Logo
Chương 6: Mộ Dung Thu Thủy (2)

Lý Quan Nhất nhấn mạnh nói là nuôi sống cả hai người bọn họ, thúc nương liền chỉ cười, sau đó đưa tay ra vò tóc hắn thành một đống rối.

Chiếc đàn này là thúc nương luôn mang theo bên mình, thân đàn thẳng tắp, âm thanh trong trẻo, chỉ là đuôi có chút đen khói, ngược lại giống như được cứu ra từ hiện trường hỏa hoạn.

Khi đánh đàn, thúc nương cầm một cuốn sách, yên tĩnh thu mình trên ghế, mắt hơi nhắm lại, tay áo rộng thùng thình rủ xuống, lộ ra một cổ tay trắng nõn nhưng gầy gò, cả người nàng dường như bị bao trùm trong áo b robe, trông càng gầy gò, đột nhiên nghe sai âm điệu, lười biếng mở mắt, cuốn sách trong tay nhẹ nhàng gõ lên đỉnh đầu thanh niên một cái, nói: "Đánh sai rồi, Ly Nô Nhi."

“Làm sao vậy, có tâm sự gì sao?”

ac ênt thcú ư.ơnng Cũng
lập ưhgnn mt myà chút, ndg bg:n óđ tm il trnê ihá lên, nàng aby hăng v ơngưg lông ct niGg
huni àiv ămn ít bọn tnhár mt bng tháng an “Chúng về chuyện ta ax thú.c h đi, r,i ôkgnh rời Nhất qua h,uycn hai sau đây nuQa ơgiưn s nếđ
li yâđ cần nhất àyn ig ômn nó. trẻ chỉ kia, aik phu ca công tm ế,nđ đa rt thượng cnuh bị h,cm gia nbhi s cho côgn ađ áhpp ômn thừa yuntr nH ch lại ãđ hứa, nh
nnâ!h àL đch
hia chữ Thủy. M sua hTu tM trước mt Dung, là
trọng ngươi.” đưc np nmă ca măn imgn, ôv àl này gùn,c tử nói: “Đã này Nhất ynê nương, mỉ tỉ ổn, Tây đều bt đưa hn tâm nh t thúc ôngĐ không trong idà thở tiếb lúc cưđ học đc ày,n mở thận tính n mười ,ĩd iưm áhcc uig rtn ãđ nQau ẩn
“Gọi thếc àl iđ !đi
nuyhc nói, năng cứu hìmn tth ưci thn rtgno t ãđ ,d thể hi,n vì đc itá him uanQ ca hìt kh thể nghe hútc nhiên đã r,a vì mà gđn tchú mt hc ýL clú có đ,y iơh đc nVâ gnhkô đcư Văn lên. kai t mà do nương chữa ìnmh thc,ú Tâm mt ơc đỉnh doa cái mo uhncy thúc tt Nhất nương ps
đột hn ìg b tm htné ac mt àov kih nnihê bạc. trái aTy th đó,
iếmk nêTr lại, mt do văn áqu đc àyd hoa t hgnn htnìr đ mỗi đu đoản ký rèn m.t iah
gưnnh cgn cnũg nói của ãđ có at “Tiểu cuâ .ir hhngếc ũc ión ôN à, yL
heot nođ lẽo, tđ Sau tm ra at hln nơngư ãđ nương kmếi úrt gásn ra, thấy Lý gnng mt ế,kmi kiếm ncáh gni,ư ntâh hơi luồng a,ty mèk Nhất hkgon Quan .o êihnn yat đu đó v mờ ênl, tm v ếmik útch cổ ngn rgnto êhmt v ctúh có mikế hcút nh ưax, àid nahht nhìn
người ênB giọng pth h tên!!! gnioà áutq :nBhn
ac àL tên mikế. đoản
.đnế Có giưn
là ym có hgcnú ygâ đám ac ht ta gặp người, có x,em gĐưn gnưiơ hngôk s Xânu htt ihnếk nhân đoán Có ht Hi ưcđ thần, htù ?at
ngđ hnnàg nghiêng ànb rơi b chém liền .gđn ct,hú sắt nhẹ đt, tm ugnx tm c,gó ir vòng một hếcci g icư tiếng chếic đt tiếng iak ikmế mt ũcgn ci,á mi không hoc đno mt Tchú đứt sau ưgnnơ không óđ hémc mcéh écmh lgn mỉm mt một ciá, xuống, b
Ppáh hn tưl nữ ch Tương... gnđ, .ưcđ mĐê tử il chuyện tch,ú đến õv, nuế tm ar, kể Sau đi nđh giấu hc áic đó nghĩ mt xy óciníh :X hắn, iggn Long ãđ
đặt àyn M gnuD Thủy ếhiut nói: ninê, nhẹ imkế iggn uhT đno hpi tay àvo ac
ngồi knohah xnơưg ngim T,hn chờ iđù nortg đni ichếc onhPg ,gà mng đi. mt Sơn trong chân tiV ênihT
cưi :inó tay đẹp tm nhìn thúc inhx ntár àvo nH ngnó yht nmhì agi điểm mm nương ,túch nmìh, ac
tâm àl có óc thì (Nam xin không ,ưđc ,bc nôgkh th dùng đề giải mt “Nam nih vn cu bt mt. ,quytế hk th ncũg ônghk hin hp ùdng tha ,k)ế nếu bc thành ht
nl gđn khuyên t im nh aQun đu hưn ,xa ukêhyn với gĩnh gnioà icã cư,tr h,nu innê xuống. nâth goinà nauh hrntá ihkến tm ncgũ mu ýL tm ếipk đến unlô nh ar mi il n bnê mđ ión Nht ảm ưđc, v,y iếthu ,ginư cs htân hgknô túch nô Giọng ihk mu mm
ra. Thiên gtn tVi Pgnho mt tđ mở
đư.c tt vận tth ongtr tức đừng nhịn may uếN tcúh s tm giận ũgnc phải, ôkhgn gò,ln đụng
ýk hắn. này gơưnn cho iLo úthc đã t dy
nếđ có ,hninê ađ không? rt aki yTu
aN đêm.
nùdg ntíh hngkô hni nb thì uến nih ht (Nam ònc ghun aht kh ,th htín hugn “Nam không óc h ,d) không ôv tb kiếm.”
i.ka nCò nVă K v đám nVâ
htêu ânuX nưgĐ Tcúh mt ovà đến ghế còn phu hútc hP nccgmHhi: tđ thể.” Nah đã ,h ba ngnơư có tay qnau ,cthú ad tm ntg võ nluy
Đt nđ.g ait ànvh êhnn,i iơh
cthu óC o?as s ưgin đến gây hiệu
cmh mt gnitế ych đt tnr Giang tph iđ Gia Dung Cái àm lẫy đã táb Lý này ia,k vùng riã n.c ĩnhg Qanu ênt kiếhn rTn h nếđ đó thN Nam lừng ưim itếp Gia bn ưhng ẩn đ cuQ Thế àv u,hâc hia M hdan là Dnug hếT ưc,tr iđ cũng M luôn p,n ănm
cđ,ư sao?” đó ưđc đã thN mt hgôkn tm nhịn không ó:in chút hpi “Thúc câu nhiều tự hnucy ýL nió nương áhtrn cũng cũng uycnh gbn cht oa,s túch ti, Quan ít óni
ãyh hat dogn oghnt ưignơ tm tr, coh ciã vẫn tnh có cưđ nhau iL cgnũ lùi ònc ưngi chấp àgoin ưgn,i nthar xưa ưbc đừng ôlun tại, cho t thể ó,ni vi ênb ignư hìt tha là h.á..kc
ng trượt ùnb đu uqn phách hbnì bn uqn đt uđ điô ngNà ênl bị gơưni xuống bùn.” s gti hcính iđ đmi ghét nthgư yta Nhất, hổ tyh lnê anQu nh, òvn,g nêl áo, thn là mt hscá gi s inê,n lại thiếu ca ac n óVci:i mà Lý oá miđ gưđn ưc,i cun trong nhìn