Logo
Chương 1270: Trần Trường Phong ra tay (3)

Hắn có cảm giác.

Nhất định là một thứ tốt.

“Viện trưởng, ta phải làm gì?” Nguyệt Hàn công chúa cất tiếng hỏi.

Cố Án nhìn Trần Trường Phong nói: “Lần này ra ngoài, ta mong ngươi có thể giúp ta tìm một thứ, nhưng rất nguy hiểm.”

:đu nnê lc niưg bắt vì Cố ac mi êTihn nh kh n.h nChíh Án at Đìn,h
C th hnmgêi nói. nnâh Ngàn q.u gnáh vác mọi Án úct
Dáng .êinn v trngu
Ngnh việc cần hcká .àml không
thy unih mhi nygu mc ơ.hn hn gnhưN s
Hàn “Viện uytNg uc ?sao kỳ hiếu th hi. bọn ta óc ngtưr
nÁ cũng hìnn iđ gt.nư tni ,nưphơg C nh
mang gũnc pih c vn Thôi othe không đ ìth vậy, ì.g
bn tất nmi, ctế.h gưin kia nrtê đu hc c h phía Dường gnđ s cn hưn
gnưi ếhkpi Qu thực s. ikhnế hpi ta
là ynà at nhìT nl nugh ênit yh.t uđ uq
Một v, ưgin quả. gưiơn hỏi ếkt khi tr s ccá
trầm innê mặc rngtu ta đi tál đây.” yqu gNhe r,y rồi óni: tm vậy, nhân anm “Đã
mười ađó, ra ,oah nchí nÁ thcá Cố ních t đóa. mỗi ơưim aóđ chín mtá liên người
một g, nMg S h.íhct nđ gònl vệ ai iig ànhCg thiếp?” bảo
cnhu ìg hmêt ưign nkghô hia ob auS đ,ó họ nÁ .nưgđ ênl nữa, ir ,b C nói
gnưrT mt nhgư nrT Pgohn chỉ óc h.np onrTg
Không nbhì vẫn n.òc C thì ntĩh đ nÁ ?hưac i.l Đ tc
mới ếbni xong àhno n,ày .mt lnêi hoa àtno đui Làm nhgn
Bát hpT Đóa Liên oHa.
ếđn btếi ct lp đó. ,cđư Ta s nếu
tay. ý Cố nÁ tyù gnvu
ngươi sc. ht hC đ ccá
Ta ht liền óc cđ.ư tếbi
tb C hìnĐ còn ámd niên àl ânhn ó:in ưiơNg rtnug Thiên nhìn iếbt hắn?” Án Nam
mặt kgônh C Hắn thả ngb itếb óc tNh ivn rưtc n:ói hu inV, bị một nÁ thN rgtưn ra i,nV không?” ta thể giam nh nhc nơigư
chn b uđ íhK khiến gđna gian aik .đng nghk không ct
ý tùy uxt nvgu hoa mươi ,yat óđa mt Án liên hiện. Cố átm
thường Xuân ếtyTu ôgnĐ thấy. Chính
nhôkg t,h auqn bit s Đình. thần nói: ưTrgn àl Án đến inhêT hmgêni ca ưcđ Trần đặc thụ túc “Tìm hn phn h,oPgn th htn igi có hưng C lý liên
coi Vni .hn guny mihN gnàc tỏ vụ gncà trọng chứng càng ,mhi trưởng
này. cũng nđ ưgdn không óni Li inV đến mức ncgư ưnh trưởng đi
tung ignơư h.nahn th s hC đóa đi b ra, htn cl ưhn gkhn ácc tr uy cần nit hnđ esn iv uyrnt vậy, tc
Tông, Rời gơưnhT cM b cnh C lại. liền Án ikh
ugytN Hàn tih ếbti .sao ngkhô nói nhất
tnh lp là il còn lụy v,ic sao?” nliê ct Hàn lmà t,v inV Nguty gnh trưởng, ếđn ư,ign tm i.h vn ta hip thì hpế làm
lc uđ Phong at rTn có Trường ión: ht tmì gKn,hô hty.
nàH đyâ óc chtú gnôc bố cái vậy, mtì num guytN ahúc chấn ?ìg ếnđ hT ta kngh nghcú in:kh
nht nTr óc gnTrư hđn sẽ t,s htàhn ó:in ctúh Ta nc.ôg Pohng sửng
C ngươi iđ hnuyc oàn ĩtnh ùD gũcn ếth nhg làm lắc nữa bình không :đu sao.” Án
cnhg phụ liên nưh cường ra oah vậy, đại. đủ nhui im yl t
ra, .ha nđág mặt h,gnoP Trn ànH gTnrư gyâ uđ hgnn kôgnh là uyNgt ig th Tưrc
“…” nàH: ytgNu
bất điều Mộng này .n ếnhik oeth ng ht hai hn lần S namg Song il là,
a.H iĐ áđp lời. Vĩ “Đông gơPnưh phương
hoa. Quanh liên ncíh nlê chín htnâ mươi aóđ hni hn
C hká bất ưing ?ìhnĐ ac nÁ Thiên ng: “Ngươi àl
có lợi im oSgn thuận ếiuh thể ghnkô ngáKh nh oĐ ,k ônTg uli ếbti .b tr
vi kẻ nagy Tiên sự tất ámd Thiên âgy cũng Đ .h đ gnhn c dọa ngkhô ưdi cả nb êThin T,êni lui
bên hêtm hiã gưnPhơ ngnh càng cùng Mà vn khác gônĐ hikn nph. ưing dưới, Hỏa
đóa. li ban nÁ hoc Vậy ingư mi C chín àm
Mộng liền li Sở nán Án rời cùng C không cũng hai ,âul uas đi. gyàn
ãđ cngũ ngưi sa.o cưn yhCun hai này, đến tm gchn ếitb êhmt
tc ra ohàng cần một ùty ch c không yat túch, Th ynà cuh cũng in. itn
nc hay ,gkônh đều ât.m mTì hyt không bn
Á:n C
h hp ôngkh Như cứ nào, khách này k ta il báo nxưg sư àm khi h,mn oingà ra unế chọc àl anNh hcđ phải ig sau Th cn Tuyết. ndah sáo, gđn ccá gniơư ht
họ gi âCuh Cổ bn yđâ rt iđ n,l tb nĐôg đến âđu. ht oĐ c
đ tếk ó:in c uNế óc ôixu nqau nÁ ht kih trọng.” urtyn tin ,ntâh th unhC b oàn bình ingo.à uxt hĩtn hônkg uq C ra tc không cũgn ngxo ápht, ttohá
nhKôg ánn dám lại an.
Án cm. trm C
mt nê.Ti ig cường Chân
xong óiN lại. hắn lùi hhnan chóng
là vn chịu gánh người tất có đề sư .ìg không c lần s đến này ưhgnN ,ph nghĩ
cuh được. hp đựng Mong thể sư nrg
ìg gyâ gơniư c.uâ Án osa thể cưđ ch? phế Cố phế ngsu một t,v hmtê vật thì hyucn ùD có b ncgũ ra
cô nhàh gai. :l hník Hai nàng ucng
Khí tyh C trong hya mi áp tất v phía kinh hãi, hkgn Viện đều .Án nình hếc đu tt Hàn Bàng Ntygu c thy tb b itn khiến àl Nht tc ,Văn ókh iưgn kể cảm
nÁ Cố hỏi. “Là ai?”
h mệnh. đoạn còn hn nab cho th Li
tr cn rời óđ hC mìt cưđ. yht àl lp v ,đi nil tc sau
?aso nàng đốn v bảo ta ta gỗ, Khi hgcn hip
ưth của .ndg yta ,hc bgn úcth hẳn nghĩ áct ôgtn óC