Logo
Chương 95: Kỳ Văn Quái Sự (3)

Lục Thiến cười nhạo nói: “Những người này sợ rằng đã phát điên, ngay cả chuyện hoang đường như vậy cũng bắt đầu truyền đi. Nói cảm ơn, sơn miêu sẽ bỏ qua? Đúng là chuyện nhảm nhí!”

Liễu Mộ Tình nói: “Có lẽ áp lực leo núi quá lớn, cũng có thể có người xuất hiện ảo giác.”

Đỗ Kiều Kiều ở bên cạnh đang lau súng bạc, đột nhiên nói: “Có lẽ con sơn miêu đó có người nuôi.”

Lục Thiến kinh ngạc hỏi: “Ý của Kiều tỷ tỷ là gì?”

cu không Pohng tuh ônkhg ng dù Thừa ngyà đã uđ ti nya va hai nguyên tiên đã giai! ,hoch xuất ôhm cgnũ mặc thứ Lý ,nhi hgưnn t nhìn,
cm mm cũng htú m mhc Tông ưgXơn Tếh nhìn hôi tm cyh náhy bị uimê, rnòg ca sơn lnh ũhnn mãnh òrn,g c,hm nình trong ~sHsi vào ra. mt hnư yht cnhâ
ú.cl chúng ưgnd ón auqn một cạnh sát ,ưgni nêB tức noc ưhn g,n khí còn ca một rất áhcc ta đã luồng
Liu Tình uQnâ l Mộ hỏi: th “Ai ui.mê sơn àl hnCg cph ơDnưg ùngH? thu
đã Ch óngb hắn tm notgr hgpn t một ũcgn đnáh n,gày Tuir nêl hnmì tên Hgưn nđg tih húct. uit, hit
vội “Hả? cM , vàng hưnng it ùd mc sao, màl e.toh Tgôn tếbi ônhgk ưnXgơ Tếh ơn.”
àyn t,ú lạ. oà,n hc ncgũ nph pphá ln nguyên k unyngê th linh uđi gtăn gnNêuy tú, lio đu ,íhk bt mhiếc linh ncưg ,ít ynêngu àl nhgôk có s th
uKi cũng Liễu chn “Còn cô ãđ nưgơn nhiếT ygênun cửu t Đ .agii nêl có gntă Ku,i cL bên
nió, s ai, àyn tỷ k chắn s nếu n.ay inh là “Bất xut ti thực ìht uiK t ngưi chắc ưhn
gônkh thu có con, quna tm hoạch thú g.ì mất ac ngưd H như Dương, thiếu đã “Cơ
nhìn úi,n t ưngH ưđc nlưg leo uriT khiêng, ncgh t nú.i
nđế t uinh hk ,gì chơi sc dnưg ta àyn như uvi: gì, ón uiđ đến óc gĩnh hơn. th cái Thế nghkô iơưng hnà i,r ãlo sau ânuq Tông ,t agmn mèh.t mặt hcN kônhg “Quân Xương đến t ,náb Đưc ngkôh có thcú
yu uy Lui inv vũ!” đi vũ, iurT ca oàHi
vào ióg hôm gnưH ra hgknô ưign uirT quảng tm yuế ynàg ot n.l ãđ ơcn tí ih ch Tiến chào rTui qua ,nrgưt ưg,Hn
hniNê đot Giáp, muốn nhìn ivên tt cngù nay àv àl Tam c lại, mch ti cùng xuống ưng?iơ chằm icu hpi Ti gĐún cơ vì tranh ih chắc sao lỡ đu núi, nThì nhc iTur mai, tưrc àncg Trương liệt giờ vậy nya không êđm oàv b Cuêhi rồi, icu Bác it ngày hơn… n,yà hkc Văn ai li c
Tgôn gưin óc b cảnh ,êint tăng hc mt hưnng aco ãđ b ưngd Thế ingư thương, trỏ ưngl Bi ìv iig xgun đi, nm từng đã nêtr người ênl s nơgưX người vnêi ơtghnư cn,uhg oàv g,rtưn ươmi s đã đã óNi iún :gniư năm hiệu ưhơng uđ im người quảng ú,in úcht thcế qu. õr một nén trong giảm ế,cht có đều il đã nưh chút. lại ugnx
nôgT hôi “Đây, hỏi. Xương àl Tếh sơn nsơ của ?êuim là ula íhnhc chủ gươiN m nhnâ êim?u âyđ
ếhTni chuyện nòC vy? óc h:i ?gì như iáC ngạc khni cL
ãgn sẽ nrg Mya tcr xuống. uến ôhgkn người s tiếp đ,
gư:nrt quét vấn ghun là iTru Knôgh nhtu nnhì nHưg tm miệng ig p,áđ àthnh ìthn ?gì đ. yâB gunq
ưng,H ny!à “Triệu ênb
nú,i bìhn yên. tr nL yàn êln
ra thiết iah là, iurT Xư,ơgn hp tunh gHnư li h điều Thế đu mhnó ncò mâu àl Lý gnkôh Phong đã tập ếnhik dường nưh gn,êri auqn mt thân Tông niưg hưn ìg ,óđ ônkhg ghin haT Ch xy cùng t.ưrc gn
lại Hg.ưn co qu thấy còn người ơSn nhiên gầm vậy, gừ uêmi òngl ruTi hkông an, rongt
mt h,tcú nghươT ca n,ibế iga thận!” nc iđ tức lập nươXg Sắc gnôT húct nc ếhT uTếhi ngnă li. H
con ch it lp đã ôKhng hiã ión cảm k nói sơn ãđ tc đến oas nưiơg v,y m,uêi nữa, mlà nghĩ ac b ó,đ sợ ưgơXn ơn òt ca vậy egnh at nhng lời ph,i rtưc đn Triệu oas .hi Thế ũcng còn àl ehng ưhn ó.n hpi iáqu cnò ôghnk gônT òm ưgnH nhân omè
uiTr umêi đi.” mút ,aig đánh uêmi yên rồi gàion người. nưHg “Này, tĩnh lại, mnu mt đôui vừa nsơ lao ra iđ li lát
iht ghcnú ht ơhci thích.” Tiru at Byâ gii pih gian kônhg giờ ơigưn núi gnHư còn trì ,hơn cđư núi, tâm, íh:cth ohãn náo s Ynê tha lên nhiệt c.ưđ trên
vi nũcg tu không htì thuật pk, là hc ch a.hdn uNế ohte pháp óc
lần, ió:n iàv id,à inó ón thói kỳ biết đã hnáđ ta này níht nd Ngươi ra được.” ngũc sau ìnth ìhhn ta ànhth nhau lc sửa này. ihk bất luôn cũng thì èmo àl rt quen li quái, ca kóh Triệu mót Hgnư hCnyu
inê,v uc guênyn gii!a nhiều nh rt lại ếđn ơc đã nyêdu ac đt khi tụ cướp Sau đưc
thương.” người ýl n,tiê năV ìg b gôhnk gcnũ mười ,êuihC Bác uđ od ngrot ln Tưnơgr và tiếb mà ci, đã kmé ưhgơn nén nl yTu Nhiên nhiên tgnr
nit hn?gôk xoa ca uimê ũngc ta tm li có úcl, aoB nyuch đau thếui náb nơS ngươi quên này agi !rt umn gônt nđ, Nói glnò gnđ uhinê đi mèo:
tíchh h.cák đầu: ôhgkn ac ưcp người quân hnh,yu t rTui ôTgn lắc Hưng s
nơ nHgư ión iđ. .óin huynh, uma mc “Tông Tiru
it mc êt,n Bởi xưng qau Tiru có ihếut đi ômh ht ưcđ tông i,tgnế ?kgaonh nkhgô t ngnưh ni aos ãđ ôkgnh gia ngHư nhịn okhe nh
ưNh ýL Tinh, mNa còn Têui Phong. hcT,r nVă Tha
ngTô iưgơn mèo òcn ưcđ htn hếT unm ,uđâ lp ct uyê nnìh ,H tm qu.á miê,u áic. từ Xương sơn oax ngđá cno tyh
tiếng adhn ar. Ngoài
piáG. amT “Triệu
,ưcĐ chào yhn u.ki Hưng Turi xung tc kgnhô nơi tếip ngcũ ,cưđ nưig Đến .gniư nơs mi gđôn mặt, mô mêui lên itn
umiê v đại tự ay.t hnmì ra mặt ônkgh Đ sau ,na ra tốt uđ hơn, bóc Triệu iag Hngư cướp đ
thcíh ngốc c này còn lc quá, iưn,g ơhn nkih cnghếh th nhiệt chó! áno moè dt oCn khó
.ưgHn Trên ai đi chọc đường không riTu dám vào
b Trạch any ãđ Văn a.igi Tiêu hai tụ nguyên intế ít, ônkhg amN Mấy yàn người hngkô i,hnT àgny g,p thất ãđ nhưng
ytah uđ Hùng hơưgn Quân thế intê cuc gì ct của rốt đưc biết nưgd ôghnk iđ hắn ,nl gũcn ưnh không íkh inó như có nào.” nơgDư ãđ “Nguyên nné cpư
đầu mày àl il nay thì it phức như énn s iphn ói:n S Thiến “Nếu uính i.r Lc rằng thực ươgnh đcư cướp vy, nh .tniê
Thế phẩm.” tbiế ênl t nh C pl ni:ó giới pmh đang nh t niếb hyn không vt Tông êtn ơnưhg t nguyên đã óc tm,á im, óah phn ih bát đã đã óc cảnh hpn giả ếtib “Cường Pngoh uêndy tức, ct ưngXơ g,ì kai nén itn ưđc ht giia
o. gii lớn tăng mt đã ưnhng hngn Triu nrêt dù Hưng, hnp àl hcn cm ‘béo lên, quảng đu mắn trường, may nưgi rgoTn
không như gũcn t dụ cu s gêuynn lên goNià giia bảy bên óc tập hnc nigư giai Tuh Thủy lưgn ,ít gêuynn .hp cu t ví gtăn Toà ra,
đại hCo rntgo gtôn gai ìht thể xuống núi thiếu sau nhi nhớ cho !đã iah ngày cũng ihp khi ,đcư dù ,àny hôkgn
inưg iú.n leo nhìn, itnr Mc thi mt đang nhau, uđ ácc nH nưcg có t Minh khác nhưg
Đỗ ngôkh ihp “Có Kiu lẽ giống.” mtr Kui hn. ói:n Khnôg
đang vi hnmì. Tông trường Thế aV yv ntếi núi, mi vào rêtn ơnưgX đã hty đnh nuqg tay
uT u.qa os ac bây ngày Hngư Trui ,gi iv iv hákc xa môh cgnũ
mđê hội ciu cơ “Tối là náo tihn tm hn.t ũncg sẽ nay gnù,c
biết là ntá khó nh.nâ hchít gnTô dắt gơưnX trêu ch óc là rng hn hTế hó,c rất chiều, nhthà, im lúc ai tbếi mèo tr èmo kôghn ncò thn
Sơn o~eM ưnh ngưd hoạt dựng ãđ íkch ita, uêim từ thẳng khóa.
.đhc sắc gunêyN rn,gt gncũ ihp ggưnn gp hnư có đại mt
nàc tt ế,yutt miêu sơn .c gn “lăn đ qtué aD uc là nưh àov
Hưgn àL Triệu ến.đ
t tụ đến thúc aig.i úhct ãđ àv ynêgun cu “Ta H gnuynê phá đạt a,gii đã ghơnưT tth đt đến
êumi linh s ơns tốn hki Kiều tú ún,i từng tại lưng ca ax. yna Đ t mc ưcđ cngh ihá ta chnúg nnh nt ôHm ãđ từ ói:n Kiều
my ugqn ưgin ưgnrt cgnũ mt. Têrn quen
gĐnú vậy.” Triu .đu gật gưHn
anngo nằm rt ngoãn muiê nSơ trong .Hnưg uirT il nglò
quân! âhcn hKi nđáh Đó Thủy! àl oTà ưđc hrtan của huT đã nhân bi uh nơưhg