilu nhhtá gniã ging uđi thiếp, orgtn gnlò agLn mày heot ,ra hcc:
dgnù áp mhnì àov cếh, Nếu ùd iđ áp ca gưtn đt ht đ gncũ cho ãđ ép tih nà,y cch hnm .hp ahcư có phù gncư sức
nhiên nhiều lên ayt yn tđ Nàgn ý insh gĩ,nh it:r ch
hacư vẫn “Ta đủ.” thấy
ênti Đông iđ năm khi y,na uđ yttuế trận Đô nôđg ac xuống. đi irơ ùaM
mươi yngà gnnyêu nêi,n ahKi ygênuN hai uás. náhtg
câuh tất đại cả “Chàng dương sao?” các mếchi c đại unm
knhgô? óc “Nàng ln Dhc yht cv ngược :li uhC cương ih
y il vô lgn của nình ôkih hcn nhẹ Ngước phục thả vẻ tm âtm hn,ìm n,ng tmh xanh trời ub nêl õ.mhn
,àyn tt knhôg gùnv hy Ta thuật, thân hânp gnv c óc nghn nhiều hĩgn nếđ uC ta rng đất .âhuC syu e .vy nđgơư thuộc at hC đu hữu uàm m nhiên tinh v lc
nd trong hCgn ra, Đc cho pphá hiểu .h Vi hgnưP ođ đngư T bn umn ôC ađng chàng cht ,nugc trách gign àhgCn
úc?Tr muốn ếnđ ònc Chẳng Thiên nt đt l m rộng “Ồ?
nghưP lực.” ch Tui cn óc chỉ ihp điều, này, kgônh còn àm hngn óC ct,h goni người :ión li uxt óc
kcáh chính yà,n còn ngCũ gàny tm vào tynru ra. int đcư tc
nPghư nh, nói Độc yn. gcũn ôC hôkng ,k cn kiêng nychu hỏi nhgĩ với
vi lời. tràng, tng uhC vgàn àngN Dch inó tm
nôkhg iđ m ànhg Bt hók nhưng rgn tng tràn mạo họ “Cũng cũng g,tưhn lmà unchy đại nôkhg h,t hcn igng càhng ưđc Phượng ig nyhkếu ,àti vạn tuy kẻ l,p cái m thể hiền qyu isnh cương T aư tuếih hnàth Chu Thiên nưgi ánt c óC chiêu .cơ Đi hchkí ưghnn cưi ãđ ntâu ũcng nc tưng i,m hgnn nhng hải. thủ ếđn, ahn khgôn ,kóh thời yđ củ, im.h Đưgn thần cĐ hưn ôC mới đổi minh. hC ìg
ưrct ó,đ hki võ càng nch .tt học tná, gcnà “Do phá coa gii
sự, dự chính nghĩ ihp .nh Nàng mnu không v gnũc suy tò can ch ca
,Dhc hn lấy ưnPhg ahi n huC V tiểu cái n cth tcú hôn liền. gêhmin mấy cười, ôm của mt yta mặt
ngaL, mt đ vân đ hìnn quả đã tường!” của htipế híC lớn dung không hhìn Chu ăgln ntih
ìg? s “Chính
uhâc t n,l .ơgdnư iđ hi đt Chu nngà ùnvg ngoại chD đi cho gnr ácc
định niuh chàng đây iG cv g?ì ãđ ac theo đa đ màl ưcđ nhận pitế ưbc ncư, bản
đánh óhke, Hư hutc mnhá s ib về khác cvi ưH là vy od dùng ib.t hôkng Ngạn Dương ,ánt ta mới
h auhn đế, hkôgn đ.i ghônk ơc nhưng hkí ăgnđ xưng đã người ikh nv ùD nhc ayht hia
yâĐ ákhc vương hoàn sẽ àl úgnđ một ghknô ừm, ntoà gcũn biệt, triều
đ.ó lại hc gôhnK dừng
gKnôh nhkếi nàng àl rồi.” tt tth gnv
khai vì y,nnugê htế Cu yàn vạn guêNyn, àm àm êunygn. Khai khai gii Nguyên, dân ahKi yun,gên ahik Châu
iurt ac Tnh ghônk óc nbi utiê t Cho nói kh a,si nên, tri cm irut Tniê mỉm ndâ nàng gnr. cười: ,Cuâh ht ,m ũngc là mơc no osa áo th gcũn có Cu Hn
Đc t sửa ìnhm ưhPng :li lấp á,hln tm sáng
tiếp htc tnêi cáb tình, không cDh nội người inn.êh ếhkni ca nưPhg nyuê ngạc iếkn Đc nngà Cuh với xcú đầu àl Cô
giới.” lp vượt khi đầy ilo đó Ta một đoán
xây đu thức, họ tri ,gcôn pih oil niH at cử, giờ phổ ếibn ung ch ư:ic dung V còn êit.n sau bcư hơn.” oahk các ,ncgu ax cần Chu luyện hc ch đi hDc hôkgn dựng ch để
sự àtnr nãhm lc àvo ta. lti gnN cùng mun xa mc av đui nơgưt ,tál bcư gưnhn có ta tận ngcũ một hcD mà mt nhn huC tưởng lgnư hồi với có óin âhnt Dương ulgn lại, vô V mật: aod so tự, ưH Ta g,ii nil uqa ht ékm hnqau đgn được.” ra
,ưci Tiểu uvi v mô yl Phượng hỏi: li n,h
một ngnà tđ Ch hi ànm sương vn là, mù. vgùn đối vi gino
ơ?nh cảm ư,cđ đại àon rgn châu hgcnà gưdnơ “Thế so nnh khác đại àm iig đ,ây số nl ơni vi
goàNi còn tib áhkc gnr s nào n,l iđm nk?gôh óc
ươvn hn óc tm nmu nhiên ànngh Đgưnơ công của ihxn vuốt êrnt pđ xanh, grưtn gương Chu tlư tcó như nl acú.h tm nàng: aty Dhc tuytế một