Logo
Chương 2209: Quân cờ cuối cùng (Cầu nguyệt phiếu) (3)

Khương Cao nhìn lão thần, chợt khẽ cười, nói:

“Khanh và các khanh, tận tâm tận lực, trẫm biết; khanh và các khanh, cùng phụ hoàng quân thần tương đắc, trẫm cũng biết; còn khanh và các khanh vì chuyện của Viễn nhi, trong lòng đối với trẫm và phụ hoàng ôm một loại áy náy, trẫm càng hiểu rõ.”

“Trẫm biết khanh hy vọng Đại Ứng quốc của trẫm vẫn có thể tồn tại.”

“Nhưng, mất đi bách tính, mất đi đất đai và tông miếu, mất đi đô thành, sự tồn tại như vậy tính là gì? Chẳng qua chỉ là kéo dài hơi tàn mà thôi.”

Qnuâ vương ãx .tc chết
đến bất ngưnh nào. bi rnt, bên acm il Nhưng
ndah nBhì àny s clú vì óc năm àl my ,nhNgư q,au nên ,ếk nào. lại umư a,r h,nt mức im nhn gnđá mưu đnế th óc norgt cho cúl quân hchín hnìn yàn iáhT
có lệ. íhk T tráng hào
cũng cùng tn ng.vo Dù ct c,ếht ihp có xã
Ý năV Nyg sờ. gsn
óc như nmh pto gđn th imư Đó .năm htn ntgor iưng nàng mưu gn
Ch này, đối đã gp thủ àl h nhm lần hơn. ihp
ýl đ ytut chính àl năV Ngụy gnh od Ý đô. nogrt vng, dời Đây
phải th. nkhgô iTáh ưgtn Bìhn iđ quân, iv il thiếu Nhưng danh iđ quân có iđ ttuy th
ý hạ sắc hai mẽ rỡ néb mươi sngá s đến uyqa quân áhTi nếđ chí và đã ikh hiện trở à.on ra mc ra àcgn đu nhm nếchi cr ìBnh phát ,ếtib niêth ánh s cchá li, mức ht nào, bngù ,nmă iah nÔg xa
đyâ .hnt đo rátnh oThe il ac h,i mưu là
thẳng uan hưn cnư ac sc tóc chắp v nêih,n ,grònt thần đi tp, áhtngo ađng nói: cưb trong nhc nh yNg l, già thản yta unqâ ũr êbn m, như qua nbhì nhtĩ hnư hổ, Ý ănV có oaC vgươn ưlng xuống, dgưn mnh rng aim hnhà ltư mt hKơưng lưgn chốc,
qu h.nt gạt k bt nhnâ Ln đnh quân gơvưn ib việc la hnp âqun hp, àđon hạ, bnhì phải ưđgn yếu ch k t,nh thái htn nnhg thiên là vào vi cao, thần nạt unâ,q này, tưng ntgh cô ưgxn inb àoghn iga dựa bn yếu, ônhgk thế hạng inh àm vĩ đi đế, àm
nhất, b.i ghtn định hùng ántgr tư ânhp Với dữ va hết id, cmh
xuất tự khí ihn hoàn nid, unế vng nghưn hưn trước cpáhh đnế bi li khiến ,ntươgh này, và iv V hcn xuất tuyệt đcư hk. ,nào hncyu vậy, sự tình htmê đua cc lão xoay chỉ quyết nmg đoná ,âđy quân vơgnư hin thể ngòl uvi gknhô khi nnưgh tàno notrg ohà thêm s
không mang nưgi hngcú cưđ ũnd,g ta, nht ngăn khí htoe at đó, ai nâqu íhc ôgnx õv miư hpn nhgúc ,h B dũng, gntư cùng nhau !đâ!u! umư t,i nv
Coa cúl đi. ôkgnh đ ngôhk gnơhưK hpchá hoàng hpi của đường àny kíh nhcíh Càng
l nđgươ “Là hnni.ê
ca ếh,t h hạ yên gnưi đại ếkt m, inêht bất đu sách. hngn vật àl àv nhgn i,m đủ m ngx rontg ưrct thi pd ar hnnâ sự y,đâ nlo ,nyà nào sức uđ nhm tr oTrng k một sử nđgá gnàh đi hti hợp
gônkh hnáđ i.l tnoà Hoàn
ãđ ưnKghơ à.yn ácx diư cl oCa áp lột hnanh nóhgc
áci mở đi ac mr,t đ .nìhB hiáT thi ohc “Cứ àmn chết yl
orgtn ưntơg gươvn giác rãi mc nhưng ònc at ếđ hcm dgnu vn mệt gh,tn ncò óc đường ayt yàm s tới, “Nếu ón:i mệt mỏi gnlô vn ib oá ayb, ,yàn Khương ếun al,i hoàng, mỏi, cbư Cao núcgh gnu một gnut
không Ông nghĩa chl rưtc đến óc nưh ý sự nitêh iác bao átn sách, kghn chút cm này, nhưng gi óc nmh ếk sĩ ào.n cs sách, tưởng, nghĩ coi tuyệt suy nhiêu kế hnda hôgkn ngv hnda là ý ũcgn ,h biết l chênh
cưi àl mm Khương Hoàng cũng gn. Tmr Cao ếđ Đại in:ó của
vn lấy uđ đối người. nói uâqn Đừng nv imư hai
knhôg năV ưhn,gn thần uqân cao Thành ngưi, vạn li qunâ unâq lại nió h, vn như Ý kìm Đô Bệ lão gn Bình Lâm lên: ưg,nNh và uaqy được, mười gngi người, Ngự ngột lúc chỉ gnôĐ ng Thái àyn có cng kia, inư!g àyn ếch đt hai Cm Nyg ntorg
g,nmi Vnă nghẹn gưnnh .ogàn Ý li Ngụy áh
cưNh ưctr tih ăVn ncgũ đều phi Bình h không Khưnơg nágđ Lti gnotr gnr H ghinà nhad ht;n đại đủ H, dm đ ,T quốc hgonà lớn, ba ơcnưg hk ngđư m, ôgnkh k nyà phải nguN.yê mạnh ngx óc Trung ôhgkn ăgnn cv ym v Cm Kghôn thiên đây, nv quc thổ, tranh hiu ng áhiT cương
inđ, là tám ut bốn h, tgn đế,n là đi hpưngơ ogrnt na. cnò unâq là aCo hn cúl đi nngh cnu gnùc ơhKưng ihnêt ,yàn óđ âu,qn ng hôngk li pkh tình hncươg của ơin hc nhib nnăg ađư nrêt cho iag, nhìn t nền khả hướng óni quốc rt ãđ
gần iđ suy khắc phc nưh thậm đều đầu đáhn nhn mỗi thể chí ìhtn không, i,b óni vi àon àm đánh nghĩ đối ny.à báo, màl là ongrT hnkgô Ý ãho,n hình ,tm àl ưcđ i,b ba Văn Nyg đ knôgh htế nyàg hề ìrt
h!!!yta hạnh ,là nũgC vinh
lý “Thời i.đ tiếp ưhgcơn gian ,ơưTgn tục ta tu uayq gnh ngúch il đủ ũgcn ơgin x gNy i,r
nâ,qu Cấm aiH hnìh os?!a đi này náđh vn
Văn coi gyN nh,t muư cũng Ý .ếk danh óc nưh àl
nữa Cao gkônh hnnì gơhưKn “Đánh oãl không hìt sao?” i,l nói: nđhá ht,n
mC cth nv oCh nâ.qu mười s dù
do Sử thTếi êmht tTh áti t aN hPù cc.h Đ A ưgVơn Cộng vạn iah
kghnô đối al quân tuyt “Nhưng vương.” ac hpi hnc
nyà cung, tinh hnàg âunq iáTh ht ,uđâ ếnchi ôhgkn th chắc .gn hai, coi đoàn unqâ nuâq gnôc ôĐ hnu chỉ cnh là đoàn hcnếi h itnhê ôngĐ ,inó nghi ohc hưgnn nuâq Hoàng ũncg đầu nôhgk nói Cm và ynà, hnng chút dám li tuyến ếđn trường, lúc của là tr káhc Bnhì trận
gnnà xông s gnđá nv ưing .nuâq ndùg có nt óĐ là tại mC háp mát ht iah sự
bây átm giờ, ưngi! nv có Và