Logo
Chương 1387: Đại kết cục (3)

Cố Án trầm mặc chốc lát rồi nói: “Nhưng ngươi đã cưỡng ép ta trả.”

Thiên nhìn mọi thứ xung quanh, nói: “Ta đã thấy những gì mình muốn thấy, ta muốn trở về tham ngộ, ngươi phải làm sao mới chịu giúp ta?”

Cố Án đứng tại chỗ, nhìn đối phương, nói: “Vì sao ta phải giúp ngươi?”

“Ngươi đã bước ra khỏi con đường này, chỉ chứng tỏ ngươi không bị ràng buộc, chứ không có nghĩa là ngươi có thể thi triển đại đạo chi uy giữa đất trời.

nưgi o mờ tM bgnó bên utx hin nhc nàng.
yuT engh êtn ,gsn ênihn vn num andh hegn gànn nnàg nhc cố ggn yth ábt ,nh phương. hty hn
C n:Á “…”
onà tibế Cũgn hik nghkô .v im tr
v đêm ?đyâ tếphi dágn thpiế tànhh bi “Vậy hóa ig hnàgC chàng nya hay puh tin muốn angtr nào? ânnh umn
Mt nhân chiến .đu đmá gunc
Hữu ó.in hTinê T ôNg.n
Tông h yhuhn my ngũc đu gnM hâpn đã Sở Dù yâT Mu ôngKh nhúgc mới sc và ưs gưnnh gi ngũc imư gngna ãđ knhôg nđag bại.” ếđn áđnh, hn yâb ig là nv ir. l nb ói:n hgnt thắng, ar mnă, tiế,b của at tếbi sao cưb ngkhô nhđ nv vẫn ngươi bị ênThi Đế đnhá, thể vào tay, nên chế, Thượng, iva nhún lại nđag háđn ch ra bao Vương
đại ht iđu ơgiNư li. đạo tb àv Thiên ct màl .mnu ơgưnt n,hm hìmn ưach gnôhk ngươi không c nud,g ihk đủ
c,đư đ,ó phu thiếp... ind ,tm lại Này, ri yHa óđ inó uas hcúng ch. kôgnh pg uâqn ãđ ln àchng vi thế đâu ìkm đu iđ hnge lgòn ta ptếih
ònlg chỉ ,iđ lôun hn nrotg c gnưi àgnn .đi thương, chờ đi này C mt đợi
hnm không êln uđ nĂ s Cố Án tht tò h:i th nghp sao?”
amN Ta Thất tyuNg hcn Cung nình nbê ón.i người ơgưi.n
đánh “Không tnh S ,osa at nói. thôi.” va tm chỉ ênnhi tnr Mộng
buộc, b làm oĐ iTêhn “Thiên ũcng c, uys thì irót vn ăcn pih och ta có cùng nhưng nkhôg. việc inó.
có đêm hàncg any ?nghôk qnâ,u ivc Phu gì
óin. C nÁ aT àl cười nv luôn người tốt.”
nữa. kônhg quna mi nnah còn đường đã về ac àv noc hngc hồng âhtn trọng hắn T gnưi htc uiđ hnân ưađ gặp iđ tnrê đó sai cũng li um hắn có nìth gônN, uH nhn một hay m àL nlh, đã uSa u,q l.m khi
gniơư nói. hnmì e Sở Li tin.” này Mộng hc rằng
cnò họ ôm yh rntgo lngò vẫn .ngv ngiư Hai
gnNhư
,ginư ôT mắt a.ò Nhi v ncư ngẩn Nhã
,àl đã Quan tnrg mm g.ònl hn
hásn aSu óđ núi. vai S C xuống Án gnM
.mt hathn hnNg dần biến ào n âm
ch nàng óc tm Trà nomg im thể tr àno vn mn,ă hắn v. ynàg đó b chuẩn
àl i.r óNi đi iutê haó
Tht nÁ gật vậy.” uđ: C
n.c cl ếHt cách nhm oãl uđ. uhp th ps ac Đại ir,
tu .h hnđ C còn mt với ht vn hmìn nió iàd của nb vi thật tiếng, Án
ưht ohàn) T(àon
tm gnũc chỉ mãn là hnìn cái unyng. tihô ùD
Nàng il hắn. tr mnu được gặp
đ rtm là ?tv Còn
an hKgnô i.r cnò được gneh
đường ca như ,y chiếu uthn C đầu im .yv ban hn con s ac cố hắn óc Án il
u c lão nyà ac alì nnhì mt gknhô bt trên gì. giường, sắp õr đôi đó, một nàng ngu cLú iđ cđ nm ht
gànn sắp Nhưng ibế,t t.cếh nàng
lại được. không iuC gặp ncgù
ln sau hpi v.y àhnĐ đợi
nên… hoC
cũng đcư. giả
tếh Mu ?ir Torng “Đại nânh thân phu tếh ta nhà, cíhk một rồi? nào động ph nói: căn nào mt
cộng không .ni .mnh đã ăn ln ht này th iđ nh Lúc iph uhi nuyhc gkônh đó chc Cố linh khó. mi ,óin ênn cùng hgưn ơngiư ìg àm xy ra th ihtn, ,ênl tr đ.cư muốn chắn sao Án đa iNơưg eTho
soa itbế hắn không r.i àgNn ra
“…” S ng:M
tắc ôghnk ngtor ođ v thiên hpá d dgàn đa gnũc iđ .yv uyQ nếđ
li một Ngưnh d. àl itn
đã cếht iuhn uH năm Ngôn c.ưtr T rt t htc,ế
uqn ac ,l đi hô?kng thân? óc đi ơ,ưnhgp iĐ nhìn ơigưn Cố nhug oĐ hip ađ vi tht nÁ huín :mày kỳ gnươi ct ht híK cộng ìTnh hưng
pl nui lòng ếiTc àhno đcư rtngo đầy. nàot
cam chá,c đâ,y hNt nhnâ c.ách hcc glò.n môn óc ngay định iêtn không it có cnh Phụ
itn mi có bn ă,nm mươi ac đợi n.h tc àgnN ba
Tnhhà pgnơưh Án vậy, âlu rt giao.” rồi Cố ni:ó nhìn eNhg đi
Giờ .tếhc sp ngàn yâđ
cách Vy thì rồi.” vừa lc va ăn ếth phộng Sở .uđ đậu gnM
gnM đi S tt lời. x h th.t tc iv “Ngươi
àl nàrg Mì õR trộm mà. Si
cưđ thể ontrg túhc ôknh?g noTrg mt nàng hơn ásgn đu
biến mất sau gun ìM cưn hư xngo àov liền Si v.ô khi
tm Đ lại nạ. mt chếic
“Đồ .vt rồi b nguC Tth igntế aNm tm ytuNg rtm h hnl ch.y
ưmi tim à.nng đó Từ người khỏi i,ut ngt ri usá árit năm ưcha
nói. nTiêh C Án at đã Sư .ir ac oĐ uhyhn nh thành tr
C d ơhpn,gư đối Án Ví i:nó nhìn như?”
xuất hiện. biến dn mt, thnah bước oà ntigế Khi âm hânc hgnn ồn
ãđ ngn mt vành ongTr l. ànng khoảnh hkc,
có.” “Không
.hi bình Tth mNa sao?” tnưhg uCgn ôgKhn tuygN
hyt mệnh ps đi insh ếnđ n.gùc nt mc ìmhn Nàng
htc mt tht nnhì S ált rồi sự nlg gniơư “Sẽ s ao?s cyâ không, ênl C ó:ni Án, mạnh Mộng im
cm àl nuqe nàng hty vn .hutc o, ch mờ Dù
nhìn nêB Sở nđg .iđ t iàn,go Mộng C ùgcn ưngi ax sau aoyx Án uahn nâs, ir đó àov
Mc. Thanh ioNàg ànhht
đó pg .ch Phong Sau bọn nÁ iđ h Cố
n của ta bnóg il: nóđ hk này, lời rt ngàn hct rồi, ct Nhi, hạ .at kia ,âyđ hin nđế Nhã mặt gux,n hứa cúL ưign v
nôhgk tc hgne được uđ,i ãđ nhưng nit tm ncò nữa. vài ìg gNàn đó sau
muốn có ?nhôgk agi tham gươiN
hnnì như C lại ta .hi “Sao ngươi Án vậy?”
mun ,nh Nàgn đnế ànng không nnàg il đâ.y i,r đón inx ucâ ta hgne nmu hc ấy, nghe li ếnđ nói của
tr cuộc ãđ n?tgh òm ai êTin Thiên C Đình Đhìn hi: Án
về, unCg C Án nhìn ưnđg Nam Nguyệt. rêTn thy rt hTt
v đy gciá. ta mt cảnh
chờ ý Cố ihtá bài tùy Đo tốt, khôgn gnrt dng Hin s nc iht ta, Án na.ig s mt :uđ it ca mạnh, cs ta iĐ xích hip cl nuế
nh gnnhu ưNghn nlòg nàng nôlu mt trong nv người.
năm hy àgnn imn àM tình cờ htác .ưxa àl các cíhhn ýk n,h il mà vgn