Logo
Chương 30: Đây Mới Là ‘Chân Chính’ Kiếm Tu

Ngươi xem liệu có thể thương lượng một chút không.

Nếu có người ngoài ở đây, chắc chắn sẽ vô cùng kinh ngạc trước giọng điệu và thái độ của Liễu Thường Phong lúc này, điều này khác xa với biểu hiện của gã khi vừa đến nha môn huyện để thị uy với Thẩm Mộc.

Dù nghĩ thế nào cũng khó mà hiểu được, vì sao Liễu Thường Phong lại dùng từ thương lượng, cho dù đối phương sau lưng có vị Thượng Võ cảnh chính thần kia, nhưng Vô Lượng Sơn cũng không đến mức kiêng kỵ như vậy.

Thẩm Mộc bất động thanh sắc, quét mắt nhìn những đồ vật trên bàn, có đan dược, có phù lục, còn có thanh trường kiếm trước đó của Tiết Lâm Nghị, nhưng duy nhất thiếu một thứ, đó là mảnh ngói xanh bí ẩn kia!

hKí chút, một để Thường yếu gii úgip đan ìbhn để hi lượt lần mt Mc ut bnìh uynl, iuđ gnưgN đơn hp trước ngêNyu Hồi tìh icnhế rt Liễu hai hthcí oil dưỡng dùng dùng sau đấu. Pgnho ,nđa đan iH Thẩm hnT T uNgynê chủ còn n,đa ,nađ giản dược iàv chp
tm.á nghỉ Trong đình
kỳ nơgC,ư quan iđ gii hc,út tông lần. trngo mắng, toán aqnu Lui trogn êtn Tnhgư tư ynê àl uq bảo chí dêuyn liêm lnòg gcnũ để thầm gin mt iuđ một s oàn lògn uđ iđ ákhi vô ynà Phong ađ íhtn óđ nhiên á,ig inlê nói n,rgt mà nmô đáng iđò đnế này Phong tm tm cực iv hcn
tnh Mc cửu ngnô .hđn vui :v mTh “Được,
.l udnyê môn uếN hn nưgd gnort s không anh bảo n gtnhươ còn ht gin tht im h,ty ynê ích
đ ir. Mộc đầu bàn danh vật v rêtn đầu xử, b ngrto mt hács t,v ig lòng khó lp thì tb ãđ chuẩn nình v gi Tmh cúi
rồi, như thì ngươi sao. hỏi hìt iv phải gnưTh cm nơgưi uiL không hc đi đến lượng mím onàt Nuế l chỗ ath. còn ơhntưg c nh, ìnhn ms nthĩ hncg at hnôkg at nbìh ?ta o,as hết tm ch ãđ Phong li môi, vẻ ngiơư
cưc gũcn còn c,hká óc nKghô mTh tđ úlc ht ogPhn nào chỉ hácc này uiL vào Thường .cM
túi v, phá óc ynga noà, s kết ohgPn óđ nygà tv ônkhg ơc bên uq hgN, soát bo cưỡng lục b gNưnh pl ếihcn hếc ccáh trữ yudnê tức Lui hntâ cả. ca khgôn rgnto óc úch,t âmL íhc ìmt không gThưn iếTt ãđ kết thấy, gã c ncgũ noàt
đầu hn hmT hC dáng nhìh ếi?mk ban nhm ca bản vì cM:
chí oàn ar yndêu nkhôg ơgưnĐ chỗ ưhnng cưđ hc đoán i.r thật h,n nhiên, đã qu đó ob Thm tch đại Mc káhi
M:c …! hTm (?Σ
chi êk Thẩm tm cnuh iám, b cgnũ liền uMa lập âtm adhn nbá gxo,n ãđ imk hưn bt t,v Mộc oith đầu đ gtrn ttếi. hsác
íhc uiL rồi?” bị v hTm ưiơgn àmy, đi oCh cM Thường hco rằng, nhìn lấy cơ nên, Phong: hgnưn uêdyn ciư kia íahp bo ta
th ccá ákh rtnê uh nl gkhnô nluy Loại ph áig trường tgnô ynà uđ ưcd đan nôm ,ếhc như m.l i,ếbn đáng
th c,rưt tìm ,Ai hcút gniơư nauq ,ri h bng tếh giúp ynà ta óin ôkngh .gêrni gùnd ínth àn,y phải emx so?a các Nhưng ưcđ đng hcyunế il vy
Phong: àl hcc Lui định nhất ,k ưhca ègonh! giưn t,u “Nhớ ưTghn kiếm hgèon tu, nhưng ikếm
ưing đ thiếu đồ thì dng.ù dởm, tt, không dnùg nếu phải ùndg ùngd gđn thì ch hàt nmu nghkô Hắn
lnòg ignơư cạn ònc hơi ,tgi còn đu thêm, uiL ri, gnrto osa i,l hết thnhà rất mhìn gnđ il nòc đủ nPgho yđâ ?v ý giả tm cho ơinưg híc hTngư l Khóe tv Đồ ưhca ý? coh ghnc
đó sao?” nói ghN là tcưr :Mc kiếm âmL Tếit nâch Thẩm gươin chính tu
trong ưngL hcgnư ôV noà Hi mt ?vy hki Quan Sơn, hnư oáig ũngc nlòg cunhy nTrog màl ac ngt th m, h hcn đại hgnn nmhì mnu hi mắng
thấy ncư ônghk sua hìtrn gáo mt hgùnt gáo i,r la bộ ch óđ án gạt m.nhì v dùng óC một n,l nc,ư l hắn ưcn đó mt quá toàn hìnn uđ pih
gnirê hnngư nh Thường lại, .cM iln nhìb Phong ghĩn phải iLu Thẩm hơi đó g,ôkhn tiên úcl iig tnhĩ ãg exm ãg ơnh thể óc nơi nôhgk gui uđ ra sốt uph ruột, đến
đường s trách thấy Đ htt kimế khó híc nigư tmh ncuyh ynà iưng rtm không của nhiều, làm hgN ếtTi cũng đưng là lại tth cm một nohè,g âLm tv Mc u,t đu gtếi cắp. Tmh khiến
hắn iàgno nguynê cnò đi nmig ht bình híc t,v nv ghnôk thế đ iig ra, gi về nh uyế ylnu ob m uhtc li t s iv bây kngôh iếtb ac nnh thật điò hTgưn ch vàng thứ hnân .cákh àhnh c,n ơưgtn mt là, tch đòi Hn nông iuL h,ongP tu
đưa ac ôkgnh htì vi không đ,ưc óc it t li tí ioL quá thân. il ly íhc nb lấy yàn, nếu
dùng li mt hc mch pùh ynlu uđ vệ này vốn g,ã cL ùPh tu ngThư uh ohnPg gcnh như theo igy cl shni. Liễu ,óin làm đo, ãg
mhT ãg nkôhg umn égth n, càng nói b c nghe uđ tc.hế Mộc người hmêt ngx,o
gơưđn Vô hnn người igpú hínch gcnúh ũgnc v ta ra hưTng iph keo mxe ưnLg nói: pg àl kgnhô n,ôhgk thường ơnS kia, hniên nơS ,Kh aunq at huyện lm ivc ,là hn iuh s ht thật ikt, ngươi, ý ca niơgư gnôkh Thm at at gr,nt Liễu rất na uđ tm th đ.ôi ib vi cúghn rồi, honPg lệnh s đó cho óc ac tht Thủy cưđ yah thn đi
chút óđ ý yNàg ih viện nơi tc nh, gratn cho òat Lâm dn n đó ,gã Nhg ãg một hm ếTti qu.a úng hNg c náu, cM p hTm hco ci tếTi đgnư góc trạch Lmâ ac úcl
cho án tìm đến đã il hpáp cht ònc rt chíht có trừng hay ếtgi gPnoh ht. Đgưnơ cũng đ vụ phá na b iêln ra còn in đã chí giải ingư là, nữa, umn êduny tm nhô,gk gLưn luật và óc Vô Cơgưn ra ob od igoàn hhcín hôkgn Sơn, chết, ãđ tm không ir, tìh nhiên, coi gì unaq khcá civ ing ngũc như od
Phong điều nLưg th “Chỉ kni nơS cần c răng: ac vt, ôV ta đ ìtm nc pgiú ra.” được Liu Thgưn ngươi
hsc ,ghonP hưnTg iTết aty Liễu tên hip Lmâ thn là mi ghN ra mcó đư.c phải ra một hnđ úit ,ácx với iktế exm noègh
kcáhh uic gThnư chuyển ch còn đ cùng ònlg nhng Mc thấp khngô ãđ hắn mărt hạ ưgnl tt iG tm hiểu, thái, kíh sao lại hắn. ,đ ncũg trong oxay tư gbn ca nhoPg này úipg vi ahc hnơtưg ynà, Liễu thái hmT yàn vì lúc iơưm thứ chí htm tmá kch ưhtơng,
xác ãđ gã định nơi đó. hcc có ca yl mTh cM ob s àl duyên chí Không b nh chí ãg th duyên ơc bo ,chn được, àyn mà tbếi đại iph khái
nv il aưch êudny lmà bảo Hp tìm kia na ngày, tyh! gã chí
đ đi iđ ngoài, ika ra Dẫn lc nD a.x itếg hki vnàg hpn đ đ hđc uống gndù tm na mt càng ghkôn bìhn đc,h cho cp vài phù, hCgn giảm ònc gN uh ùp,h như la pùh giấy nước hPgno ùph cs aH th,p mt phần bt hơn dùng àl yTh tđ thường ânch ùdng nơ,h là àl khi
chú đ tđ cM phi nhưng Thẩm civ htoT đó hỏi kgnôh sao uđ g,ì hìnn như ùd gưnd vào bâng ếigt nkgôh s vn lúc thì qu.ơ ý ưgni,
cưđ có ht dyu vẻ hgnn v ntrgư ióN ahhtn này, ếkim ki.a ínhch rôgnt nth th
gcũn cũng phản ar Nhớ bảo, Thm ãđ int mang Gna,i một gáo och nước thì cM idn đoná th, mà định gnôs êduny ch thấy mạo tnh nh ãg hn uhgn chiếu đưc ôthgn đó Thời cgn xme lại kẻ ôgkhn v ích ìnnh nếđ ưtcr hit.ô
Tuy nnhg lại ìhnn mtâ ht Họa gnotr qaun tnrg vt chút, đ iđ gnôhk óc lấy vt ít nhc últ htní t ca mt lệnh tmha tpiế đồ Cươgn mla, được gan nm tcrư ra đã này, vị hogPn gã óđ i.r cxú t nl êuy gnnhư bản àl nhui, énl ynuh nh nhui cũng t m,
hnt, “Đồ uâđ ch ta tnh i.nó àygn tiếp hyt bảo gơiưn thật sự ,ir Thẩm hit Mộc ônh ta, tcr vt ?bi đó gian bất khôgn cnũg
cảm ngân. đường khi ơhmt Chính ihC, gi náb bhc thanh rtc bo uci mtì hco ã,lo kiếm cnhâ trường hn thy lão còn n,a mTh gTn Mc iđ, ntéh yl pl Nhất oeđ hnkgô Tào htế hông kmi hnìn hyt đến, hNưgn đổi ươgnH bên tc ếtip cùng
nThưg hắn noè.hg Liễu ìv gohP:n ,Khnôg
hùp phát có tổng yt,h Thẩm mêht hợp bt tài gn, bn ntgươ nên nv th Mc i,t voà htm,ê đi gnưtơ ihp chỗ hin cảm im đó ,điò nhtâ ih với xem asu ch như mi cần thiết. dùng nên li vy ohC n,hơ hiếm đối kih
kiếm m, yđâ Thm là oas tu híhcn Mộc:
uiL hn hP,i Pnog:h l.à Thường
Thường ngôn cửu n.hđ Liễu thN oghPn:
nig sắc l agnuq mhT .lui idà đnơ gncũ ràng, Mc tyh uđ bné khá thân tt, eól thon nhà nBa mkiế nlê
tv ngọt, Đại tm đ cđư hòn chứng udnêy biết ly nLưg ,il gcnũ không b ãg không cơ là óđ ht ob ãg ìg, gncũ mt khăn. ơnS iha tr Hơn th b lút Ly hônkg cuc ngậm óc nói chí lén của ùd hoc là c, ch ,ưđc hkó sự nữa, àl màl htt uáq
iàV bộ nađ õr ygi đ hàng ít â,vn đã nhgôk ênb ùhp chồng ,mhna thanh có gưin páh áo, đng ch ómt lc hỏng nqu tm gì. cb nâv dùng cái đc,ư li tognr bình cưd vàng, hkcá rtưng gcn một gknôh mt một tv rt cch kiếm, thêm kgônh nv, pt tốt b tiú tên,