Logo
Chương 1908: Thủ quan giả

Tại Giang Nam, trên Cực Thiên Nhai.

Thừa Thiên Chính Đức chân quân đột nhiên tỉnh lại, đập vào mắt hắn là Phục Yêu chân nhân cũng đang mờ mịt không hiểu vì sao, nhưng sắc mặt lại có vẻ đau đớn.

“Sao thế?”

Thừa Thiên Chính Đức chân quân cau mày, trong ký ức của hắn, hắn chỉ đang thực hiện chức trách chưởng môn, chăm sóc cho vị Trúc Cơ chân nhân có tiền đồ nhất trong tông môn.

nđế bt oàn hp và iơnưg cnâ ácch nc hêtm uđ ,at phi thực nêb với khiến ntgă đó ng ,thng “Chỉ cl tìm ngn hoc tác bằng, ưnh ênb sc k a.t lúc umn úgnch hai
“...”
oàd di yđá cơ vực. Khí ơir tc nv lập nxug
c,th ac ig vĩ unaq mhc chỉ h uđ tm Thiên thủ nhất v ccá Bên ìnhn bọn nbà àtn togrn tu ydu ytut aki. hâNn iđ th l yht chân g,vn
tm nlê âhnn gi chnâ yth Bây ếting hi. cs ckáh chP inl hnư,gt hn êYu
tiếc, vưt hắn gia uaq này Đạo】, ếnu hết chúng chính hinTê kôhng vọng hy k mn gánĐ nhp hTnáh không lúc nhơ ta, gũcn chủ .iuhn nl mi nđg thể
đú,ng óđ cgái gì, lnê .itr ch ìnnh có ìg thy đã cùgn ri phút giưn gnTro không biết nhgôk hai cảm tb xảy chốc, uđ đu ra gngn chuyện nhau, nìhn
:uđ B Đo nHyu da B T ps gi nhđá Ngn còn ó,đ t hgnc lắc oàv Đức ơhưTgn Bây đường vẫn Phủ kách gkhôn iMhn gncũ .ếcht kia mìt nào Ho ngN. vị
ha!" H"a ah
ôTgn i nnê giữ Tiên híc đcư hccá ig gi mt àl ngưhn Đi ,n Lộ, gthnư ưcđ tm hc hiT bí ncò ca liên binế ncò ,c nTàhh Sư sáu lc. mth nv nó
rngto yhkếu.t âsu cung
hgôK"n! Dng "tay
vgn nuaQg êmhn ,ra hkó mt i.t đến tm mặt vtú hi gnlò một mn pgónh mắt hư tđ cmh cõi ntiê hồ nhìn guqna gthn agnuq t ni c trên lên, unqga hải, h,inm nôgm, nêrt cột
của Quân mình: đnh ión ra Kiếm ý
r.a ht hôkgn nhớ Hắn
nghĩa.” ôV
"Th đno hay."
nhau, ciu ìth athy u"q" iđ. với an, đi ùd "nhân" đi ht có "quả" sẽ không yv óc nôhgk cùng htế thay khp và t,kế uNế noà liên "nhân" cũng ôhgkn
hPt "A Đà Di Hừ!"
e chí đại cái quả nr gnđ đã ta lịch giả thành ngv,õ grn nay mht náđh nh"Kôg v năm n,ó lưu sử phá đó ch vậy, óah nogtr il âhnn chết "c.
bản Sơ chính l hTnhá lại ngđa cờ áuq cc ra kia lược. ngoài, b biết ápph hgcún hcúgn uđ ván ghKnô Đức giờ tìm cho biết ca uưm b phải diện, này thể bẫy Sơ tg uHny ,nhTáh qáu iga ngiăg aóh ,hiun là .h ig.i có âby ít, Ch ncă nôkhg nb tham voà at h at áchc
uas c.t giả b ó,đ th chm tm Vốn còn unaq diệt ihp
mthê tí ,ưcb i.àb yàn mt lm ânnh mtêh li óc suy nnhgư hn ih tm ơS cũng Qnuâ nth át iếKm ht lmà at icư yuế hl:n hc hắn hgkôn thì nCgù ,cnò nkhgô cơ nháhT nv itn hct.ú lùi có
ngrot rc tmâ một ra gnbó mikế thu trẻo r.i ng nuâQ tquyế ra nió glnù: “Xem mắt, trị inh il Vạn uêy đây, Ánh Kiếm đến áhn Bảo đi lhn ơin cùng ãđ hình sgán iku, giọng
lão vậy đứng chỉ nhìn. óc ht Vì
không Đã ếnđ óni nhsi? thế,c hi
txu bn của ãlo tâm l ngl mà ngcũ niơ ưnNgh nơi ũngc nùcg ac ,ig địa ônT õnn ig một mi góc gnđ hty tay nình ànb trgn là cước ôhkng từ t đây khác àny, trong họ ugnx nưhg h v b.c hc cót ,ưcđ nht tiô,h quan nóng md hiện, tm hcm bọn tm ca th ith voà lcú iđm âsu mt Tếh
htt lớn uđ áBt gi óni, mht Đ ht ,chtế tm àov thầm ongL hmc âm nìhm ênti s Thủ h Đệ đã quan n nmă uđ Bí quan nb gi !hnC đó, chí hpn kônhg hưn
exm nĐế cui phải vẫn cht lực.” ùn,gc
này ơnhgưt được, s lịch đối ngôkh tná nh thể ngn íCnhh sức mà này, nhTiê àv đnế tiếc hnp Thừa nghin hnân qâun s có ht níchh Yêu là ph lịch e sánh cnhâ ac cả cúth không nát inngh uến đno sử cPh uNế so là oãl ,ht khó .nhlà phải đoạn b uq rtgn ihot qu rằng ca thứ ãol ânhn âhnn Đc n,ó cnâh
khả hnnâ htt mt dị chỉ quả Ci i,b nă.ng
nB đã iác đúng. khnôg thnâ qu""
gv,õn min rênt áThhn qu ônghk âus hi bọn Còn ánh phía họ?" đại ca ht aki, dgn nêb d nâhn lại vy tm ơS thì quả… :tmh C"i ý lại hnnâ hisn
nb hn đấu Tgưhnơ mt .an nhìn àvo Nói rồi, mếiK nl Ho ơnưig đnế thẳng oD,a va il imN h ra, ,âyđ oagi khắc honkh cũng nhìn Qunâ:
Pht!""
hc ođ "V ?àn"o
nđh gônkh .nhad iõc Tại một th
gtn ưt. Ngạn】 B thứ
ãđ hk mtr mi, tư. voà như dường hnTáh chìm
hội còn gi ơc thì âBy không .ri na
ũgcn cc thể gcnù hđn ưcđ cư,l thắng hoc .ib B khôgn quyết ưum uys
đo ,hc yat đo ch "i!r àL" ar
hnThá khác.” phe úhgcn chúng chút mt t,a oas Đức hT.á..nh là vy éok hiện nV Thánh gôhkn oék hánhT uqá lớn. cl có xuống o,B il bn ,năm thì thực ôli nòc iđ ơS cnhhê ăcn ta thứ tìh nv Huyền ưnNgh không Bo gtn cần unế tại ếuy cũng ơri ychnu Dù lhc lại lôi v nV ,na hđc gia
lở, mưa yâig hpá tan nlê ếtpi nhlà, xuân nbgă htm ac như cười ln. ôiđ cùng tch haó theo, ếhT mày cũng mặt Tếh ar, Tôn nhưng híc nòc tuyết nuhí ciu nil gãni nv vẻ ióg
uâl ,asu inkh ps chỉ bình ,ãhi nh ấy iig hni đnế nhưng rồi như nd im h ri". ãĐ ?aos li, ũgcn iH sắc: ổn yv, ôgkhn ngày "Phát s totáh óc âsu
mt yl tnĩh thấy măn Thánh c,ơ àm thiền :uđ yv Sơ luồng bnhì nãnh totáh hík kh uqa hai hC gt "ta. chút yta một xác, ứng được mc li đó ir ca kẹp "miK ógnn pphá ùdng
m tm gi ,mt tĩnh nóng. Phóng cổ kính, ưax tm há đài hyt ri pnuh c bừng ra nđga miệng ámu ênnhi mo ugdn đo mắt ìhn,n tm hai ch mt at lão đột mng trên
iv nió ggin ngThươ thấp: ki,a oH bên rmt haíP
átB ,hCn kia toná. Huyền có íB chc nhtí chắn cĐ Đ
b thủ gi ò.nc ngay ânCh v uđ nàt tán, dẫm hgnkô s, yàn ognTr Sơ gx,nu nuaq iếgt cước áhThn gcnũ lịch tm c ếhct, hTiên pl hlni nũcg tc ânhN tch vị nitê
iác ìg? c th ngưNh
quan mt giả đề, osa? htt C ngay cưrt och gi àl đường yàn btếi s ,yv không? nv hắn ht hn ta cM o"nC rtò đi... íhcđ Đã có g?"ì itếb hn hưn đnag
gintế một tiếng quang bàn tc nãh hi, ngkh ugqan Kèm aus ika. một chỉ eoth là tnih ngva v,ng tyh hung hpk md Pht đó quang lên ođ chân l, âm theo ngva và ngxư ntiê
ưnh đã êbn hauqn ng,c nhân cPh ưngd hcnâ i,ak bị tđ rất nêhni anqu khỏi íhap đó thy átch ar ht. nhìn bốn luôn tnrg ôm uêY ht íhp,a ly thì àM cảm
đúng à.ny hếT clú gnnưh
cũgn bn hếT cản, nTô thế quan cảm hâcn ac ihsn nhi ếhcui nlh v, ri ch rnTog sát. ưgnnh nế,đ tch khắc, hnhok nàhđ thể thu ht khngô ý ra ùlng ng, gnnă
sp .uâđ “Không được
iNó khác: chác
s ikoáh tràn ngp ưic átr. Tngếi
cho phc n?áThh Kiếm lc iv cuối chút gây khỏi lặng hniêT úrt vậy uânQ im hk N,ng “Liên ehng ihnp sập oĐ, ncgù ói:n 【Bỉ lúc Bổ uâ,l đánh Khuyết, tm 【Thiên
hai cưr!t ngnà usá mnă vn đây mtră iưm Nơi àl ncíh
êu"Si á.tt.h"o.
pếit cảnh hnân tượng iGyâ v tn.á ,hteo quả
vũ thủ ãđ đưa nhi tt cả yv tr hnân v qaun c tan mạch tM thể il thế Sơ u ếbni ếth ig uq nih,s tối. hnáhT ràng bọn hi h c,u mà trong được hôngk
nânh "r?i nSgù iđ đâu "ưT
lật ac têin nyà của tb âchn uđ unaq uq ơS tay óngn nnâh khổng ,an nl xuống. giả hôkgn hhnTá nch v mà àbn tchế nòc gtưn tay mđi ếTh n,rgà th dm lồ đánh nTorg nTô nđag
tnà ct!h Thiên hNân
"Ầm!"
nHyu óc Đ."c "Còn
ntà bọn àyn Nhân đã hếT nát được cứu ut có ht,c h một nTô ccư uqagn lưu kết để ih. torgn của số ht ,ĩs mt dẫm cNgư giữa ít i,l hínch vong liên Thiên
đià yht đnìh gunc thể là ngọc tgn ư,gnt ta hnng guny không c ũv, lc hkutyế ht gôkhn ,ntê ,ácc lu nag hqun đyâ ntgư không nói a,r agi âul âmy. gi ếth ơiN mắt thể
nhìt nhìh đã đ.i hgưnN nl thay nà,y