Logo
Chương 53: Dự Cảnh: Tị Hung

“Ngươi muốn nhổ hết rau của ta để trồng lê sao?”

“Cây lê chỉ cỡ này, cần gì phải chiếm cả vườn rau chứ?”

“Không trồng rau nữa, nhà chúng ta ăn gì đây?”

“Gì cơ? Ngươi bảo ngày nào cũng đi mua rau?”

quá yunch cá, ngưĐ mTa òd, là Đường rtò bình thường gĐn nưh gưNơi Lnoa nbá ưtgnh nưgg nd nbìh được.” cứ iđ Thị ép.” hc Đông
gi Không âul ,sua bà đến. Triệu áhnhC
Triệu cũng ... mặt iđ anhhn yàn áqu. tyah c,ưi bật knhuô ưnHg
đưc v quát, Triệu hnư gniơư nHưg m yv. “Không miệng!” mI inó
đt trên t xtu clh Ty môH Tị Trui nnêhi Hung hiện máGi, Nnôg ếđn đưgn nay, nađg trang Hưng lật, áo.b yth cảnh động
trưởng gì y?v kiểu nhi ơiNgư đòi Làm ib rau còn tin uma Hgưn sa?o
Tuy vào ch thích bám vi cây đ ahnhn h,nnêi yâc ếuy đ mà nghi nl rnưtg thúc cgnóh lê ,nàhth không trưởng mới. cgi àny r ihp môi t,đ
n!hm “Trưởng keh hhnàt
nu khi th ign ãđ óc nlàh uiTr tuh ,nnhiê Tuy i!r vất thíc nôgkh óin ,v uD gưnn, hin ,ũyl rau nrtg trong nv có t cúht nb cĐ gànn
hnơ nòc il đưc, ca mưi đnúg “Ngươi nvư êl Nếu óđ yàn ,nc rau ngươi. sống cĐ l cây thiển i:dà th ?nă uTri êl Du chẳng tuhếi hnà uqý
phu Thái inếk tư thm âh,nn nhân .t của óc mtâ không coh phu rất vi Thái đều nih còn chí Hưng dnhà thể nói hiểu, rTui àthhn
thoải cứ giúp ta nhổ phu mái, nânh lập iươ,t :gnđư ưci không?” Thái hưnng nc ct ơgưNi
Nnyugê h nữa Li gunx ođ lê. mt hniêT yâc thuật hppá
rt đôi!” aT sẽ gp
cây rTiu phu lại nhân nq,uâ àml at phải Vừa ongtr h ob ih àny aus Triệu hnnì cho ơni khác nuế Ôi :hn quna, ưhn tc quý Thái phu đ aos? bi đồ...” hn ,yv li lp iđ nghc ao,hc Nhi vườn, giá ir tth gưHn nình nyà đã
s nn ưgrtơn cl oige tuh hiêTn n.yà oàv ,hn ékph tđ ưn,gng mt gnmó sau ní,k t,hế phô gôknh Goiá iĐ Huyền đ khió dân lượng mm Gáoi trướng tahnh nhưng gncũ cgúnh Chu cđư ,niga hoc Tiêhn ntí phái gây để nHyu rối àv hcp ítn ngươh dưi gtôn gưnh
iKh phong!”
gĐún bt chT ot và ch ,vy anuq t,m Ty Nông.” Ty r,i nhnâ chủ là thực N úhgcn đ thc ati bt che ,Chu naqu ếuy ,ưs phk ưhn Nông Đi đ vẫn gây àl ra nhiều unqa thiên nêiv bắt
sao?!” hpi aru rTi ta uam ơi, hàn đi il úchng ăn
m?H
ưnv mat “Nhà óc àl ưngơi đó được.” olã asgn không, mảnh trồng b
nhtgá lịch, Tỵ ămn giờ 31 ht 1.] 15, ygàn ,9 Tnâ nC[h khắc
ciư nghĩ xme ta ếcix t och uit ngHư này ,nói .yv àlm iơNưg hnĩg nưgiơ à.” ìg tc uiTr
ngươi đ,i thấy hoa nghe at đó igơnư iếbt cứ của môgn đừng để ch mẹ gưniơ nói gkhôn unế nữa, nở về ưcha? cái “Sao
đó áphp. riTu aus tih ay,t bt hpt gnưH uđ
xayo iv tm ri chuyển, phu nhân hÁn nũcg .đi háiT
đó, asu bảng iig ihc đaư titế Ngay ra hn.ơ khiển híhct điu
tìr iph bám g.i Mt nàgd dễ ct thn hưn cyâ iiag nửa id r uyd mat non không hcan phm đ utht cynuh ,hcc pháp cyâ thượng trong liên ,yv tí
đi iương đi.” hgnKô chơi n,c
b hnm nưv Gió bt lật nh thổi ngcũ cả đt grnot ura c ntug bị tất r, qu,a .êln
êhnTi hc cây cho cnuh vườn, Hưng ovà uêgyNn Triệu bị lê. nd
rau ta hgônK nỡ tth thích iph rua puh này. Thái àhn nong, nychu óc s .n.ă. hânn ànhđ tgnr kôghn hcút tni ayt htcú tự nvư b ohc nòl:g không Ta
hộ s hniêT gư.nơi Huny phù
đáng hnân cây ági iôđ mà.” Thái nghi gấp nH ?hc êl rt êhniu oc:h rồi phu ý thôi, gnđ Mt bao
được.” tự nc, lmà “Không ta
m rTui tưgn đó t átm nhỉ.” uq mến gonn nhChá ,ac gnno uâs tr c,s ưgniơ êl hkngô thấy tr v,y sao migến một hnư nếđ nth .ámi trgn ,nay rtưc thoải ấn lạnh, uq mc unm àl từng đã Đi h,n
đ.u hưn như rồi.” không Triệu ếBit gt Chánh hiu
không mt M ì.nhn có tth
ca òh, W,ow reo đi!” Chánh Đi lại u!áq nbê làm ca na uiTr đng ih iđ li nl
ngiươ, ntrê ca pc chL, Hoàng vt tin ca sau:] ưđc nôght ãđ ungH kíhc uq nhn ơnưgi bảo àv itếb nv gợi T ad tma hoạt uhi ãđ độ mph hkí igơ[Nư ý
ưmi khi lon của ot oék ugNnêy là... viên, dài ngăL oãn án chơi khắp hnC niêhT ođà ioGá hmt đồng ânT mâ nơi, đu người otl chúng ynuH yt ciu nh iêut gây uQgn gđn stu đnế âhpn mới nTêhi được th ănm Lăng ùcgn cóc iưm K đu ,ưign ,tm âhCu! sau chín ,măn mục n, bt quan bt àl cíth, Động oth ac ùgbn ănm
ila ì,g hiêTn Giáo gì nnưhg cahư nđg ntgơư Cảnh li Huny lmà irTu Gioá tiểu yuHn đã i.ttế cố Kỳ nhỉ?” chi ênihT án Ch ghn,u cnh â,nT s Hnưg hành ngđ. hn t ànhh ggn gcnh chắc óc
uar, đưc chịu háTi aum nói. Hưng s bt Triệu uhp cl hư?ca âhnn, hpí at
Hngư xong àl Thiên uhní Triệu ưhac Thành, ng úcghn mày, Soa sao?” vn Huyền cC “Lại oGi!?á
,vy nhân áhTi uph yth Trui hegN ct mày: cbư uíhn nió Đc Duệ động, t,i niếtg pl nghe
gnúĐ người uD mt cĐ voà Tiur iơN!gư nàng, đi. hc qyau .t..m b àl
âcu áchc thành thân ri, n,gưPh nhà “Biết óni chỉ êyn Triệu Tế h,ngPư ,đ nv có gp ta tôn t.mâ của nìhB phố, gnưH noc iha gaKhn hkngô chuyện mặt, nhiều óc gi ơc ih ôgTnh thích vài àhno tm noàt
...
Vù ù~v
ếnđ at “Đại bảo ta ú.igp c,a mẹ
ait ìv àm mắt ênl lóe Huyền nưg sua dnâ t,inh một ghàn iTêhn áhgn chết.” đi ugcn đó ogrnT ngNyu .iếtp
aum ...aso úcht nH mt phu ta nói, hắn phải bẩm: hk lại chứ.” t năng, iV nđìh íknh hgkôn aso đòi. nă nhân hìt hkgnô nhcg ml gia v, rua có lẽ Tiáh hiếu Hn
ưnHg lc nhhtà đào mt ơcn lại h nhỏ, cái iTru uiđ hkin t,đ nD tạo lớn. i,óg shc
H về nl s tní goie ngươi. hút nh,ưg tra tiếp ].n tiềm đu iat ac hcú linê c sẽ ati tgnưh, ý Thiên Nơigư ást đồ đã nb quyết thu ah ab làm áimg cr ,mt àv Giáo. đnh đi iuđ yunH ưNơg[i pigá
với ânnh cnh v àv tb àmc ruiT bối, như Hưng. tưrc cửa bảo phu àrm đu iTáh ob ưvn,
vỡ êl chậu vào. cây, đó, nh pđ ntgr nNuêgy nêhTi aSu
để ổn thậm nhoà rytu nb ,hpc ãđ ếđn nmu nêy únchg cl tb nấp tưởng sau muốn hinTê nv ng ti urTi éqtu đnế gì, àont đây, khác, đó, Giáo hc còn rc không Rất đu oga chí htáp ln ir ý gưnH ngr gắt rnit n hnâ,t hn. ygâ gônhk inơ ihn cưrt nv nyHu hpni lưu ncò
tihô. cb ch khỏi nim,g nkgôh đuổi gi mc ath giác ũngc yunq abo thực là irTu cưha ruTi pl nhà, tử na sao? ac ar Nàng phải àm nưgH ntoà chẳng nưdg gnch nnàg nũcg Hnưg ,itn ahm nưghn v aqu k,ế ra gnnà hc Đó òđi nói
chứ?” nhất at hgo ôghkn ngươi, ccá ginơư ácc làm ytqếu sao chọc idõ htoe Ta cứ ìg đi
hkc,á phi hup uến oas. hgnc lại nhân onc ài,g rit Thái đuôi ri ca nưgi iTur óc lcú thân iut Duệ lên cĐ cơ, đi vhn đ utx đã
b họa hnươ]p.g khắp l,né ehng bốn [D mm vùi hn;gu họa hn:c iat Tiểu
...
ế.itb ,ig ăn óc ngươi cahư l bao ônkhg M
rồi.” cúi ngoãn đầu. ly ca, urTi sai Đi ati, mn Chánh ta gnona
biết bán gt gưiN ác .uđ “Ta rồi.”