Logo
Chương 37: Khách phương xa đều tới (2)

Sau đó, một giọng nói ngang tàng truyền đến.

"Tân Phàm! Ngươi nói gì đó, muốn ăn đòn phải không!"

Lời vừa dứt, Cổ Tam Nguyệt một bước nhảy lên xe trâu, đuổi mấy đứa trẻ khác xuống, sau đó tiến lên là một cú húc đầu bím tóc cừu đầy bá đạo!

"Ối!" Tân Phàm đau đến ôm trán, nhăn nhó: "Cổ Tam Nguyệt! Ngươi còn dùng đầu húc ta nữa, ta sẽ không chơi với ngươi nữa!"

inoàg gió Mộc yha đmà tiếu, Tiếng ghnn àv btiế. li Thẩm đều hngkô bên
trgn hn cáx hhínc ônkhg tìh quan tại ncũg âtm nuhcy tâm óc đó. hiện Nói
ođ, quan Trên
bàn… đống mTh vt phẩm nhìn rnêt Mc
àugi đủ nhiều không ăn ht gnũC có, đ uống. thn
ui,nh dại ív hct đông ht đó. uth uq ad Đa tongr mùa etoh maù èh mùa, siu phần cá h,nui htì d ng,r củi mùa có
,bt uđ óđi tr qu unt mắt tht sáng Hai cưn àl đứa rồi. lên,
gia nóc rtnê Ch mt nình gnatr ahy àyn tộc .xa bit những coh bn iđ t th đi knhôg đại nưig ,hkôgn một đang thương írt óđ nhpâ vật ếnđ ,ex cgùn có ănc àon
ta ?at" ngươi nhn óc C hóp yâđ đùa tm, iv hcgn uâqn ai gNytu maT vn hhcít âTn có ơhn àyn ta ưign ngiư hót. ht igưnơ tôhi mPàh phải gnưt chứ, hợp sao, vàng hết nào hề, ca "H gtnư chắn ir, óni aus là chắc
hco ygã dùng nôg s,c cnò nhỏ aV yt,ugN b uđ tya maT an Cổ nửa nmhì n.ă đưa hai ếnp ln ,óđ t li ngxo, nói bp
Lô v ca uqn "hgeN tử nói, t"?i ht gcôn gnũc Châu
nêyud m ai ".ch thứ mi nào kóh inh n,ió gh"ưNn mịt, cơ đó tếbi ôv tth ikh xuất
uas nph ncâ hgn ìnhđ hỏi ca ngũ hỏi. nhâc, ohàc đi hnât sẽ hC cnh iếnt hthn ơlưgn onhgt đó, khi tm dò onà nêl
at tr bp ly nâT lấy p,b Pàmh lại: uas đó iah ũc, r"i. chỉ tm ađ ,ếpn lại tc bp đ yu"Q một ngô nhn còn àl
iuđ .ión nhniê gôknh uĐ àl ihn cần
h uygtN tr,i ý Cổ ilcế lhn, vẻ cgnù. amT đắc nhìn mt ar
np,ế tuâr thế ikh ar íahp ,hhàtn v gin nitế rtong ôgn ex núi. c vừa iưng aB av ăn
mlà nhnì lấy n hđn ưgNu aưđ nếp yâd hai là ađ ra túi angm tm bữa ,taưr t nôg ra t,in pác,h u.aq iha òlgn thừng, hcín trnê luộc ohte trong hct nm ,tr l htTếi ýL pb icư
v àml gặp .gì nahu sao cvi it ,đây Còn muốn àv il
xe pt pn nhau ếitp nối nga những đoàn éko nđế.
.hna sân phủ grnTo
thnưg uqen ,yv Ngưu thu hpi dgn hơci tếib, T hik htì trong ônhkg hnng ànthh ,iún nêuxy Thtếi v cùng kih uh inú uưNg àov được, s .bán ôkgnh ra đi lo v ànhht ht nb thp như Thiết agmn h ncò
Vấn yv lưgn àl chút từ ps mới ãđ lc như cơ phi nh i,r thủ gnươđ tục uLi ,crtư gnPho om"i," đi tnrê 'kiếm ihp ưđc, tranh đ gọi .'li n,nhiê Thường ếpit sở àhng ly thương đầu, il im
ybâ tm tướng ưngi :iđ ánh dài! giờ tr asu "hk.cá Tma được hnl mắt cm vác ,iếbt Nió cho hhnàt áo quân óhp ưgtn ,đi ìtm Ntygu ơnigư ncò s ynà đã gôhnK iơ"Nưg htì dám! mc C uêti màl thương mun ta ión rồi, sm ta đổi igáp cch nhc
xme Ly iph âyđ ta, ac Đi nv cgúnh cũng pnh là "Nói ,hip thử đa đương nhiên s".oa it
hơtm tgn im tan tna hnư .biến gni,m ogrtn uđ inhp V dưgn ãno
đừng ăn gôknh? ơnigư Nôg đứa tử cơm nữa, sngá mlà tmh chưa cãi được lắm." ngọt sớm xong, hpi các ir npế huna "Thôi av hai
,nhà nqu con đều hcng phàm khó thiên rtogn nnàg th đa, gnđ hucá htế ácc có phải ,at yma rồi, phúc Ly úcth năm nđg huyn sao, "Đương gia iĐ nói ươgvn ti phải hCuâ, nv !pg" nl trui nitêh ac êhnni
cũng ms gian rồi nmu .soa" đủ tm đ óđ b xme tới phi chuẩn uđ iht đó chẳng đ,c "C ,ti agmn ìg đi tôi,h
tht t tự v Phàm nnh ar đim? ôhm ,ts ngdư hgnơpư cưđ ch têin l rất ưhn int, đi t nay gns ânT s aik ãđ chẳng