Logo
Chương 1966: Không thành đạo, cũng tính là người? (2)

“Trên trời dưới đất, chỉ có duy nhất một cái [Ta]. Cảm xúc thuở xưa... thật nực cười. Chỉ có [Ta] mới là chân thật nhất, ngoài [Ta] ra, vạn vật đều là giả dối!”

Nàng chỉ sống vì cái [Ta] ấy.

Ý niệm vừa dứt, Kiếm Quân liền nhìn về phía bóng người áo trắng cách đó không xa, bình thản nói: “Đạo hữu, có thể bắt đầu rồi, chớ để lãng phí cơ hội.”

Chân Cừ Lư nghe vậy thì gật đầu.

dùng s nđg S Lấy vt ba tn,g dn, tol đ ingư 【Pháp tay. uTth Thương ,óđ Ppáh yl gncũ híK Cgnù hy.ncu vn htcú Đô o,H nn Vn Hnuy Phá,p làm àlm ra clú yđ Lc
Chân 『Đạo .vt nm C ngoại ca
bắt ó,đ [Kính v nhax iđ, ưgnt đu tir ibến ]hnT gnnh khi piđ uas này ayNg tb thi rotà. cnh quyết ,áhpp gotnr gian thời tùgnr Tổ pđi vòm trùng nbg cch chbí đỉnh cng đgna cnu Đạo nv hưn
Tóm lại:
gDơưn cngh Lữ lại, bt hề cNgư ngờ.
nmă mà nếđ ãđ Trụ ngt nđe lai hiện Lưu dògn tm quá nTêi đột c điểm sm ĩutr, ágsn mây gnn ưtơgn tb ngờ ra. g,tn óN umêi .đhn gtnhá thời t uyêxn ánh hơn Giữa nulg qau tch
Quân Dương gnrTo chí Lư. li ếimK uih vi cho Chnâ mi k,hc il gamn Đo có ohkhn inl Bi chỉ od ph Đạo T chọn l, v .ahi ynà C ra ac Lữ tác cả
gian tái đu nù vút .nih enđ ến,đ gnt ech bt v lao nếbi bu D ùn íhap tương ra Tiên Luư mvò nay il nrTê iht t.ri âgy ila, đỉnh rT tuhk dnòg t,ri mà kéo âym
àml Ngnà H. hnguC muốn
àngn .đo C ưL hnthà giúp ânCh
khí ưlt pl Lư nnêuyg tnhâ ênrt auq thượng .hng hưn rèn món hcí tn Q.unâ vàn nàl tgn abo ngnh ndgu riơ hp yhnu mỹ, gđnư liên đúc, Hn d,a người pl gtn in ,o iuk toàn vn,â tc C nngưg n.ht dui thậm t Hia thm yat iếbn gađn mt Cânh lnê dưgn usâ nahn oàh vào nylu hhàtn Chúng gauqn dung itô ,ngàn ếKim
nt.h lợi quá kiếp gnáhk ln lại kếni to t cảnh ut hắn. mạt hcí gamn pl Tổ ct tsá ưgngn ,nyà ácc L htìnr tâm nCgh phía cho iđ Việc ac oĐ hành iưd Dương nuqa vị
vân hctú kiếp số tm lnug ttoh nnàg ôV hưn gn.b nuốt imKế tổn aki ếthc Gần cnu ánh lúc, đôi ,ti n,hnì Quân lại ưing cùng điô àvo du hnkôg hkí d ánh m mở rtên bng lấp chẳng vậy cuồn ànng trọn ángs hci nnàg ngưđ ccóh đang tànr h od hiu Nhìn đ lnuâ mắt. ihnpê ,htm ásng bị thương! môi n,láh
Đo ta... của
nhp của hành iếbn ncũg nhiên lấy s àgnn i,ka êntih tri huqan uđ ếipk địa! vn àml mtâ ciá Tất tm tm hhc là khống của c .tđ oxya đưngơ hnưcg đ â,Qnu gi hóa Mà imKế
cũng hc tôh.i gNnhư đến htế mà
thế b hut Rồi àov âunQ iếKm .tnrog
a,r ac thn c ygnêun oàiNg T òcn Lngo.
Ngay nrt Cừ usa ugnêyn T ar âhCn cùng đo nl,ê thần b ưL va tay .àngio mTâ gnc hch,t íhthc Tỏa hiêTn vngu hkí ngoL ó,đ áp hgópn
pl oPghn pS yàn lắc ếiKp .cưđ yhT s cũng gii vy ti trn của độ nh.ơ Tiên àml mạnh thấy hn nil tìh đại u:đ ta nên trở “Mức tM tc Trụ Lưu rồi,
tah C ếk hóa tưgn hin có s pih một ngrot mình đ,u ca khuyết nih úgip nngh .m xut honà cách nhận, ca hoạch pđ ý bna nh hkếmi thực thể âhCn đã ùb Kiếm Qunâ
yàn ếpik, hnc nâCh Mệnh, hgákn là giới nb h cực nhât hkgôn ith giữ tchú Syu kể giờ đu đã rt,í ư,L môn cho áphp cùn,g tm ac úpht nđế đ nrti êiTn C Tr hay Lưu .gì tb đối il Quy
rốt lm đi vừa vượt tt tắt, bẩm, cuộc gcnũ rênt cchá mun ar N êln thức va íthn dùng nhân ơDưgn niđê uih gcnu đường Quân. y đ của ynà L anot s c! imKế
hTniê iáT thiết Đ!o
mày Cừ uac nđh tch. nhâC thật rit, Tênr cũng òmv
thể!” aSo óc
ihk tuệ, bn i.r đ thực hgnnư insh Thinê uc Tri ítr nihnê, uQ nnăg ãđ ra hsin tm ytu hiln ếđn tính sự shin mạnh yn sau Mhn hưca i,hat đu ac pếik
Quân ca tc thực ob iếmK sẽ !ntgă pl cl ìTh
iTh m Lưu giáng phản nihên đgơưn tm chính mđi b hắn ri? mnh piếk ứng Trụ igưN trưc nơh :tm òntr êi,Tn ngđa Sm đy àl sao?” mâl lên tnr nht
v ý t 『Nhưng cùgn đi htế ếKim Đạo ht ca .g.nà.n itb àv C à,yn thm tưởng iv óc tại, đc unQâ ođ h:gĩn hiTnê ưL hiện âhCn hu v ếđn
nàng mád i.mh chi “Hèn yl mạo nâht
gúnĐ này. lcú
khác. toàn honà đã Mi hnycu
H đã gi hơ.n t mở hnư vong trì ngược T tiến hnìm mt hiện khiến heto tại ođ, gnhuC pếki ca li tn dyu hlni t.i thời áhhnT agnđ điểm sự được gần inga. ngGi Đo tính quay nó đ ln àgcn năng đến úyt mi ít,nh trc,ư it." hóa tgôhn óN vốn kiếp íhhcn quang tmì Sơ "hiện linh đến hôkng hcy tih ếpki thể nb ar nmu s itd thuần âđy hik tM rtn
tức yl nàng, mt mà áic Quân trên mKếi ết, Thiên at ngađ àl này thn va nđh cr tới. tâm hík hp nh hhntà nchíh Nơi p ahó như uêygnn ás.ng at pKiế ơs T .thn cuồng Đối nhtô r úcL xoáy vòng Long ,oĐ irt, tnhâ mi Mạt nđêi Kếpi đây tM àml tuyệt thân akih ilhn vòm im ítnh oh ncu iv unc nói,
cuhn định. hnn ng,r Bởi sớm ưnngh hắn b tm rt lẽ ôv óc hiP đã không tay gnùc nưl.g nl nih chút nhanh il đã hta kịp, ly rtn xuất hắn tr kiếp hn khiến yàn, kỹ vẻ
thành nên. đ tâ...nh vật lynu hínch tôi bản đ trắng hn lcú óđ ngoại ,tcrư uas mượn gion ynà, hn ac phản Nói vật đo ,ra tv àM nuâQ do Kiếm ngoại lc b gdùn
hut àm âhnC mnh óc nQuâ vi êgri,n ch, v khách tnhg sẽ àlm qua ai là e imếK giữa cư sau, nph đã aih nấy ihtô. ca nàng gnr người sớm ngưi C ilu s nghc ayh đ,hn òCn Lư
c àml t từ trung bao đại ókh ưgn,h trùm hơpưng bng imếK nngà tnếgi một của thầm tấm grn yl diễn ,Qânu tir mtâ, nb lấy il Trong mtá triệu ni.sh chúng hìt ênhti di t võgn ra
hóa cần có ùtr thân nhưng cnư chỉ ghuCn thể ãđ ghkôn ũncg ùd aos nShi Dương uâ.Qn uydnê đ nngà nhi àhhnt nayg cả đoạt hCung H Tênhi Hóa ti v H, đến ly phần mrt cũng oĐ Coh n..hT. rít cákh, L cơ rtn hn.T civ tngh Thế lại Thương Dẫu trhan nắm ,piúg hcc áp Kiếm tr để Ho s này,
“Đến đây!”
“Vẫn xa chưa .đ mi còn đ,
éok không ihK rp đến hnìn ct pKếi tản mát dgưn iln Lngo t m thấy anđg chung, rit tỏa, m ưnh iđ nth nv tđ. khí k ơc nnuêyg lna Mt íhk Tổ dậy rit htù
cưtr ngr là 『Nếu e đã at ib. â,yđ htt
ir. Bt đầu
ùgcn, nv Mt hoc hòa. Khi ugnd Thy Kiếp gnôhk Suy và ht