Logo
Chương 110: Xung kích Trúc Cơ!

Ngày hôm sau, Lã Dương rời khỏi Luyện Pháp Bí Cảnh.

Còn về những chuyện xảy ra trong bí cảnh, đương nhiên là hắn giữ kín như bưng, bao gồm cả La Vô Nhai cũng giữ im lặng, cứ như thể Lã Dương chưa từng đến bí cảnh vậy.

Về phần Lã Dương, hồn phách của lão tổ Vân gia đã bị Âm Sơn chân nhân xử lý một lượt, hắn cũng vui vẻ làm giàu trong im lặng, đương nhiên sẽ không đi nói lung tung. Để Âm Sơn chân nhân yên tâm, sau khi rời khỏi bí cảnh, hắn dứt khoát không đi nữa, trực tiếp mở một động phủ trong Âm Sơn và ở lại.

Tu tiên trong núi không tính năm tháng, thoáng cái mười năm nữa đã trôi qua.

“…Không .đcư
hki tay, phách igng nđh trả hồn Âm nhn,â ơnS ncâh ta ãL ly iln i:nó lại bế ưnDơg quan.” cho ca uhyn,h gia gặp rmt uSa chắp Vân t lão
yàn chn ơhn hc uiêt ihTa vọng ,kmé Âm Thi ếuy ch hc hnkgô nhm hit cũng không gian ch óc ri. hnơ àl ht ơnh, hpPá nâhC kiếp có Gii tốn nó Tiáh hkngô chắc vi hy so Thoát
ehkn Dương đầu: quá Lã .ir cl huynh Sư
thì ùd ta nuxg trnê àny sao kích trọng.’ định không ir, có yah ưđng ếtch ũgnc mưu quan ipếk mâ ôg,cn nàhth knôgh thành chết, Dù Cơ nhân, rTcú cngũ gôkhn con
inưg óđ yd m cung âhn,n y,đâ ưDgơn ếđn ãL với lni rắm aoxy hàhn rời còn ũcgn a,n ir kính đ.i sau nhcâ đng không l ĩhNg Sơn gyna
hơn cTrú đã gnưDơ ôgknh hắn, đ chỉ háp pếik hhànt La đáng ynà ãL chứ hắn ab trmă ôV Nhia hy ln Cơ uti, hepn đột liều gnm một ơnh ri. gvn đã nh
khi người. uas ng nhân nSơ mt hn hiện đi, m âhcn il êmth nbê góbn ir chn txu Không
luồng khó trời, ngang, không gưNi ênrt làm đến hycun tử hn. gnôl ưnh úntg ưcđ đi mày êhin mt ntugr có ê,nni kíh khí unh vũ thể nma óc iag th tm
ps cm knghô gànn mlà năm nhân aos ,mn ànhhT sc gaunQ n,đế nữa ignư c? Tgrn bại hơn un,âQ yma mlà mệnh, iđ ânhC pếik ta hànth at thn nói: thì tìh hânc ohà sng,
nkôgh nếđ đều nudêy c áck,h nhnâ gipú tâm. nbu ncò nh àti uqá mc Dương hty ôv ácch đ ãL Tnáhh êyn không àon chút tth s s Tôgn hn,ui ư,ci hĩNg khiến yđ,â
hoc mt bảo àH cm hênTi đó còn ghi đt ntêr bí một Triệu ămn Hcú ônm là hếc tên do hn gnoTr đó. hápp ơ,C giao đ,ó àl ‘Đạo chép dịch
nh ênrt nh, d đã nội dngu aus ãL êbn giản tgron. ưgơnD gdàn rt dự ámt gcn nìhn gnàhn không mhc noáđ ngoài nhẹ t,án àvo, ac mơưi tiêu cấm hcế thấy ănm,
àl sư tiếhu giưn tós tvếi g,ì àht, àm óc chí uhyhn chú tth không tmh yv òcn uriT h.tíhc
“Sư huynh tr đúng.” óin
sâu động nv mt chân nrogT nìth nhân, ln óc ogai aqun cgùn rng nug ơnS La dài hn óin ph ynuch nưtg Lã của ht hynhu nitếg: m,đ Dương xuất àv này rượu Ta th Âm có
“Sao il ?yàn ếht
mh.n ngươi Trúc nnh: kết ly, ônghk chân thành coi ũngc ơC, một Ít nưh tm oB ngươi ưgơin cm ,mc c nói .nduyê v ht Sơn nếu thiện s kiên Âm tht ânhn
Lã Qu ón Âm ohc páh.P àl Tiên tđ Dương tên Thần
hpá óc Đna, tu thượng, hC chỉ nght nv người ưcđ thành mới đt cTrú người, oca coi được ân!qu imK xme aco it ,Cơ gn im
.yv ếTh àl vốn đo hnư
không phách ctếh không oth đó áhhpc iTh ơưDng hPpá, nik luân hồi, khíc nâch t nh ômn ri th gnrt uiđ vậy đt iđ Tếh úTcr pháp thái đi Li Gii tu iv dụng ctếh uđi hnch lt nhât gn xác’, ca được ahTi ntếi nđế như li mình hhntà vừa â,nnh hki có ơC nhhà ânCh T.ưh Táih s Bcáh bí nhục áToht aus ac nh giống y,àn Âm
giám.” ưS inhm hhnuy
tm lẽ aus oB hgnà mta nSơ inhêT là iđ Công hâcn yh lắc có mnô hnnâ p.há nôgT hnt ánhhT của ngcô ngoài Tcrú ehgn pháp viên ar ulyn nđág hhàtn n,hKi đáng utnyr hắn vọng gcũn xếp vy Tiênh nviê ncò ba ãnm Đan, chân đầu: có ikh thông, ônCg ếti,c mhp, thàhn đt tu nhị mt Lão nâCh nhàht lại Âm híK
cưc. hn ãđ c,tếi thua hC
ònc hắn gii v tmêh vào Pháp, Thi gnnhư ácch gătn đa hC Cnâh hc aik thgn cs hếtui xc,á vào unyl tl ngkôh hoàn v Giải ếnu li uyt gúip áTih unly cúTr gánĐ ta e có uci Gii iTh được.” Cơ nghkô hânc ,đ Thai một Âm ad nânh Tiên’, nhtàh hànth nxôg ncùg ut thể iah ưhca hátTo mt itếc hànth àl cưb
đều .hiu phi ãđ Túcr l iơgNư hkíc hẳn nyà àl ta người và C,ơ gxnu
ngươi, ngươi ếhikn gvn là “Giờ dẫn nh tu at Âm nghĩ của ơSn hki tr có ba túhc khngô ignơư tuổi, nói: lại, íkh Lâu Sơn ba Tông.” một mnă đó uến mươi gnáđ s s phá ơh.n óc hânn đt l câu nên gun hi râu chân ơiưm hy nđúg Khô vuốt năm, ơnh phí ,à rúTc iơưgN hnàh ,àti hhánT cười nnâh
Chân có ngữ nhân, rTng lạnh Nếu về chứ?” chnâ lại khí gQnau soa knôhg ùgl:n nhân Quân óni Chân
gcnũ này giới ra vt óc “Xem nh ob
óc vậy, “Đúng àyn hc p.neh nước tm đnế uli th
.iđ nươgi hCo
cùgn ct uTy ib bất hnuyh iênhn gnux rúcT Vô ng: La vẫn. Hội, li vô hắn ln tni đưc nhị ,nyà Tma kếinh hn tth khcí gnhe aNhi thân ,Cơ một
hknôg gùdn Lệnh Khô năm đã rntưg iMnh gniơ,ư oĐ sm hănTg không n,Gi .am đi đ,ưc Lâu tam íhchn lấy Snơ gNc hn đó lão chiến ếcht Phi lão ngươi cho
lời nSơ m nào?” m hnnâ chân tr:ưc “Thế
với ikh tt háp, đi trong .h hơn ùgnc c ,đnế Ít kipế tâm htn trí, quân ếtch ũncg hec s làm uas htcế inưg cho os cuối đột mờ cá,kh bị uinh vì kếpi
óc mt ếNu hhtàn ht êthm thành, tu ăngt óc Cơ! rúcT ih ht
đây lấy ,sau tiêu.” àml mc “Kiếp
êniv ãđ Đnăg bt Cơ vẻ ,hết Hỏa’ cúPh tm huynh ch ngươi hi th nTrg nhân bỏ nnâh cđ nm,ã Sơn Quang dĩ: nnàg chân m ghknô tm thêm ơc chuyển ămn lỡ.” li Tcúr
muốn ,hLn Hắn thành tth tđ ăgnhT mà lnê vốn cũng ihnnê ãL dâng nl ivà vy ?ri ơngưD hikn ngnưh hy nhL ânhc Cơ, ly hnp sau, unế gxun đ:i Nnâh nogm ch hPi òngl Thánh lũy ítch íchk gornt phẩm, negh gmhin yn,à yv s ba ihP hnđà vgn pkếi nh gi Đạo, cho khí nhận Thăng mhêt atm này Trúc khối
có đ vc bộ vượt ob hnrìt nh hn ng ngừng như lĩnh cgi hônkg .bc uđ tgrno vt óđ, hắn qua, các thúc yà,n ếtni Mười ca ămn
ith ch híK, dim ĩs nkih ‘vật ếđn ytù oha. cũng óc ùd liệu’, ht uLny uT tiêu uđâ
p,áph Trn phù tu thu,t vi.
ta sự htt ùd hnn. mâ mưu, pch ngcũ ngưhN
ơnưDg Nghĩ đây, il giản. một ngọc lấy ar ếđn ihk
asu trước tviế ngt m mặt đó hik lc ,aty irơ tm têrn o. il pht Sơn ch bià đu, ưDnơg, hư nnhâ lớn: cng xuống đó Ta ión iah âchn chưa
!ăghTn Phi
đ âm sua óc ònghp lm túhc tht mưu at ùngc ì,g ‘Nếu mt kpiế s
píah ơgnưi nưg:ơD hn lúc, Snơ ynà hty xut lúc nhân Trúc tm về qa,nu mâ,t thán “Ta hìnn xung ãL kích này cảm uếyqt ãđ h m nl định hncâ rồi?” mới
ũcng ir suiê hn thở m kônhg ưngd cũ, mt têiu đầu, dià ht câhn íhK như Sơn nânh chuyện uLny ếigt:n thoát, oad Trúc gt Cơ khó cầu lại a.”
umn hákc mà chết cếth ngoài bti gai t!hôi gôKhn sm àv
hậu s, Lã usa không unhyh nơDgư vội Sư ái, này axu tay: ciá đưc nsg àngv đó nheg yv
Thi gtnr Thiá ar hthàn ysu không cuối ,htn đưc. ut Thư, hắn ppáh Giải Bách m oThát hTế íkch àm diễn ùgnc oth pPhá ahiT quan gnũc Chân
này ta sau đúng av nợ Thinê Đạo thtu kôghn kỹ av iá:hk ,int kiếp pkiế nhớ hig còn Dơưgn ir, iTur ht unhyh cm ơC, quên
năm. tn ym usa oas hc chc ùD hTáhn nh tuêi môn tm riêng Đạo, hâNn ca ãđ trước
niG vết xuất gic àvi nhìn Đạo kih nhi hêmt Dnơưg tay ntêr mt gti không àn,y m năm, unaq, li giản yNàg bế hnìm ãL t.n gnc cNg ir hniM hiện miư phát nth đã
r.it khó lnê cTúr Cơ óh,k ơnh
nokhg ãđ Cơ, đầu: phá tuổi, nh ,tui hy trăm áph ơưim đến .nioh lắc này tđ gùcn yb vọng ignư Người Tiu nnê hơn đ mtá đột Trúc ôv tốt nht
hátgn gnđ Một ãL na irôt p.h mới ri qau, nơDgư ikh
âm óc gì mưu nkgôh ch? S
ra, htc hcí tn chi thân hTn, xtu àl đó in tán, t hctế đời. Nói chết hồn Âm chất yâđ yl háchp môn tm ht, nh ig bt trắng phách ếnhki tnh tại há,pp trên
th yH ngv đi.” gncô thành hắn có
Nếu inưg mo ,ôhnkg im hiểm đến đỡ.” ũngc ht hc gúpi một gniào