Logo
Chương 462: Thảo Nhân Thành Pháp Trận Phá Nguyên Tử Kinh Ngạc (4)

Các tộc liên quân của Tế Hồn Quan, số lượng và quyền phát ngôn của người Ma Lý Khắc xếp ở cuối cùng, nếu Tế Hồn Quan bị mất, họ cũng không phải chịu trách nhiệm chính.

“Mất Tế Hồn Quan, sau này còn có thể đoạt lại được, nhưng mất mạng nhỏ, thì không thể nhặt lại được.”

“Ngươi nói đúng.” Ma Lý Khắc đồng ý sâu sắc, hắn là người của Thánh Linh Vương Đình, trấn giữ lãnh thổ của Hoả Ma Tộc dưới quyền Kim Vũ Vương Đình, thực sự không có nhiều quyết tâm, lại không phải quê hương của hắn.

“Long Cốt Chiến Thuyền toàn bộ tiến lên một ngàn hai trăm mét, Lục Địa Phi Chu Dinh lùi lại sáu trăm mét!”

páoh nỏ N tpáh oáhp phận: năm n ,đ thành chth, ơ,c đcư bộ aihc tiễn. ah b u,kh
thấp, đ tàu, yutnh trnê Đạo, Triệu chiến Bình lệnh. uđ đng Tại ngừng rồng nHưg một An êntr ra oognb cao ônhgk ca
õr phi od cchiế k vượt uiđ htynu ayb ,phi mc cnũg nh hki ,l bay giác sp qua Nói như nnhưg khiển ràng đâm tìh li uaq.
về Hi quay!” itár, uLâ Thuyền “Phúc lái ếht bnê
yr. ônkhg nNưhg nhịn àm đều nl, cưđ mỗi urn
hn. Trận, hn ảo nH àl nàot ưnhg óĐ Mê hn hàon gáci đến nmh ca ac
àvo ,tư Qáiu ãob ht miư ch!íth hu,K V hòa Trung iátr ngắm Pghon ,V sau, “Buồng Cn ghnóp hiơ th
.l t,ên tám mt mũi bắn imũ ar iol ,htáp ngũ suá ar tm có ưmiơ imũ nỗ Nỏ gìhnn opáh thực hkng nói ămtr inó giai hgkôn th oiág bng ,tin giây trong ah
uy âtm ìth lại mê ếc.th “Đây ăcn lực ngốc htnhà s gần, ítr, b hn hgnôk och óc đ,gn tih trận nhc tổn ôncg hồn ,ckhí qu mnh hồn Hn nh nT,r hiu ưhơg,tn đgn trở c trên nhm cnò rtc pháp nc ghc,nếh nhm nặng bị có hìt ch ac tpiế
hcp qnâu tcưr b nghĩ nMu lui ihp cđư íchk thotá túr đâu! lui pl nh vây cgnúh không đgn đi ta aM icv hơn àyn !yâv th c,t ,đi boa túr nếu an tr n,a àl ir đnế ,cKh ngay phía nògv không
khi ngũc nhìn hnl nx,go tiêu ýQu hạ Vương cm vực chú ư.ctr asu haíp khu ăchm
rơi sau Quả nLgo hpi ihk Chếni trên nỗ nhng Cốt ihnd thuyền ênn,hi hỏa àyn. Thuyền hnđá
àhon.g kinh mc s tyh iKnếh ,ihã hắn
cùgn q,ua ếcchi h,toe uđ bya Chiếc nauh sau bya pahí bắt qua. cũng dn tunhy hip chước nnhg
bảo aH ,Qýu !b ca Dinh N chuẩn Chiến onLg Cốt yuThn ưgVnơ
mex đã at trăm hnư ba Trnê đường yàn sắp nihu v,y ar oter pih ayb .ri nTr ar nH n,uyht khi
ch ngươi o bo tử ãLo gáic! àl óđ h hạ, hìt
đo từ ca Long ,anhx uàm bên ưul tC trái .ar ugqan ~Vù phóng yTunh nhiếC tM
kehn â.cu tm hppá tinh rtn uq hắn khỏi nhiên ngi hi, iurT nưgH ich li kgôhn ngcũ đo, gnt.hô ãLo uLi
ãđ vì tnr không gió nhân itn pháp tuiê trnê bi nc ýl bị êuygnn y.nà có n ón phong àmu ,hík vỡ od xa,nh Kgnôh nitếg nhhà rt, cl cíhhn
Thuyền cơ đơn của tr cngũ t,rn đất, Thiên thể pháP nrt yđ mt ua.q iđ knih hôngk óc àml gnnă gnTor inêTh hn T àntr h.n vậy ũgN này này Đa s, àm đcư hôkng àHhn áoGi “Người Kỳ mlà rti Âm nH ngăn ta, êngyuN gi,n ynHu àmPh ngạc lấy
ba khc loại tốc ũim àl bay hai tí cngù chi Ha gnc tiên, cấp nti ,đo mươi pháp sau nnìgh gũN iah hoc hnt s ht n cl đến ođn mt Mhin đoạn, óc động nêl! uqá tmá nìrth trận lăm trở mtăr n tc ngcu nrotg quan, gia đầu gnt
từ ,gnđ nđe Hồn ntêr ưcrt b nth trng gnnh àhPm âul ơri ãđ Khc, cnuh aM sc t b .óđ xnug tm nìhn uàm ítr đây h rt nch hn,kôg grtn hiếcc
nhìn điu rútng này àl sáng ãđ hgópn .tuiê n đ khi cm Nhưng ánh ra, óc r, rất nahhn hn hoáp cr đã nở hĩgna thấy
êM khỏi Trận. Hn nũg iĐ idn ra hn, hco iđ đi đã của
đu hôkng ãđ thời phc tiết v v cũng Chưa hcL cảnh thường, yđ trí ith ihkô còn nthàh ìtr ơpưhgn .xác nhìn píah gan,i iurT trước, hai Hưng h,ck rt híchn nbhì v, oHngà yht ,báo
vn cái Nhưng ôhnkg Vương đã b nhìn ht yht uQý útg.rn
Phgnó thích!”
dừng dừng.” ob ưnơgi đừng aưch li ưrct khi Ta
chỗ htuny ăml ,đ nh mtá ưim nôghk n cichế tth l s iB ét.m tm é,mt dài vì rmtă óc qu,á pháo một nrg
nkhgô qua đã ếht bay giờ, hnư tí ln trải nahc y.nà cưđ hai Hn
nyuêx thể thể an áhpp có àm va thể qa.u thủng n pl chạm trận ihk đã phát ,nti sẽ cb phá ilo sau vật tc yigâ chinế trong, s kết với àvi Miũ ah ,iig xuyên ba ac ikh bnê ống, ơnh hpát bc lập tnê thuyền, ôhnkg nó
Hai il,õ ngũ tử. hoáp cho tv là aiig nhcíh ênb tr,ngo lp pl loi liệu
aSu ưnHg q,ua ac ghtnu khi ngũ ếchni ntuhy mt lũgn phía bay gtonr ư.di uriT iđ
qnuâ thể ênunyg hnđá hỏa hết bình bị đội bản đi một âqun ul.i trgna thường, mạnh, úcl đu n àl àl ndi,h ơc
Hi .l gđún quái àbn i.ôh tư mồ ếTh tay M mđ kiếp, Xa Lòng
ngươi mét!” aco Thế ayb gxun ,uáq h 020 aX Hải,
qnâu ncò thường!” ng,ôn àny pih trận hci quả ty tôhgn mt mà không áphp iNưg ,đo htni là nhiên vy
giai n àl gtnar gũnc ít htyun óc nicếh ũgn ,yhunt N Dinh bị. htngư phẩm nth ca mi tênr ihếcn chỉ huC cc Đi áhop aH ihp ht
loại ht nghệ thường hếc tnr ũcng qnua ơc phải ht hip ot không gũn trồng loi công ithn Bởi hưn anh ngv ưđc trà num ty không ó,n gnCô, cơ giai hnbì gnnô đưc. ht t Vươgn to quan nhơ iđ tinh nữa, th áphp như nắm ,yv xảo là th công ilo oàn páho hếc
h !!gâVn m Hi to ,tm íhap v íhap xuống nhnếig ,étm hai ngọn ola tmră niú aX ưrtc. ếTh răng,
muốn bt Bi cao. trên ùvng àno k Triệu ơin công tnrgo Hưng không mắt trở ign óc tm kc,íh hắn
bên ngưVơ ípha Khu!” nkhi áhpo thợ tn điều pmh uQý “Vâng!” n tư, N árti rít uđi iv cnhh hét yu:nth công: chniế ct nsgà, sẵn Dinh v vị ymá pl Phong Trung “Hỏa nC Vị, ht
Hưng boong uQ tnêr đứng nhtâ, đó b thy thuyền mt hêTni ,ungtr nH ìnnh phi Đầu êrtn oter riTu irơ. tàu m ãnN,h đen hmPà, hắn không toàn trnê nháđ àmu máđ
émt, nnưgh đy! núi hạ at “Lão đâm ,đi nếu oàv s ărmt hai thêm
nó hucny đỏ. mc gsan tui,ê màu im khi ntúgr mũi tên Ch
iiga ngũ gngan ihk ,tmé hhnìp .tém b koé dià asu ot s đến khi ra, tin lăm N có ón gnnă y,at iưm bp nchá đùi, dài, gnpóh phóng dài rtưc nưh khả ãđ ămn