Logo
Chương 2: Long và Đỉnh (1)

Khi nhìn thấy hoa văn trên đám mây này, những trải nghiệm mười năm trước dường như lại ùa về trong tâm trí Lý Quan.

Ở bên ngoài ẩn danh mười năm, cũng là Đông trốn Tây ẩn mười năm, mười năm này coi như sóng yên biển lặng, mà bây giờ, loại yên tĩnh ảo ảnh như bọt nước này đã bị phá vỡ, hoa văn trên đám mây mười năm trước lại xuất hiện, mùi máu tanh vờn quanh mũi, bàn tay của tráng hán như được rèn bằng sắt, Lý Quan dù có dùng hết sức lực để bẻ cũng không có chút tác dụng nào.

Một bàn tay của tráng hán đặt lên con dao ở hông, ánh mắt như hổ dữ quét ngang quét dọc.

Xung quanh không một ai dám lên tiếng, chỉ có ba võ phu kia cố gắng kìm nén tiếng kêu đau và tiếng thở dốc.

à,m lm ,này uiH àl ,ml hiu iuh v lầm k?hngô gia ihp đâu óc qnâu
lệ, văn nbê Thanh hao sẽ y sạch n:ió êntr phải nnêi nhạt nhạt xgu,n áo phc muà xõa áo ayt nr,gt hoa
aTnhh ió:n nb q..u." nnêi htn ar m"Xe nhìn, uđ, oãl thn ox rt cgũn hc gt ,trá kônhg pcư nchgư
tìm Kôgnh ếđn mình. hip
nữa qu g.iếnt Lão ìth hk, nthhà suýt chưởng kêu kêu lngò gnrto
đ gnưs lóe nđh lòng hnt nhá nê,l cưỡng ceh tím anuQ hnt tn ìhnb thy óhni, màu Trong l nđg ýL miệng, n cảm hit bm thc asu kôhng nơi lnưg tm i,l đã lưng nhưng nság gưhnơt gtonr đến sấp tâm nsg hti nmi li ih,p n,ưig lên, auđ íaph mn ,ugxn tl
uq Loã bên chưởng ưic hnn. tm
tung. ncưgh đến kiu cu còn ưhn vào cl ln thcu vt t,h Lão tgrno nhc Xuân náh óni b yta lc ângn hmt phát nhá đủ uđ đó soát, mc im ôv Hi íhc đ quan nhân đó thành, gtn t Đư,ng với đám nũcg dgn, ,xni lên, quỹ h đi lt àon bạo đi điên tm ađo xông
h"óp. vàng v ãLo có, gia àyn ưhncg uq óin: gàin hpân C,"ó vội
gnuc :óni "Đã lc htc soát iàv nhá không uq tìm thấy." ,ln nhík Đi
nyà hán dám t,ưgnh ođa cũng loại c b hơn nhng mâs đ,ó đi nửa, cho gnam hyt này dám dám hết ưnh hung là nhut hnli oai,hk tc amng ngiư giận b ch đi lão b ,il nhbì ác, btếi inó quỹ ayt ếht cũng cm hic nhá ilu hnnâ tráng cưd pânh Nhưng th iãc uđâ ìg. âđy ghưcn nnhg ôhkng cầm ch nhìn thuốc, áhi đi dược
u,aq uátq tờ nâng ygi nl: lên, ném cạnh bên ar rátgn hK mt mc lấy hán
đàn ãlo ácx uq nThha nhnì hcưa bí pg ,nh đáy mt quỹ thuật gnhcư ênni người notágh này dgùn ,gaunq ưlu y.nà ita qau nhận từng qau một ông htc
,tđ nói: đt mt "Gp cuộn ar ar vung hnahT nhiên ơgi crt gnưi lấy ,mhn nuc nêni ucn dưới qau này mở chưa?" ayt ,rct
.đn trở đống nén nh Hi đã Đường Ch hhtnà tm nuâX hơưn,g rngto mt
càng cho uađ nếhik im m.t lại iưng àyn kêu thêm tái Tiếng
này, ưcD uđ loã trên agnm cho ra !t
lầm l kôhgn? cho c?h óc hui nghCú hânn che gCnhú hncu.y hàhnt t t noghà, ngcũ ,yàn óc thể cm pháp iđ ,ult mlà gđàn ta cD Đgưn auQn thuốc tm th hpi đình oba at cđư àl mph oas uhi ión ăn Hồi turi hn âul âXnu ac tuân
ànđ quỹ hcgưn họa êinn. trên Lão ưlc kỹ, ưign mt ctr nhìn phác unrtg cuộn ông
tử tay th umá này hínd thân t,t để gia tìh qnâu uiT không ra tốt nyà nkhgô đ.âu
úic iĐ nnh."â hhnà lên, ếint l, ói:n áhn vi niưg ànvg Đi"
là cót khí nru ,v ió:n có, rẩy, gcnũ năng ignư eoth Râu ép biết..." không h nco ãol c long thể uq hhìn mt hãi, atrnh một hco người, nkih lòng cương nh,ưpg không êtrn ,oxăn hyt hưncg "Không, quen đ hưn bản s tm nđế hnếki gniư ìhnn
H, hán gntr ưnh đã oãl mt ơnưg?i heo ãol t mỡ, mắng: ngu àl ngươi trơn noa chó Đại ta ý
thương Tahnh rt nc thn cưd gntr đ phạm Tu liệu đã íc.ht đánh nêni hon điều ,gnhtơư b nói:
thanh đều như liu tm cúth tm mày âm hgônk átso no.à miệng, tỏa đến ca mt yat đó anhu tcuh ưnhgn nal ưs thể rntê tđ, phu ákch mm khp cCá Đgưn hnògp b cdư đgn ra được hptá mở iH iđ lio tgn hcân ưdc Xuân đng muốn htc ùmi rgnot căn tá,n lục n,iơ ,nũnh đất, nta ácc
gnôC th đ ar óc nh oàv đã sao gmn,i àlm hia gai trong đc?ư nigm
hnư tím nniê yv nôkgh cbư mặt tnrê vương b giơ lng bt lui Lý ,uqa tm éhgt mi đau nhgn ib tcrư từ chỉ thiếu ưgnl đôi ôkhgn snưg giẫm bặm nQau igm nào naQu ýL lên, tm tay niê,n nTahh lưng đớn cùng, đ,t viã nió. dníh nlê lên, yàn dcư gdnư bầm cước y,v bỏ ưnnhg
sẽ nhiên n,yà niơ ngươi cDư p,mh gcôn yêu iđ hưn đến đ,ng .cũ khi gai uiđ bắt li cưđ hoàn ac t s
đình, gunt m Hi ó:in ahn ignư bay ln ritu inên cbư phaí htnha ý yta ch ưnig ,uqhna nát ra ícth có gunx hrant Đg,ưn của hná ngtrá vào ncu ra, Xuân quan àgoi,n ai hu phát iênn n.ôm gếnit ohte nhá Thanh văn ihu cm ngục, phạm h này, pcư lên gNiư ,gna cuộn trng đ ngvu tsá đnế nxgu sát grtná su,a ciú ahtrn biển y hiện ihnđ này ânv àl
mìt h?"yt "Không
gđn ba ànyg ph àTnhh dậy nbhì hôt Dực, Đông s. gưtnh hctu aođ táb nbg gvnă mché ic mà đá đứt ln uih ingư cưđ tb yv yđ hgon cgn, il Đyâ nửa tnh ch để c tm bị itếb nổi, ot võ mt phu mi áđ ũi,m đá cl, d th nlyu dùng tm Quan mgni u,hêt âyc ngdà là kghnô
thhan nQau đất, hty vào. kia mặt cưb niên nìhn trên ýL mn
răng ar ênni nil trong xung túi mn nđế b tay bay t.đ n t,ưgn l,y thiếu cái, yat l bị énm tiền aQun vào kia một nàb cái lão óc rn gnph pđ unq uVgn hc êku mình, àov hcc gãn mt phi đã rồi lý không gcăn là nbà, g rắc vào b nơi, của rơi Quan đập oá ,ra tni áci vỡ ếngti ngoài, ngn
phồng mặt áo ót,h tnê ưing uqn nói: ciú va l,i úhkm iưc nit ayt va nĐgư n ac ýl ayt ra lấy núm vào có cánh chạy năgc mt htné hán l ogtnr nắm Hi nịnh ac tráng ,nh âunX úti kia, Ch cười ntêr iác
ìnNh cổ ơhgưnt iak ũcng b .ih mt óbp chỉ thếui innê đy