Logo
Chương 12:

“Quả nhiên không có chuyện bánh từ trời rơi xuống, dù có thì cũng chẳng đến lượt ta.”

Tô Mục nhìn mảnh đất hoang đầy cỏ dại trước mắt, không kìm được thở dài một hơi.

Năm trăm văn là đổi được hộ tịch Võ Lăng Thành, lại còn được chia một mẫu đất, nếu không có bẫy rập thì còn gì tốt hơn?

Nhưng nếu không có bẫy rập, sao có thể đến lượt kẻ lưu dân như Tô Mục này?

Mt nngó axo nói. khác tử tya hná oax
có ôT inhk chút ó.ni đu ngc ngẩng cM nhìn,
“Chuyện đ.cư ph Nhưng quản, uhtc v àny quan ưngi ta qyu c ca cướp ignag khôgn gtếi h này hgcnú unq
âm đ s ôT orTgn lòng Mục !ir alm quá đồ dngâ math pt lãnh, êln c,hng đúng mức là
nió .nsg gnđư ngươi aig gTưnrơ hco c,M ônkhg đng ôT
đ ctrư at, hco hai gãy mươi tỉnh hnâc gnơiư lỏng đây, unXg ta .il nkhgô tc pl s Trương ohC ig ni ù,dgn ct hội cb đặt ơgưin n,mg mà ,ươign táo cho ayt chặt tm och àl gnơưx ngơiư tibế lạng là, ơc
i,t v cũng không dám nd mt átl, đi nth.hà rit uys ôT apíh t,r mhc ngĩh Mục yth nh dậy ngđ
kín đ tâm ưt nđế Mục ũncg Tô il côn tên kẽ ngba tm .vy hôngk ,áhip gn,
,aso ihp c â?đy ép ta ìV
yv rgTơưn nugX ty.a
rm! cái tt “Nói
ăsn n.usg b chó Tên àvgn vội
óin, ếikm ignư ít gếti ăsn Xung hnn ơigNư cạnh b.c ngnh nhgc ênT ưimơ ơgTnưr nht ngày iha ca, ngũc gln óch àyn nêb cướp được
một ca tức trăm nti ănv thù àl phân, thu ghătn uđ yuq bc by tiền. ab uhếT gunr ra by hct, tm suá Huyền, mỗi lương iĐ mươi um mt
óc góp itếg hk nhgôk từng at ănv thc at tin agn là tng cc Tưrngơ tích nph đu sự gia, ac, thật cưp ngiư ănv i.l
“Tô M.c
Trương náh Bên t mt m hnc inmg nói. ,Xgun
nht .hútc aHi áot tm li hco gơnư,i nh
cứ oghan l hoang o?as làm chẳng htt ,yv “Đất s nông tm phu thì đ
?ìg agi ý có grươTn ngài
nă umn àl ,Mc ưru pht li urư không âyđ nă ôT mời ngơiư àm.
đó ta sốt.” yNàg b
?gia rTưgơn
th .ión một àdi hơi, Mc
clú “Ngoài otnhg iha hthn tiền.” onc cũgn th ic, ngr bán được ly săn nđ ta
i,l nH iđ nthí nhẫn nhịn. vn suy uqytế nđh
【Điểm: 11】
s bạch bảng không rưtc nình như ếun níht từ hnhàt tịch biến có ihp lưu ânth ũngc dân ciá ,tnâh hnk.ôg mắt, ,này Mc h thuộc thật hpn
tay, hnìn Trương v akhonh .cM uXgn chế mt iug
pl c,M aty t.đ nti voà ơir mười ưcnhg vãi yđ ba tức gnđ Tô ơnưgrT mt Xung htù v
trừ cu miễn hội ók.h ám đao mtì hếtu li ivnê cơ kh,cá thân tm mưu Đi pháp phận ac n,ãm ta nhkôg
òcn nm kai th .xnug tya lên, il ôT tnhhà inó Mục, ac tđ chặt hìt đã ơig cúl tnê àbn unhc nêl nyqu cao ayt b Trgno vai hc,nyu h aih đánh
Tô 【Tên: cM
àl nói rõ, điếc mươi b hay nmă nghe không Mc, và lng v,nă ta iha iơgưn trăm ôT ?ri
gyàn àit ngoại óđ, h,sc gunX aKhgn b củi.” pghnư khỏi ,nió không tv lạnh Trương b hại cười pcư viên đốn aiH ,hnThà htnâ Nam hàthn htnág ra ngươi c,tưr nìBh ytù riuT
grtno còn ta chaư Trưgnơ lại aty nab ơTgrưn đu a?os uh lĩnh gia nòc úCth àngi nhcg ir, này Tiền ig ơn, nph nhp ưnh hct ac bn biết tịch tiền gia gì.”
hí.htc iig Mục
này cho nv thì tàon hc n,ìhm Lần để giờ vọng cM mex ri. ưcđ ra àhnth chia ihk đt hy hết mhn oàhn ôT
oL lắng?”
người ãđ rt đ xướng ,ha óni ca nb õr k hhnna ý úcg.hn Ba ưign
sức, nv một Mc gnnưh tháng ar đy.â khổ hutế hip lo ym mt là ghao,n ,ngrt ruộng không s v tốn p,ht mảnh kịp căn tđ phải hkn Ch yna thái pn ganđ ta bn rt đ giữ ưc,i ôcgn gieo ,đ nmu kahi năm
hnp trong ênn dần norgT dâng ý. trầm, cM tsá mắt gònl âm ôT rt àiv lên
n)âth B(ch pnh: âhTn săn hT
htt rtt int đ. nên rgnt hànth không nuly ađo i,đ Vn óc
gunX útch mãn an cần không ?osa Trương kai, trăm có êtn trừng tm bt năv mnă óhc nhìn ăns
là đày. lao phán nng ht np, bt pn, lưu ubc tìh ôgnhk b hìt phải nhẹ c,dh Đyâ nếu
ưhac hnhà,t mhn li nôc Đao itu ehk páhp chc hn đ nyà. rt hnáđ ntê cahư ab
la gạt ca ta Trương tính ta này đ túch với s ?oas hln tin dngù chưa qua i,ón ưiNơg lùng tm đi cnò unXg li tịch tni giờ giơư,n nph mc mnu
i,nưg kghôn mk,é nhg uh giết hik náhrt sự uđ k ca ònc non yat uq tâm. iđu nhinê tra nL
gặp it, hp khả ơin ikh ht m,ih usa xut ,hin ncưg thành hìt gncà đều ođ yêu nguy hpk naB ihp ncò có tạm, ngoài năng trời m.a ygnà
áic giết toh vẻ ágdn .à t ôT ca Mc, làm cơ ìhnn htế pcư ếyu của ngươi, ưgni ng ôgnkh hhtàn đấy,
Mc ôT ngm thầm nò.lg tgorn
gan Võ hccá cho rồi. tịch, đcư nàhhT khc làm ôT iđ Lăng ãđ làm h phải k,hcá Nói tuâr cM t hoknh
yl mi ar lạng ươim .inó iah iG ngươi y,đâ hynuc uđ dễ
mt lp ôT dữ hm kia .Mc cười h ,èh đi pahí ht nt xoa iaH tên v ct aty v
hcnhí ưNig iàS lại, Trương nagB cm Xung. đu tiểu nh àl cnh
ôing iah páđ tếgin ab iưc b tc ni,ó gtánh ươgin Trương ciá miếu tná i,l ở, giết.” gXun Mt khất đ ếitp lnh ngtro c,ưrt
muốn uếN lấy!” h này ta áci nát cht nc không hcrá htì phải thân ai mt hn,p
,nyà hưca bao nhk mnă nghà khai uM ũcng đất tốn tđ auđ ihka chỉ tđ là girnê nếhik ôncg đu htếu hôti, căn đnế Mục vic ,cs khẩn, mu ir. nói oahng nb gurn ca oahgn yàn ahưc ôT đất đ
y,na ơiưm ábn tháng rătm i,gơNư by ic thu ,Mc ,ưđc Tô năm ăv.n my tin hai gtn cộng
Đây at sao? là ngờ nghi
!Cáht
gniơư nhc nh mhêt ch.tú Ta
“Đổi hết cứ úci ón,i in,ưg hai cnò lại Trương Tô mười yl na tiền, ib Mc văn trên hc đ.i on,gx gia h ta tịch ngài ưgin icư
thuế về mn,hì trên khẩn b bt hoang mảnh uđ phải kể kahi Mc ngôh,k r,ngu hya tđ hnnì .đ tđ nmh rgnu àny hctu oghan ngồi nộp
bảy cM đến Dù đuâ, đnế kihếu. có cb ióhk nhịn nnh gũcn ct Tô gi
Ba Đao (phN Pháp :gnh Pch nôm) Võ
Nơigư ươing lhn, húct óc gnlò mât uXng uvi cười óđ Tưgnơr hìt hyt đ sao? ònc đã aT gunr nrtgo htm nhp hc,t thuế itn có.” agđn
“Trương áim.g mnih gai
ưmi orngt ,nit ađư văn cM ra mcó từ i.t lgòn
cM .ión Tô
lại Tô một bcư. liù Mc
ar àl Ln hpi hpi gurn ,sao đất hnàth nghk,ô àny ?ônhgk okihá nsg thy khỏi cho cahi cđư đi cảm mxe tr iương
hk Đồng Tô l.i oc cM t
à,hnht ginà ig,a xin nnh ògnl tchú Trương cho.”
ayh ngươi? gì nếđ Trước hết tin thì ưcp ac óc ta của ngưi giết ta qaun của haưc ưignơ ghnk,ô thành ùd êlin nơưgrT nói có, gX?un aoS lại
gbn ghnhên tới dni. hniên đi nhanh, ab người ganĐ ưcb
cho “Ta nrgưTơ .đy ngươi ãđ yđ âm rồi gXnu hội mặt lãnh,
itn ũcgn nộp rgnu làm thuế cđ,ư hó.k đ c ăns oas np đ th ếkim thì àl hTếu ôhkng
tịch ohc t och an thời mua mătr v gian, ika, ngươi ăvn măN trả thnág h ơginư ta. tni kiếm at
Xung, rnơưTg uaq bán cM ungX uđ nhuêi hắn thông kiếm ôT oab .tin cưđ rõ ic gươnTr biết
cno rõ ntg i,phế tiền tth uc âyĐ !ri hc ta àl ico ưnh trắng àrgn uy màl nrt là
ca iTn ngư?iơ
Mc úcht ón.i ngạc Tô inkh
rồi? gưni Trương ,Mc ìhnn ưiơgn v aT phn c,uh tm nói, ta htc nuXg gehn óhk ôT
hộ Trương đi nửa tháng, nti oic như hco nđh Năm ,tch ca ĩgnh c văn gia!” nhất rưnTgơ il ta ta trả aig, vòng trong trăm nmư chcá
“Trương từ ó!ni t iag, gì
Tô gns cM s.
thu mu đt văn một tm măn ưđc tếhu chứ.” “Mỗi grnu, mươi nêhui aob ătrm mt ămn bảy
có vươn én đu heto chặn qu .il lại suy ĩ,ngh bn tránh angđ người kết tm nh nv cúi Tô ra cM năng aty anngg àbn chút, nghiêng một
.àm Trương hgknô yht lệ yht tài àl ơinưg Xung nùlg lnh yâđ ,ión kôhng đ Ta uaqn
tay uqá hcm ?thc àov ùD nhiều mỗi gcũn ba ă,nv rgont quát, ươngi nrgTơư ơignư hộ ă,vn mà mhc nhìn iđ tích mărt ưngiơ nth gnày được nguX bn ópg Tô chỉ ad giờ đâu cM, ituê chỉ nkôhg
?aos “Thật
ngh ođán Sài àno một uđ il kih ?ir aBg,n đi án Ngươi iđ cm tiểu
…………
tipế tc đi, Ba iđ. ba
trả khgnô ohc Trương cho iag ac lãi đại nhngư l,gưn êuti về ngươi Tgrưnơ nânh n,a ú!Đng ,gia iph nti iơgnư ig!a ìth Trương ikmế đi íhtn ãđ