Logo
Chương 36: Không Nói Đạo Đức

“Ngươi...” Tông Thế Xương đang định dẫn sấm sét đánh người, kết quả là trong chớp mắt đã mất mục tiêu.

Không phải Triệu Hưng chạy quá nhanh, mà là từ dưới đất bên cạnh hắn, đột nhiên có rất nhiều thảo nhân đứng lên.

Thảo nhân màu vàng nhạt gần giống với màu đất, lại thêm Triệu Hưng còn phủ một lớp cát mỏng lên, căn bản không thể phát hiện ra!

Tên này cư nhiên chôn thảo nhân dưới đất làm phục kích!

dưới nihk áđ tđ khá, yab áct quá cũng ngăn gió ãlgn ac Xương gió uxng mhn đ hn mà hếT idư K léo ônTg thi yâg thổi í.hp điu hgknô okéh
v thổi tây ơcn hnm óig Đại C.ươgn m Mt cL Kim phaí
có diệt ón"! hy "aT dgàn th d
Hơn ùm hyc, thìrn bi uqá đá ,tm có ư.ngi ìnnh hc an rõ ra, ogrnt inưg aby áct diễn vài
tay căng mt trói, a.r hTế riát h,ip gTnô một Hai kéo bị gXươn
tho hnlã hpá iát Triệu nâhn đủ, ra, lệnh Tếh ac utht đhná ln ưign ngón Tông óđ của mình: “Nếu Hưng giơưn đến th ra tm ayt th búng đợi chiến, vào aưch at sau sau ta.” quay ôTng nhhyu tho ânnh ađ och gưnơX đi ,icá
sc hngưn ích, ùnvg nhnâ !hnm người, leo óhk ănc os được ba hptá gia bn đ rất lại dai dyâ nhiễu, hiện thử toáht àl Hn .ihk có nkhi dẻo hnax oTh lần v,y trì
nhiu tai Xương mới vài hnn.â ngTô tho u,nxg Thế đhán một igi sét Li quyết sc cl cno tn tr óc được
iKm ihuc con ơmiư av mới ra gơnCư từ ĩs àl thực v Lc trúc s. iĐ gnr ntgor Hai
ếmn uhiết mạnh.” đại sức thử ôgnT Cho
gCươn Kim này, i.t Đi Lúc alo Lực
màu không chỉ hnìt oth aki ch páth nmg tượng. tưởng b nh,i kim âhnn hắn h đne cb ngc, áchy như uxt rtgn tm nhi vàng nH
Thế nói Nỗi người Tgnô nên mc gnôkh đau nam ìth nếđ ac ,iuh ihu ưXgnơ ânh,n lời. ađu
ơưmi cL Kim con p aHi iĐ .it nươgC
uđ sử tương Sức an sao nNgô vògn của tầm ếhnci ovà hpáp li đi iếchn hưn uếy, xa đi Ty ưing nơh dụng ig? utht
gKen keng egkn k!nge
ngờ nh !hty itb iA được gnt hânn onhà lại khác do oth nđa vi urTi gì nghn nàto ưgHn
ysu nnhâ ,xa ht pk Xương nòc dyâ đã ahcư Tông ti. ar yĐâ àl thứ hot quất ghnĩ, Thế nhảy ab si !ìg? ha,i lại
ôi...” Á
mc trước oli rắc hưn ônhkg n iđ ivc nH hưtng hot t icv thuật nađ yna đến nnâ,h hắn pch hty m hin thuật cũng iag đcư hppá t tp gii lmà như ếihtu r,i ynà, những .agi coi lát không
nnê ápph thể ,hutt gió tan. Hn thi itnr không tắt sấm
!m m
Vù vù~”
uTir igi mt Túh cập s nh gàcn mtêh lóe Hưng. áBt rcTh Pháp ,v nthh tia không?” Nhất sử ng,ơCư đ Tyunr cL Liễu ênn hnp ntrgo cũng mt ,l Thập lên ng đn,ế áchk hay igáo àvi lại được... iuêT nh dụng nhân.” nh roTgn mKi “Đại hto v hnêni dng nkôgh
hkeó ighnp liếc inh nơh tm hók nước. ápth ac lén kia cả Lp mnig nhiên ncò hai đồng uq Cao ngug ,hnìn gnNô nén
uXân qáu đc hto nch t ưngi, ãlo n,hnâ ngĐư dưi chắc icư Bngà mặt, nth thật nữa ,nyà không nguNêy bao ngđa ý àv s c ac òcn hai li tmh! nòlg Vnã nhđá tm đ già mất ưcđ hná trong là il Hơn
mắn Kim cũng đng May ươCgn cg đy cL ihk iĐ nh nhgkô sau n.a unx,g
ươgni ưgiơN nhiên nói: g,niơư ơnXgư nht thảo hacư lĩnh .ta ôgnT bình hnáđ triển, kế ònc nơh tm Thế bí Ty vẻ aT ưc nữa énl hnáđ nb có chẳng sao náđh thì đo àl gì, phpá inó u,ahn chuyện trúng đức, thi nnâh pk không của ítnh uaq lại nhui ý ùngd Nông ?ng
ếhT yat nìhn ,iđ v gnô,c sờ htn ưđa nhgkô xuống hbnì ct nãy. s. úcl uaqy Tông ơgưnX háng, óhn ănnh Hn Triệu ưhn Hưng phá lp nhìn idư còn
hiệu Xương. Qu như đã gnkôh nưnhg Thế cđư một hctú, d đạt ac qu thc nôgT ưđc lại nc kiến
uhytế ânhn ,nh hík lc ưgln mnh, gôknh aob t đ này vây. gnhn tụ cM cgũn nnưgh không dù ghùn mád ãđ giai, gyunên oht
chú l ,il nđế khiến ,hn hnnì ocn li mt nâhn m che ib sau cát pếti mn.hì hắn knôhg gnl ac ý cn gưcN phía ãđ tho hai
gc nió acưh áđnh hắn xuống. kịp ònC b nhận ãđ ,tuah
nhnì đi tho nhân, dụng nhnâ. Nma sử unhi Tinh v Hưng thuật tr thay đã nVă hto Turi Nhưng
“Hí~”
ióG đến!
lời, nôKgh Tông inó uq.ny mt iln cho tm gơưXn đm Thế
ost .s.ot. tS sột
nghe không iutê gdn sẽ uriT thc ếTh iv téh Xươgn gôTn hto thi ôkghn lớn, vàng hoàn triển, mc nlh ưing nh của .il ếbit không s thi h,yt thành gưnH mệnh nhân
àl tức gHưn thuật igi pháp yv của itór tho ếht ùd âyt,h dưới ônkgh lại cm lp :cáb nông ếTh ghônk đất phanh như phản đánh vẫn hạn, chặt l gưXơn l?én bị gnch àl inMg tthu cứng, nv .phc hnnâ aos Tnôg ob an không gũn gi?a óin hítn Trui àL Hơn gnươi
m !m m ầm!”
ngn ép ânhc, ơri n đất. ct lp b Tngô không trung gai lơ uếith gnl ri xoạc đi gcnư gxnu
mt vgna gnTor hnaht gió khác mâ tiếng lạ. nêl
toh nhân! iagi mc Thảo so nuhi ihb,n
......
ab Kim hot thấy, đ mà Lc nhân mét, gơXnư o!?as mi àl bước âđy hny ôngT bốn nên hnnì ht iĐ ếTh Cương àl ca ct
nâhn oci đến tha hôkng lần tmâ ht ơgXnư nũcg hpc “Ta...” nhận, ynà n,hg óc nh nhtgư cht khẩu hpc. huta ngc sự Tếh thtu đâu, toh không ùd nh nôTg
Cuộc gũnc Tngô Thế giữa ưnHg đến đi a.nhhn Xơưng đấu pháp Turi nhanh, àv
hTế li kinh gn!c ơnưgX quả nTgô uih khiến Nưngh cùng
để ágnd tản lộ ra, Bi hot dung ca góbn tna đi, Hưng. ugn Triệu bm hânn
Ta nhận...”
hnn “Ta thua!”
Xương kp cL những mKi gnưCơ Tếh ,na cưrt hpi này hắn nt Đi con ãđ. nkhôg nôgT công ngăn cũng nhc
nôcg. sét Thế ôTgn dẫn ngưXơ tấn sấm
aú, màu mnh, hti nkhôg phi rc gđn ,r gnd kim Cghnú chứ .hitá đu gnvà nàgv hình màu tnh khỏe
ca óc không. ôgnT dẫn ,ânnh ươgNi cđư vệ đứng như nuhêi nhìn ht hto oab icư idư ob Triệu s gXươn i?lô ếhT gưHn như êhnti
mươi aiH nhng nhân ctưr. cấp ocn nyà õr hto không àrgn cb iv lúc gùnc mt
chút, da “Phù, may hưn,g nh mắn kgnhô nh gkhôn tm hưởng...” chỉ try
tr con!” đ gì? hnnâ hcng thuật tD" auq trò lmà yv nihu hto hc như oht H, àl nâhn
ònC như “Cái nhiều vậy?!” gì?
ab gcnũ cho kgôhn ht,y òg,nl hn tr àiv hto lâu ac ìh.mn gnnưh Turi không hc được s ikh hn,ân mun rotgn phụ dy biết ig chthí mới nh ngứa bitế ngáy nh dụng rTch Tuêi bây thuật i.lo Trạch gHưn Tiêu nhìn nhiều, loại, ch
uyh,nh “Tông hết nào?”
sợi âyd nhơ. đcư mt cuối được cũng nhưng Né ùgnc niuh a,ih né ln không leo ln
tt úhct âyb cưđ trong đi vn tếk không hnót Tếh Xương, nthí. ri ưhn aunq hyn kỳ ai phi hạch vci pL rntg kmi Tiêu giờ hrTc giành thn thứ khảo chh uh.T ncgũ koh ngTô i,Thô chế, ghn àl
gnTô itg Xơnưg Thế ct ìhn.m pl
thấy hoang nTgô có mc ếhT đường. hctú ơgưXn
gyaN átri sau nêb chân oék mt đó, iah phi b ra. cũng tm nh êbn trói,
nd ãđ xem chỉ á,st quan iah ac aso “Thảo nghôk Văn hếT được itnr đỡ vậy?” igá hmn đánh ta nhân mi nh maN mhn âhn.n ơưXng bại tés ign rồi, lại ngch iph ra còn lại hto igó như hti Tinh thuật ôngT phi, cũng
đch. ydâ loe hnnâ Thảo koé kẻ elo dài âdy đ làm órit th nxah bằng
truyền đình nhân, còn hc aNm qua này lúc thường oli àcng my thảo mnă sau httu hcc ngày pháp triều đu ít ít nmô àncg nhân, th ol,i oci àiv .i Văn oht Tinh cgnũ còn nhiều
áC!ht ngTô mt ãđ is xut âdy nh vn .đ mc tay ếTh phải hgưnn phải được, ơnX,gư quất nchá tay én voà hn ac vết hin tM eol
nuCyh ra, óc ânnh hto xảy lôi?” ht được nhêit cũng chịu
nđế hngn ơs ch h.cuyn hắn cm hcn th, hto lãnh yâĐ đt nâhn đ còn àl gii kahi ưhca htn rìa
leo ưc “Cái inêhn chuyển, hai ếTh tựa di Xơnưg ápth ưid âdy vậy?!” uq óc hưn angđ tđ !àx đầu is nh,ìn quay nhli Tông hiện ìg
xuống, hto cáx. sét rútgn ngtro tM t nnâh chính tia đánh iángg yâm
âm hnân, àm hptá il imk ra đá nathh av nb Cát hưn vậy chạm. vào toh iol ânht
ăn li máig Văn tM mất àv Tnhi của Nma hê, uTiê còn nếđ hTế v ng khập Hưng sau ổn. ,hík khảo, nh đang tử đều h hkgnô kngôh giây hnìn nh rcưt ôgnT gyiâ ca Nông b rTên ágdn ginư đệ cả khiễng cm cướp quả Trạch gunyên aoC tm tưl Xương, đià rTiu yht đắng. Lập