Logo
Chương 1752: A Tam (1)

Quái vật vốn cho rằng tọa kỵ chạy nhanh là một ưu điểm, nên mới thi triển đủ mọi trò, liều mạng phóng hết tốc lực. Nào ngờ loay hoay cả buổi, thứ nó khoe ra lại chính là nhược điểm, khiến nó ngây người tại chỗ.

Đúng là cảm giác tự bê đá đập vào chân mình.

Đến chính nó cũng cảm thấy bản thân chẳng có gì đáng nói, nhưng vì muốn ra ngoài, dẫu sao vẫn phải cố biện bạch: “Đại tiên, ta tuyệt không phản bội, tuyệt không bỏ trốn, ta xin thề…”

“Xin thề?” Sư Xuân hừ khẽ một tiếng, rồi nghiêm nghị nói: “Được, bọn ta còn có việc khác phải làm, ngươi về trước đi. Ta thề, lúc ra ngoài nhất định sẽ mang ngươi theo.”

ếnđ cẫng mc ynh mgn ê.nl
ngược tnê bèn btiế này áđo c ih hc? :li gcnh cái óc đ tên kní Xnâu yah tự nh đủ oh gì, ,hcế chống ưnnhg cngũ “Cái àyn
ta iph gơưin hưngn iuđ Đến nơgiư cúl nìht aưđ N knhôg tun Sư t gn ào,gni uqý lmà ý hnt lân ra htàhn il, im ón:i nơưig mt àl oneh kỳ tông. ôngub s ta đáp th lời, uânX Đã ưhn nrgot nki. hẳn t,c ht có ,vy dià tc nyà,
“Đã Tma cứ Tam nagL A nói: ht là Thế gi uqên àl hắn iđ. gốc, mgin htì không thuận
thề ahy ta tuhn không ôhgkn. nó il tr gnr iuh Ngưi cuộc nti miệng đu lời ápđ knhếi nòc đgán miô cih n,ó n,g t từ
Quái trong nâgd đã uvi ghơnưp t ép tv va mắt hưac pk nxi nòc bị đè ht hc ,r vẻ hai xuống. gnm mgn đối miệng lên
i:nó Vy hoc âhnn một ch áiuQ nhnâ nxi tên.” tui tv cái anb
lại Tam? A nhẩm mâ một vật lt.ư áuQi gcnũ thầm
nbg htt t,âm yan lân at mang đ Ch v gnùd áiuQ tên tnhâ cái ihnnê ynà uđ lập icá ho. ct dgn c n.ó tuyệt hnân nkí uq là vật haó lai hnp ânnh áđo ,thn liền ênt ch t k ênt đã che sẽ sua, A của gui ar Tma! Đ,cư một gt a:l ý
cgnh đ ciá nào Tam ig at tên l nh Hướng phải tđ ncò ,ìg uNế hắn đi kêu. đưc cm ý Tên hắn cưtr lấn cao th cnhg áci dt ếđn d s?oa nv uđa nghe ôhngk gũcn ĩgNh ra Hướng áic ntê là Tmâ ?nnâh l,i hngĩ oai làm cũng có oáhkt Xuân Nhgĩ cH qua po,ngh Mt đó. mc không uayq h,cn nêt hnđ rõ angs quá ĩhng âTm, icu nchg s c hc vượt Lang” đ cthú onc sang ư? cân xuiô c yl tđ oàn lộ Chu mth cùng, bng mà át huC đã nôhkg lunô bỏ đầu k Sư li mnu at.i cho tên
“Được, uti têin eoth Qáui nghe t s nghe heto đi gt này có Long’.” vật cngũ Nog unế ai nói: hânn xgưn ch ,hi hnâ.n Sau đầu
đến ta. s,tó cđư snag ht ưS thấy ugnH nũcg Một iggn itd nhận đi. s nhắc tc, nâl ênli ghkôn ânl s cứ mt nhất nv hôgnk iNơưg thực at k c nói sng htpá làm tht hc cô ngươi tho trnê tr cách chưa ãđ nhão, nv ihc ihk nhất kỳ ngươi ac khác lúc kỳ uđ mtr bên nnê chẳng nioàg ra.” hcc đã ud ngoài, ikh Người nih ưnơig mhnì e iđ. nữa. áuq i,nếgt k nă.c nhgu giờ òcn kh đó ònc nhìn hu e cũng ,ânl ct t,a mt asu oCh ânXu ncgùh di gt :ión lụy uâl nih quả gnr ct da s nlâ, K b ac iđ ra
ítnh ?hp Vy nên gt yl tiu syu vt iuh àotn, itnê im àl đại tên chu đi htích c àlm đ.ưc ohte ,ir âhnn thật uTi liên ct áuQi nhân têni đầu: il
pháp hCgn l nữa. hcng nơưđg iga nòc thề gnũc gnhk hcế àgnn hay hếiu nĐế thể khỏi loại xong, thuật đó tu k, có osa? ôgnhk ngkôh noà ahy nh iđ luny c ra tth ig rtò ìg
này những aus th àlm óc ích ni,àgo đã lân k Nàng hki onc ra, đại sẽ tngư ra tmh sia đương .gì gia gưtn
đu: tv Quái vy. gật gnúĐ
“Chết vt áQui không vội ngũc hối!” :óin
ht amT mt uânX đọc tn:iếg cM ?Lang Sư
gkhôn chuyện đều nói cn iM trắng ra.
tếh ca bậc chhín hnda od h tùy âhnn tc clú ta hote ếnđ àn,hth thức hki ãol n,àh thành phải hToe gi sau danh đu :đpá chỉ ưgin trong tiểu ht “Tiểu úhy. Qáui trưởng Mc. ,tđ nnêi tv quy, Bởi nìht Tam ct tức tên mi ncò là L.gan úlc nhà vy iđ
hc nào ànđh in:à htc ưađ đã ra uti mới nhân hcu qu đại ihp van ibết ngoài?” vt gnùc ếth Quái cuối “Không cách, hết tiên
h Ciá K gnưiơ dễ :uđ người Sư khiến Mc rất gnưt vi ta liên lắc hay, yàn .âLn ôknhg Xuân
ra gnia hiệu ca Hướng hnuyc uXân còn ngĐ đcư hđn. ưS iM mâT: uCh tih quyết uni.h nữa, ingươ nhkgô c nng htế coh ingư
uđ thế Vic nào?” óin thấy ggni ìht quay ưngH ynà ih: tnh cũng ,âmT hnnì Cuh nó gơiNư gì, nên thời Xuân tbếi ôhnkg thứ ưS bèn
lặng gHưn gia ích nnàg dụ, gnđ ,óđ khái dùng gì c ôim mt hnìn vt hcui hái ihuêc thế mím àny đ Đại cứ đi âmT ar Chu htm iáuq tự ìnnh uđi vic uqnê nnìh đã .y àov gđna ocn kiu trơ nhìn r.gntò đu đnơgư cảnh thuốc, ra
cứ àl ngnà óni đ,ui vạn cùng, vt nói.” r ink, mt iđ tiên ngm điều nói: gnĐ Qáui điều ùd
mt, vẻ khhona ođ Xuân ar s utv ya,t htế Bnê h ih: pl muốn ih kăhn s?oa nhgc ar n, diư rtm àngio ri mc tht ơignư êyn ưt một gàino che Sư
áhit àny yên đến ânhn nhìb à,gny ihát cũng ưgHn yl tv ngài.o iuT ơin lâu áQiu ênb chn ugynn n hết àm sự iđ :páđ chỉ bhnì chẳng yl ôht.i
cúl lâu Đến nàm àl tth nogtr Chu nghĩ kih chút gnưH mà hoàn ,tht gcũn uas d i,cư oas? nàng đơn ơnđ gia. đầy đương htì chiuê ra rồi árp gia thủ mnhá d khóe ign đi d đại h,nt thô hồn, ođn ngẫm tht đương ếibt htc hTế qu àyn đi ưnđơg đgnú cùng. thành gia, một Tmâ mi giản ch mấu mth chỗ ac khóc
đặt imô ai ìnhb tên hiểu. qu ehKó mTâ ưHgn htc áci quá gi,t thấy thật cm hk Chu dân, cũng agi iđ nghe gưnđơ
ânXu là Vy ơniưg ih: ?ìg ac dahn nb
k iưgNơ ,ch lòng ta ca àlm mnu :hi lmà Sư âunX t?a li ta thật nhn
mhc thuần, tgn tyh qau art nc àl ml ônkgh đánh nhìn o?as đánh t li ht ogan iág biết, hc ũngc hôgnk nnôg nói hCu lia tik Kẻ ra ìht oNg nghe vào hi mhc C Tâm iáqu cth đi người ùngc nói: kiến tm hnhì ir ági vật, .lý mà c gnao thú, mhìn bất Lngo gi àl ưnHg vy rtgno ,goNa tmr ph ưhn ngâm iôth. lịch,
đ hắn c tb.i óhk tth nênhi icá đc nhgkô ĩngh đầu, rồi gật ar mc Xâun oNg ít lòng tệ. ìg hya itK âhnp đối êtn b,m hk aos hty giả ,iuếhc cứ li vậy? êtn Quán ưS gọi oNg tự gnhin lm .iđ thuần, nhgKô cư,Đ vy àl gntor Triều nói: cth il đó ta Long mt noLg đã bt , được hknôg Sau áic hc,ás gNuty uq ưnh hNnưg ngao ũgcn àny ngẫm nkgôh