Logo
Chương 2247: Phiên ngoại: Mạc Thượng Hoa Khai (3) (1)

“Quế Hoa Đường—Quế Hoa Đường ngọt lịm đầu lưỡi—”

“Phục Linh Cao ba lần chưng ba lần phơi, Phục Linh Cao phủ lồng sa mỏng—”

Trên đường phố Quan Dực Thành, người qua lại tấp nập, vẫn phồn hoa náo nhiệt.

Tiết Sương Đào bước ra khỏi Tiết phủ, hồi lâu mới dừng lại, chỉ cảm thấy trong lòng có chút ngột ngạt. Rõ ràng trước mắt là cảnh xuân tươi đẹp, người qua lại đông đúc, không khí hồng trần thật tốt, nhưng nàng lại có cảm giác bâng khuâng.

Thời đi im mở .nàm
éht nng nghe thc thy nBê .ing niếtg aki
!ht!n cn “A,
xuống. đó đa bé Bảo
gnàc Quan thêm Nàng uhi ãđ ch nói. il htN
ngã ưd.i thng nxgu ir
ra, s oànt những khi và khi ànoh agmn nằm óC b.it xảy cgái khác h,t trong mc d cth lại uli
tm nhũn, tay chân, cnhâ bỗng .lc mm hết Trượt sc
étm, cm câ,hn nũgd ohgn mt ôc ghnưN vào no,c bất ra lên, clú trèo dưới của đó ìth trèo torè mọi gun.x da gcũn bé phc uxgn khiến s trẻ .th nb ynã khác. nàgn mày khi éb nol. Lúc yãn rơi trưt Đứa tái ,lnê ìhT áđm ênb
ahco mc cági mt có liền hnư mặt nhnì vy, Nhìn hãi. ,đo cao sợ đt xuống
n,ay càng môh nhìn nơh. ànng Sau uynch õr
nhân inêt ,t tỷ người iĐ là ?!oas
s chuyện Nhưng rồi, óc n.a ngã đây, Đào nay đừng nng vy nugy aus .ôtih e như ihm luyện nuế Tiết hnm nói: ơhưtng làm là ta ynà nhkôg yđ. vừa gơSnư cú b ìth môH Ch úcth
mt Sự nki mex lao như ưhn vy, tượng. uib lớn óc ht
hnmi Trường uLâ Đế Phong g.ưnVơ trách Tn và ca hC iĐ
htúc có .lgõn Nhưng cm àĐo lạc il tyh tTếi gưSơn
ig nkhgô em oàĐ úLc mỉm. rati nh ôgn n nhớ mt yàn lúc khỏi l,i Tiết n nSgươ đó, vn V ni àv rõ. mặt của ưic
Nàng civ nhìn, uđ sống. qnhau nưgi yht xung mỗi áb tánh mỗi mình, đang của àlm cuộc đu ngẩng
àiho àoĐ đó gưSnơ ếTti không ny,à xa, li gnđ yht tch cảnh m.ni cách hìnn
,cunyh Muôn vàn s tâm cth khiến trạng hct phni onrtg nchg ,gòln .umn
agi uhnyc ôhm iếtT ra vào nay. gây Thêm
hkgnô mi sao gônhK, àhno đáp: ! hồn, đó
Lâu hnnưg yn,à ýL gonhP sao? ngâb hcng glòn rt xảy ưhNgn knguhâ htàhn lâu, đại v. s nhiệm kiện ntào lại mất mong chút ra tír nv hunyC lio àny có l átm. hhínc hoàn hiểu ognm y,v yb sắp khôgn nrưgT trọng Chủ chnyu cthrá il đợi ca mt il ưgcn trong
uqan êlni im nưh tán inưg thể đang C àbn nàng. ncgh đnế chuyện gì
đã htiên khnôg của òcn àl nhân một t,c àl hai cCu nchyu ca người ,h chuyện hc c ôhn hcrát gia h, iha ônhkg phải àl hcnuy imh.n cgnũ này, ac
.il lp chn rơi bị Đà tức
hnđ chính như .h mt na thiên ,yàn tch naqu tải ìrt yv k hco cc hccá trọng. là Trong ydu v cht giác thời dư unl Truyền mc iđ s
dài Đoà lưng. ngón vào yta Tếti tya khẽ phc ghnn hton usa lưng, Sương
chịu nòlg úc Tiết, gnưnh h ođná n,đế Tiết trước, .ln mt syu nh ưgơSn sốc nhà khi s nht vẫn ignư ngày àngn Những htc yàn đã oĐà níth grnot ùd
hmt óđ, hná np tán của àl Mi hmtê gưni yan, ânxu của ômh iôm, s v nàb chí mà Đế lễ đu ngcà nụ ucnyh aihk ônh vương thái nT vì áno Thành ciư unaQ nv onHàg nêtr cqu. mang .hitn ncò Dực cũng
úc hct đau điếng, làm hgNn lgnu tới. gãn nb ađ năng éb xnug ĩhng igó khi nhưng nb htì yth kp lao được. mt quanh đó oas ps mình hti ,it ngr Nyag mc người ùcgn hteo chơi mt uđ
huin phân tại. tR ,ác khgnô là itnh ht nv bti tồn
ôhkng uhanq khonag nhỏ, gcnhh còn cây tm đám ađ lớn cg tr đó y,âc hák bn chơi ưd.i yâc mt nêl này, bên đaù ganđ iác iv il tiếng koeh mng, Vài trèo
tm :hi long lan,h sáng Ri đôi
ac ar áith mới. cho tr Bui ntưg m hit thịnh sự bhìn
s?ao “Trách nhiệm
ca iđ Biểu thi ntưg s kết úhtc hoc hn onl.
,hu lấy Đế cùng đ lễ ac ônh ênN thiên hạ ivu mg.n
ưhn ,mi ơtưng anĩgh vào pd Giống hpoá tđ .t ămn ý
định, muộn in thấy nv ađư nàng cm phin ra kóh yutếq đã Và tm tả. ùd
đã vậy, uqc k cnò Tiết uđi Qnua ucc h đại. nĐúg gvn kin trọng ànhg tồn Tn oiNàg it ahik nmă nhát nâhn Dc uit àv r,a Đại ămtr Thành, omng sự gi nhô agi ưvnơg ac gia vng hy v ếĐ mi ưht tm gắm áb
unb glnò ingư bực…” iknhế htT
nàb b.é ãđ ud yl Ri tm nuí dàng ayt
õngc ig.a êtn cùng v b uCi đó tTiế
mt bạn hoặc nbê ãhi hco My ađ nưggn trên m. sợ i,dư
mt nm,hì ứng, ly t,ay đại đất. ôv Sương nhẹ ál cưi Đào ghnôK páđ vng nph hnàgn chưa hưn tm t ir tm nubgô bé đẹp thy r,a ,tre hnkgô hinx aby ôc Mở sao vn xuống ?hc ccếih h:i trung iag ganđ Ttiế aĐ ưnl t gcnù đ vàng kịp
đ gunx đi tNh không thể nc.hâ hôm ưth Nhưng nàng hưnng Tiết gia nàgn pht, mà unhyc vẫn gkhôn ýL nàng đt ra yhc cnò gncù Kih nhỏ, cây. xưa ych ort tiu mun ngoài, hngn tl àml, và ưtrt làm rit ênn chân, trèo mưa nuQa đó b gnã cuối ùd nygà cũng
hyt iếtT như vậy, d.o ndg bước đi chợt Chẳng tm Sương ý ngohk tí. khẽ nđôg tinh àĐo ưbc hngư anuhq đi, onà, ngux gnàn ytù úcl xa ht ưic, li. người tohgn ánrht mình gncà igna oán càng itbế lcú nt ith hcnâ lúc im nếgti à,ny itnếg hnge áđm t ếTh
êhTni định bnì,h ôn.h uh thái hạ ếĐ
đầu ál tm cây thân đại cyâ li àox nhìn, hngt Nngg hyt th, x.c âcy pt,