Logo
Chương 47: Đông Hồ Châu Tứ Giai

“Ơ?” Triệu Hưng dựng tai lắng nghe theo hướng gió.

“Có chuyện gì vậy, công tử?” Húc Lão Bát vừa lên thuyền, vẩy vẩy nước trong tai hỏi.

“Suỵt, đừng lên tiếng.”

Húc Lão Bát lập tức bất động, sắc mặt có chút cứng ngắc. Chẳng lẽ có thứ gì bẩn thỉu? Không đến nỗi đâu chứ? Ban ngày vừa bái Đông Hồ Bá rồi mà! Lúc bái ta thật lòng lắm, cũng chẳng hề nghĩ đến nương tử nhà họ Vương.

nd snág lên, nlà đ,ó vệt trgno tm t gcnũ úHc tỏa nla t tBá Lão in Sau nước. dần axhn
chèo H íhnc Húc iưng Lão v ahíp ũgnC ônĐg ngđ,ú ìht uđ b. biết ưgin này, bơi.” tb Bát ưmi
ìtm s hôgkn Nếu nrtog tr ìm.t uas mt hók nògv óđ khắc, tyh
ha.ki ex,m b ti, nào ngch x ln kách Nếu nưgi yvâ nôcg ta thuyền
Bát đường cHú vội .Đ..yâ oãL định đầu, úic gnvà v.òng iđ
cciếh .óđ âmL tyuhn vịnh một đã hcíhn àl h một gp n, nrtê thiếu c, ưcrt yntuh hC Bhc àl tyh nh ngd Vi
hướng hai đến Triệu cm hut eoth vẫn Lão cngũ áhpt gi Húc cl, khó ig th “Nếu ưHng bt không cần loa rgn Dn trúc, cưđ. âyc một cùng ht đnế mà mà nD ,ohch tngếi Bát e ba gió.
đan t không yht, tyh nhìn ac lại Hưng mặt hâcu hngư nnê exn nas chỉ iTur nhìn nước th này. rn vinê rít Do mi òcn đưc ôh ba vị
Hồ ơhn hCâu l,nê òcn n...yà kỳ nviê thấy. đt uqan trong Hưng ts.á Bngă ndg ôĐng iuTr Châu coi rgtnu t h.mp ,gaii giai cực ihếm àl an nht tay t àHn th Pmh châu
hut nHgư uriT at Húc hgúnc yutếq v nđh .gnôc oãL i.ôht t,Bá
hti, uTri hpáp m ndg t.ás ch một nh hpm ohCè ưhgn. ngưH nqua vận sagn gnr vi bên .óđ ,cl Đồng
Á!
ođ nhca nv ng.xu tiếp quỷ tài giờ theo, img Nửa
mđi iruT mắt uqan ny,à ngừng trung gi Dần, .tás thời nsgá á,hpp gần héko ođ là va Lúc qu nôgkh pt hti iôđ nv ưHng mạnh th.n tài
ht õv giá uam, .k hỏa igm rt hoặc gnd ut úđgn có đ gp iđ hoc Cngũ cngũ của tcá hhnà iv nhất đôi ut hik người th th lớn luyện pháp uyln. ti óc giả, không iiag thy đa công áhpp ôcgn t àHn dgnù yhncu ihp .l huCâ ănBg tổn hao nhhà h Tìm iuht
có ct “Cũng cho rTiu s i.đ viên phải cuâh ơn mm ci,ư ngưth v nHgư ngươi.” ơi.gnư cảm Tr
hn oké vàng Hưng lên Mua thuyền. iruT ênl iv .âđy
đến o,b khngô cl iuTr Hgnư một gian hkc ikh ac quý qau, trôi thứ gcn tìm tyh không ìg to,eh ếihcc ita vị ơir tiếb du cưđ hiT thuyền. mn giờ phụ iếtp tìm chỉ noà t,t hoa hnđá
gật ,ohat mt ginơư ngux mét ,Tt lmă lặn ôh kgnho s ca mna t étm nl sâu có chng ưhct :đu àl aogi ht coéh rn bo vuông. iurT phía nrg iưm òm ba tc chỗ san yth xuống một v!t óc Hnưg ưđc nas mười yb đây, rn ưnc
quan tênr l ngưH .áts hynut lặng đứng urTi
nglú không gt.ún tới, yuhtn mt vẻ đèn nàgn aoh đăng ihk rôit Thấy ln
hnơ vật, âmt cgũn h.uin tngr imá ưHgn htoi bo đcư Triệu
ht.n âus ngậm áxc áyđ invê áđ màu ô,h một san gtn mal àl con rùa, dưới ngtor rạn h, mgin diư chuâ tm tm
!v xuống hôgnk ln chưa aty Mi thu rt ig hc,oh nước uđ bao
và tmh vẫn utx dưới ca nàgn bối ibt thân inh àngn Lão cư.n tư dưới ncgà nàng sn,gũ úcH nèđ àgnc s htm âhtn lng còn hoa Hưng ìhhn àl uTri nih ,ănđg rối. lo toàn thêm Bát hán khiến ima hơn gnàn nmh khiến n Đc
,nđế truyền ayt khối lẽo nhl ht găn.b từ Một mt cầm nđga như nulg
hơi sua hyt àm câuh nlê cm Gia Húc lni uđ Loã irt bc, thở êln íht tb này. kih nyh,tu nóng ném Bát .nngg tất lạnh, uâch ch cả không hắn êniv viên t b li
chc hnc Lão gCôn như at hoà nhảy áBt Húc hty gnh hc xung Hngư mxe đâ!y nưc. õR! Triệu tử liền y,v
ãđ tài đủ hC htáp gưnH một ênvi àl Tuir hn.ĩg coi tmh ri. này,
g.aii ônhkg đây c ai,gi mừng Đông gtn Bát chưa hcúc đcư ,giia oLã tưởng công uCâh vnàg Hắn tyh ch mừng. tam Húc oas nhận thu ncò tứ àl Hồ t đời “Chúc ra hn atm tử, giai.” vi cgũn
g,ió Đa ogTrn miu nhtah vang nưh một hn âm .t tinếg l.nê
nl il Húc ar này... òcn âus đó... “Rùa? uq ênhiu? oãL ht ý á,Bt aob qiáu ngươi Ta óc óHa tưởng
cHú iơn “Dưới dễ ngc được .vt ơiưm yl étm, at bo v Bát ab dàng oLã uđ à:oh t àl
và Hngư úHc Bát Triệu lên .b Loã
nl châu Bát nh nd, nh Quả r.aù eoht ngàhn miệng Húc xn,ug ưHgn axhn ch hướng hncgó con mìt oákhc yht lác, inêv ghnkô ahnhn ãLo nhiên Triệu trong
H nhơ Cuhâ nht ôiđ được il gônĐ ovà Triệu tìm da ưngH viên yuT .gaii tm nhiên, sn,gá chục
nnh cúl đưc hkí hiT nhặt cũng htì a.r bo riơ ncgũ úlc o,b uy,ế gônkh gđưn hmn rgotn tay ếyu vn đi hìt đmi mhn
phục nHưg uiTr Btá đất. ást oLã cúH
híck vật!” !t sự Hcú ob Cgôn Lão Bát cũng gđn. Thật óc
Đi đngă vịnh một qua gsná úlc chiếu t,i gặp ôtir hoa cỏ. đèn ,c gđnú vnh
Triệu hnnì lịch. ưđc nCgũ về Hưng ir. th
đó “Không gnưH hcB páph ceh gdn vnâ năng phủ giu Tam sua il, bộ vận phc hắn c, cần tuht Nương. .vy ưhn bao vnh Lâm Lâm hnàh c npih tnào Vi Triệu
ghnưn h ưcn hnìn cản nhkôg rõ. gHưn cđ, vn t,r dù Triệu hgnkô ym mưi ch qáu cn quá thể mét cM nước
v Lão àogin ngm ohc nhưng hắn, thưởng uến unht, .t iuv t chia đưc Húc kôhng n.um ehoT uht li gnôc Bát ,nph ânhn r. ưnh chủ đó nh aĐ s thỏa ý ohhc
người!” ti uMa chy coh utnyh ln cu
iếchc một chỉ óc by ôgkhn đáng đôi, gũcn Ch tám cch thành .nlưg
.l nHà Dn óc nên cũng Vn il gnăB ly th Châu chứ? ãđ về, ,an âyđ êhc rồi, Ai nhưng ig ếđn tin bỏ hiun ngđ ưđc tm ãđ còn
vô ếnđ cũng agii nárth g,áns nhỉ? ,hn hn hn đ tí khá đui Châu. có và chất mph hct ph chứ?” phù đ tma du né imđ H gĐnô Nhưng H đặc àl gì hpi Th ưnhg ca này hnt iv phát Đông du Lạnh uâCh
Lão r hi cả t hái nyà dân màl gưHn úhpt hôkgn mc ádm cúH còn hty ohèc táB hip àny lần ràng u,htyn ncyuh giờ ncgũ nh Triệu rành gôhkn hăng òm ngcô ynà, Đư!c hơn v nhiều Rõ cá. nữa. uđ
tư, iH il cố .xo ipết hcho qu đã s nyà gì, giờ ngg htn tohe óc sẽ sau ìtm cgnư còn ht xui hut giờ gặp cLú không tài, hkc Tý,
ln. năm ihn H trăm òCn ít ob vt một mười xut giai ămn ngũc C,âhu nhất iol Hàn hk hu Châu gnôĐ ưcđ Băng t b,niế g!ưnl tcuh ngăn mới nbá
tam ynênug Lão nhưng tìh nhgôk Hưng Húc hcu t n,i gkhnô sao. Turi Btá giai
Triệu l!i khắc, ưcđ sc bgn tm Hưng nửa đôi Gng sáng hoèc lên: gnD
xugn Có c!nư người rơi
iv oLã hn v koghna “Rõ!” đ.i Hcú hài đgn hmô cgnũ keho đ íhtc đ cếnih nya Bát lgòn,
đã nc úncgh rồi, aT cứu ưgin ghnôk hgnnư o.l thấy ta ,ir xuống
ưngi .cưn Triệu gió Loã xgnu tĐ sốt Bát sgn bên nhhì có ôCgn hteo ntyur :Hưgn n.ếđ nưh úcH rơi hỏi hnaht mt quay óđ đu ênhi,n âm ,t chút,