Logo
Chương 116: Lần đầu hé nhìn thiên hạ tu luyện (1)

“Thật không dám giấu giếm, tại hạ Trần Tín An, là đệ tử của Ngọc Xu Kiếm Các.”

Trên Vạn Linh Phiên, chỉ thấy Trần Tín An vẻ mặt thành khẩn, chính khí lẫm liệt nói: “Lúc còn sống bị Lưu Tín tên tà tu này hãm hại, khiến đạo hữu chê cười rồi.”

“Ồ?” Lã Dương nghe vậy khẽ nheo mắt.

Tiểu tử này, không thành thật rồi!

tth nrT nA rogtn “Ngươi níT lògn hỏi: li àl sao?” khẽ Đột nhiên, n,gđ sự hắn
ctếh t.t un,hyh ơưgni htt Trn
là nth uế,y nimg ưnh nhiều nmu imo itn này vị ra ng,r nếu như gần nt áchc Phải ãL nDưgơ nói uq bt An thể. t Tín không nTr khí tch yv không k ghôtn
ing.ươ truyền Thiên hco Bí Rt mrT đnơ Kiến ta Ngã Tm s miN giản,
Hắn ncò tibế dối! óni chí thm
nth ikhn hải gncư song htc iB âhnt vĩ, của tm nh g,sn đâm poh pá hùng đgn thẳng ca thấy hoàng tt lp nggna gsn vô hếc imk voà c nhìn ,mìhn h!n tức thông
truyền Trần cũng nghôk itếb nA định hi. của hinnê Tông, Là đưgơn iếtp điểm Nhân ãL Đo h,ếc tử dùng cnhâ v ca đ nTí na pá hnháT hắn nhThá coh mà áhcc ctr hàng, niưg Dngơư
Trần ,ch oS đ, gnưd vi trạng ca như ig thní il nA usy bình tm áhc,k hnpư thật thái có ccá nh ĩnhg th hn.ưtg linh nv s nrgà tự phần níT
gđn Tín muiê ãL nA li nơDưg ,t chút gnl.ò Nghe gnxo Trần
Sao t!h có
àyn biệt iĐm g.trn đc quan
tếbi stýu đã tu, nòc hiểu nđế pếKi thục, Vạn .notrg gDưnơ kh nuyl an thm cả uưL nơh tcưr rõ àrng bên idu hgnn v iuđ ích mrăt Tí,n Linh vô mức àhthn hóa cngù nyhu năm Lã nPêhi
nói hcác đch Trn Li lặng, ,ra iuc v An vị yãgi gùnc d,a khó chế im ra ca tuy Lã lập chìm vào tức il vẫn áp s êrnt mt nhiên n.ơưgD nyà l va Tní
la acih không Dương ôgnkh? bitế sao? miệng: tpếi sẻ chút uh trc at, “Đạo mt c óđ mt Không ìg tg bí ý ht hề aus ,ciư ántrh, mở
đ!ã ,iĐ iđ
đều uh ơngiư Dơưng ch tà tr s v miệng nTr oĐ ưi:c ta này, đ có Nhìn hi iđ ob yđâ nhếch Tín yh th các An, ãL vội, người hồi.” nnóg nuâl
uưs ?ta hồn Mnu
àm im ct thần tụ ânng Bởi mà ưnggn đối đi thc ònc vì Bí Lã mTr tnh !có An, nếiK ơC nTr yàn chỉ t tấm óin, ơgnưD đng ca Tín uêim t,ànhh ômn thần thm kgôhn cao Nim cúrT gDnơư một iđ th nhiêT ms ãL lòng. hki in,g Ngã v có mT hc nhân thông nôhgt môn etoh hák ar nhâC xong ht enhk nh cách, iv unyl cíh nghe
ca ra d nhanh mà c ca thông muốn. ig ngàd trú ế,nigt nh ugln tni ngt Lã tm cưi trong hi nắm íTn A,n ýk khẽ t thức rTn nh Dgơnư tr
ca trì yà,n nhìn b mht ôihk v cả An Lã usa ,htngô túhc nói khi ng Tm bây gkhôn dung Dương có h.i sự Làm uđ Mà nngh An biết chính gì oim v ión ưhn nội ig ch, bao oxng m.t hồi nTí hn từng ínT miN bn nấy, nht mrT àl ca t hêiTn ra Ngã nrT iđu íB tt Trn im cách, Kiến hết mg phục mặt óts uht cả ìg, gia
Lời rnT av gsn s. nTí nói này An ct lp ,ra
tr An th khác, òcn này Chẳng nhoà Tín dương cách lẽ Trần il?
nhanh đầu mt rTn sn để al rất An ô,tngh b mht nth tâm thần, tg .nDgươ íTn cnò chóng ig còn úlc bo v đoạn nhbì mt chuẩn tĩnh, nmô ig chí c vững
d?i sao il ưNhgn nió it hắn
Tní nh vậy ođ An’ thật hưnNg xưa tchế chém Tín nhâp ta hc !nA àl hnt s Tnr đã hn Trn r,i tm ar gàny ta hchín cếth ,ir đã
gúip nitê sm iB íhnhc ích thức, rất đt nếu dựng ohc ơC hhtnà iưgơn vic nhli haó quá rTúc tch trình s cơ. háp h,aó âxy nychu nth ìv àl cuhny lớn
hni íTn định óha mấp hcác Tằm không thể vci hưn gt trước thn th sinh lừa miệng ngươi, hgntô, tođ nói: cưđ phân Tmr ynlu tiếp vậy cht á,x tu thần iôm, mt có sua lin Kiến là ir. Thiên là htc, Nmi gNã An có máy ta Bí》, theo, mnô đó tìm đot iđ êtni xá t yGâi ntê trọng chủ “Ta m ngươi, nrT
nhiên óđ của giưn cần nht hnt unly trong ihp chúng…” pháp ních ìnmh dgùn biệt, ynà hnt thần, cc hânp ra âmt kỳ tu “Tuy từ thgn cđ đạo ônm iđ hémc sau gônht
cm miệng, h. it ãđ nnê cũng hyt đột còn hn tr mắt m,s ngưhn ra cuâ chp mt, hắn mở ưcah ý gĩnh i,l tr ưrct pk mơ ihnnê cth Trong
g.òln iđ kghnô nht Đây àl đgn ô,htgn inơgư mnô mt thể ngkôh
ehto khác có ãđ uhnyc inó gnlò àl nh ogrnT rồi, t,hếc nùcg sihn ahnhn hgó,nc Lã pnhư Vạn linh gnDươ hinL tt yam ưgni ai ik?h Phnêi kgnôh hátto thể ngĩh ìg êtnr đã mắn suy ht
biết, chúng Li tiếng nkghô úhcgn mà nòc .nó hânc linh ,nc Lã ihp at nếu ,đi Đo coh ngăn hắn gniươ dài nTí còn ón yh chuyển li nghi ođ lyun ac th vàng tế khgôn tới, ưnơDg :óin gnnh chaư mắt, vật thấy hu cùng đó đã kngôh lên bảo ,ta Tnr sinh, yàn Dương ìnnh ôchn sau vi An dứt, thở iv
“Thú vị…”
nêhin ưnig,ơ tìm đúng !ir niưg quả Kpiế ìmt at ynà
gđan rTn nình An vy iếlc Vì hắn ra .id đã Tín mt óni
ch, sẽ ngươi kết thức nht qu unm tu yv ai il. phân nhau, làm trai cũng cn đắc ta cákh ícnh ch ar òc nhau, gôn gnư tranh hđn Vì ynul, ý
đnh unm đot h:i at uđ ưgDơn hồn đoạt khẽ óhk ct đầm ch íTn agđn đìa, tipế Trần nào?” cười ban nA phnư mồ hôi trời, nNhì Linh inơưg như htế nêl như
mà không n,ói .phi igêNmh ckh
cứng ca teo,h giây ếtip Tuy mc ubi nli inênh nh .li
muư ítnh xem, ióN đnag ưigơn ìg?
V cách!?”
ơưnig at cho tngh phân thn. phpá thn íb yutnr gôkhn s “Nhưng
àl Đây .id inó lời
.v “Thú