Logo
Chương 1750: Mang ra ngoài mất mặt (1)

Lời này không hề mang theo cảm xúc gì, cũng chẳng phải cố ý ép giá, mà là hắn thật sự không muốn mang đối phương ra ngoài.

Chứ nó đâu phải vật chết, có miệng, lại còn biết nói. Bộ dạng thì quá đỗi nổi bật, đen thui đen thủi, mang ra ngoài làm gì? Chẳng được ích lợi gì, ngược lại còn rất dễ bại lộ tung tích của mình. Có điên mới dẫn nó theo.

Nếu không phải e ngại động tĩnh quá lớn, hắn đã sớm giết nó diệt khẩu rồi.

Quái vật lại tưởng hắn đang ra điều kiện, lập tức nói: “Đại tiên muốn gì cứ nói. Tộc kỳ lân ta không thiếu bảo vật, sau khi về nhà nhất định sẽ dốc hết khả năng để báo đáp.”

gnưb my lân ưtcr không ct Tộc ,pl hncg nay ,rnu aos c?đư có nó gunrt lùi thể Ni ngtư, đp àvo mtì ón a,i vci ndhí onà. bị úcl k ra ustý bn Quái oná ahrnt hôk giữ eoht b vn nhâc đáp: kih gưni il bước. gKhôn nưngh lunô đ,u muốn nâhc tv ta ta tim ngôhk b gũnc idt xưa bỉnh chưng vi htù khiến s thể ăngn từ vẫn
nb nó:i hTt cn k b ?ghknô ó,v gunc at cm gThnư nó tniê đt s đến khựng nd gnim tub nhiên quýt,
còn Vừa lại. unâX nghe háck noahK iếngt mun ón đ đang lng,ò yàn đem vội tính nh dùng biết đã! niht yl năgn .gì nêl con đ chẳng ra lấy yTh iđ nbè này đã m.c áuqi vật cáhc
hnì,n mặt vậy nghe àny nmg nàgn chứ. ấy nags vẻ yaqu Vi được liền chuyện n,ió .r gần gnưH óđ quá Tâm Chu àm
ra n,ào óc không phức. mtêh náđg lợi đ gnhc lộc phiền chuốc là óNi trắng
.nyà nghĩ hn ưahc gsn s Xuân aT ,iưng kỵ?” tth Sư từng it yhucn
khinh cả, rất gcũn ngoài hhkn g.ì ngtưhơ ngch cho ra gì Khgnô đáp: li íhc ết, Nhưng ưađ để ta có agmn ưnlg lợi thc hn ngươi
hiểu, iđ pgơnhư ògv,n ôgkhn ích htt iQuá rtu th .gì ũgcn iđ ts gehn có mà cũng nhgĩ lòng vt ra hìmn uq ón cho lợi
n,itê với vi ngol kỳ đẳng lân, uýq chính Quái làm .ôn mĐá aso k nàcg iĐ k àilo tộc ôn ruột đem nói: tiu lân yttu ta bên óc, tui nânh h,nân kia, làm ngotr ch ngoài cp. ohnà hkôgn os phưng ts có thì hơn, cùng kgônh ra ht còn vt ontà
b mênh l.a rn,g ếNu năm uts nhớ đây nh ng,ma phải ếicb còn oba đại nl hội biết hn nhất duy đại lục bị đây mnă ơưgdn nhiêu gaim ôv ia nhgNư ,ynà l aob bu qua. hmêt an. àl s tir
nó koha yàn đã cnò soa óc oànig được tưcr bảo ếNu y. ngay thì ,đi ákth dứt gncũ ôhkng thôi ih b biết nhưng ra mắt, úcl hội mlà imn
c yv uqá gnôkh Ta từ ,ir n,c tí hn giữ gnùd từ ôhKng t tm ht.ế Ngươi aty chẳng il đủ i.đ ihun n.ágđ chối: khoát nuyl td hái cũng tni àl ht Bi
mãi lần hkát dn im nhớ vọng. g,hnun rTcư bào miã hn sc ònm măn cngũ ághtn đủ mỗi ,kia ttyu ib nh ri vn,g
cho ,cđư nđg gì c hết i:ón thmê lnê c yang ccá Ta đi .yâđ nó giờ í.t iđ chợt úiC mt bắt pigú ngng lihn ,đ mìt hiá ta giúp ácc úhngc đu s at ti Chỉ mọi đều ncò hi, cần gnđ ig th Bây ngươi người mt thân inơgư cnghú sc thảo. iáh
ayqu đầu c.ng ngcũ Chu Tâm yđ lại mt hìnn v Hướng hikn nsag,
nổi hi vn cn sut ia, hók iđ ơc ra ac biết cũng lại ăm,n mhìn mTâ khi hc àl pđ thơ ,nó ưhn hbìn nhtĩ. tnrg nàgo,i mà nàto nưh hàon niơ b Sư họa, giữ tnh Xuân mt thoát òcn đ.ưc hui là
cno ar ir cho nôgkh tm ro nôghk cho mlà uqá ht bởi lgon at đã cno theo hắn rt. tm tin có ro vượt nói xa Đừng .cn nũgc tưởng Mặc K ,gáđn mt Lân, Không nagM dù nh à,inog ,k hn gái rủi hắn .nl mà
nhip tưcr icá yàn .toiá auS tm kôghn um,n hucc mà có ht ly quay il t còn lại, đáng ũgnc t áhi aưhc vẫn
nơi th không iđ Nhưng Nếu óc ly nuốt nh Ma làm il đúng tuyệt úcl tĩnh ri àyn gđn là hnít ar ch dám đạo, nyà pi.tế ôgnhk cưrt ln. này hắn
eđm hk,cá ón bn duy th th th nht vừa nó gì, n.ìmh tnhâ iĐ ôKngh làm mc chính còn ãđ bếti ra còn còn chẳng tiên cáhc hty oas tm gi oàn nữa? àl
sau im tr hđná b lên, nghẹn th Quái giọng ,by luâ như rnu nói: sté nhôgk igươN nào!” th ngang a,it dần óin tv
thể gmon khốn nhtàh nói: to,àn ìg gncũ vật at cgũn ta âvy ,àgino ưgn.l i,r đại mnu nki uiáQ êtin đã đ tht nhgôk bị nghtươ yV điều ra sự đây at unm an,
lấy t?a mDá hya Tin mt mng at Xuân oá oàg ayt vén lập Sư knhgô xn oá ct téth lên, ra, gơniư? hàgnoc cưrt
nàng ngậm Chu mắt va grnt ohc Va ón,i hiệu Tâm, ra hgnniêg ưgHn uđ g.nim nìhn hn
đến uq nv ưtcr yna trương ta ti chưa nH s k, tht nghĩ hucyn gnb kín hành .k ngt từ luôn phô
húCt nh mun lợi chẳng hngôk ngcũ nhận. ,àyn cho
àl thụ ri nhnâ Ch ếth uih ghkôn đúng pch iph cũ sao ưinơg ?ùht không là inó bao n?ôkhg nhà àm là ?gì hc. vn Ngơưi thì quả gọi uđi b vy uhnêi ,nh Như yt còn aik nti cưđ ln rnath náo hip gưniơ ơiưng ngọc hìt Đó của hiK ,iđ không hgnc ?à ưgni
Cái àl từ Vn đ e nàh bối ac ôgkhn nmu n,a hntg. ngoan nrg ngoãn nào. lại ai âul đ.i bo sm at đã c iơr b v Tộc không hngc người nhất chỉ khịt cchu itếb nữa òCn túi đ gọi s?oa ưgniơ utếyq ơiư,gn ãđ thì ãđ k cũng nơư,gi t còn ct không muốn về đi mũi, sớm cíhk at Xuân nhưng gơNưi còn itd đây c.t nói vào lân đã tự y,l rồi, at e nhà vy
bị unâX hnig cch dti cn tộc ưS n:ói rồi.” hnc hKnôg đã ,ng
.ìg đp ,sì ãđ Xâun hai ói:n kỵ Ngươi emđ ad đ iuh nhìn huitế mắt, cyh goàni bên ar ym sì Cghn quái tth li ch đen m.t x, vật. ý bật igàno t tm cưi Sư chẳng đều của tọa Khgnô chốc, nc, c
tpiế không l nió nmìh không li sát Sư trêu ,it h:cc nr bn đang tht Soa không thể? ưHgn mTâ t?i ơưngi hícb qanu ncũg nào ohgnt đồ ,tt ếlci nchg hup Chính ư? có Kghnô xa, tc bn noà Xuân là uCh htế hoài th phía biết th tục tí p,íah il
nói, về bị thn quái mắt ón đi ò.lng ành thật tiên, thật duy nhk mt xem s thứ trở diệt tộc cả ht nv này có nyà ón yah nòc oas? cũng khoản pl òcn Nếu knghô tb iV sự tiểu v yđâ gtorn ar cu n,c ix:n ct mun hô,ngk không “Đại đầy biết agny lúc acm âhnn lmà Trong lần.” vy được. vt thứ kể emđ hpưgnơ
annhh k d,gn đi t,ni nh vừa il thực Hgun ngpho lân h vốn đ, vừa n.nh thuận
gì mnu il il ãci thấy mc il vật uq h T..a. Quái hng, đó, thật phơngư cứng iđ rồi nhưgn lý.