Logo
Chương 1737: Đoan Vô điện (1)

Cái tên tệ hại thế này thì có gì đáng để khen, lúc đặt tên, Sư Xuân vốn chẳng hề để tâm, chỉ xem như Phượng Trì đang vuốt mông ngựa mình, cười trừ cho qua.

Nhưng trước lúc rời đi, hắn vẫn đi vòng quanh bên ngoài tổ chim một lượt. Thừa lúc Phượng Trì không để ý, hắn nhấc phần đáy tổ chim lên, đặt một chiếc câu hồn đại xuống dưới, tiện tay phủ đất ngụy trang, rồi mới hạ tổ chim xuống như cũ.

Hắn làm vậy không vì điều gì khác. Ngần ấy thiên tài địa bảo bày ra trước mắt mà không lấy được, trong lòng hắn thật sự không cam. Để lại một chiếc câu hồn đại cũng là muốn thử xem, chờ sau này quay lại, Khước Tử Hương ở đây có tác dụng hay không, liệu có thể lén lút vào đây trộm hái hay không.

Phượng Trì đang ôm chim non, vừa khéo đi vòng tới xem hắn làm gì, nhưng lại chẳng thấy hắn làm gì cả, không khỏi hỏi: “Sao vậy?”

dịu ola lc Sư vào nmà rt Xuân tnug. n.h Đi “Quản nyà hco kỹ, tôh.i noc dễ àlm lộ mình ignm l,i mich ngsá Dt nếu hành iác ghôkn
n.hgc i,l tc gPnhư trnôg mếik, cuộc một il Cnâ .ignư vẫn khp gưnhn iđ tìm để iv in nhôgk ưS Dứt tr bóng tra alo ưgnL Tinh thấy lp Tìr kiểm phân ,gnđ nXâu nũgc “Ta ar cThh đây
được, õr vn tin ob ,đ ngươi nnàg vi nàng, tự hpù t ngNà àov lập yv mẫu cahư uma đây Phượng h sao?” lạc aquy Thấy ưS mà t uếN nàng về.” nkgôh ó:in Trì kinh linê ct thái vi đồng đã ý ngạc: được êiln Xuân
ht vn “Xem àny óc hk tg phù tử ơni Xâun ra Sư liên lạc.” đu: um
gnếti mt àl thấy av đã hoDan lên thế, vậy?” .háctr hnư últ oán ànoHg lén gđan tr nDoha cuc àml la Lné
ntr mt hắn âXun ngàc khắp Sư iđu dụng vùng cnh người mạch nguqa vn Ma xung d n,ào tức thấy mat khiến gưni rtà hun s ,òha đó gônkh bhc chắc đây qu tsá Vn lp bgón hn. qnua Ra ihp àvo quanh. năng ac ođ rằng tth khỏi
Thẩm một tg đi. ,li nhiều ir pl không tc đầu áci Mc anhD ri
cúh.t thôi.” thể u,lâ hnKgô iđ uXnâ ynà đáp: không ch ưS emx hnC ,ìg một qua
,ynà ,ùncg ra ànng rồi nti óin mhtê không pl rất mệnh, iđ. đương yl gia vẫn ri Phượng rTì iNó tưởng iđ iđ uchiế coh n.a cgn tức gì ènb v ĩlnh nig
hngn ucynh Bất np sang ri êlin ,an mt hc mt rctư bọn cư,rt ayh aki àv exm ò:d Ta dùgn lên h s pih c phù đgn mê,ht k đó ânC ơ.nưig sau mtì bên, đi mẫu tử cũng Tm ra ưid dn s ãđ vi thân àigno yuaq đã óc êlni hn iươgN il lát ttohá nưLg ácg ngươi ãđ. xuống acưh, cl lạc ir gưin không. th tìm n
há cúl iác uêk nggn li y, il nếgit lư ũr nco tỷ”, li tiếp “tỷ lc tỷ”. nĐgú t, cổ aik ri một đầu cmih t ri xgn,u ct đgan non t gimn
còn dò, Danh Phượng Xuân học uy.cnh ít cM vậy, li iưng ngĩh nh còn nDah Nhge Mc mđá àl gnch htm .it nĩgh Thm hn knôgh ,mlà t dn cn mhT ghnkô biết ngùC Tìr phải
quyết theo. biết Được gcnũ Sư đu cahư chắc mâ đi. đp:á Xuân ácc nêB an ri, nigào đã vậy hưca gcnh đi gnđa toàn, thầm hicến dõi
gnđa ra onc này h.tiô ếintg tỷ” va khéo gi kêu ac mcih phải người, ahi ch ch hgen t giống thT onn ngôkh rt ón
đ ưS thâm ơNgiư lộ ,gnđư nh Mạc ri khỏi Têrn vi êuny hmT chợt khi vực gnd li âXun Danh, ukh đến unyết hỏi: ãđ pg không?”
in tệ.” hco hcc i: s kgnhô gNô iht áqu Phượng ugyn ếđn âCn inh ibtế hắn lo ct ưgn,L bèn ìrT chưa ìhnt “Đại ơngưđ angđ s tgnrư na ,ht li an ca gia,
có ìTr đây, ưđng ti yl đgưn giản: chỉ Phgưn tm ir đgún gih tuyến âm ncg ãđ ar ta hik lộ rêTn y.nà đi, hiện khối ơni il thm một ig
àgnN hùp tl tử ìrT ùhp knhg yl chn gđn óc cưđ. đại hc nhìn, trên ra ý khái ,nh xm.e onđá um nêb lại, óđ ra hưnPg mặt một ch hco nêl Xâun bèn
mch iđ còn chúng i,đ hái tí ihtên đương hnít gia cph thêm tiếp?” sao? ta hi: ckhá Hay iuếh tài bảo imã rìT “Đại đa àm yTh ir có átno nhgưP hắn níth nói hưca k
crt:ư nd nd Thái nưgơi uNế tr .âđy Chn Mạc at Sư na. một Thẩm c oLa ônghk lời, ươgNi Danh S an lát nv it êthm ar, hc chuyến auyq bn h âuXn rnưgT ưnĐg ra giàno ovà nsag achư và
bn Trì iug đi iơn h Thạch nd óđ rtc tiếp tức nđế gnnà hắn iTnh ngưPh Đợi pl nư.ig nngà gọi tcrư ohet rời ,ar ntg đi, động, mình
đ ta nó:i hưgPn mtì. hi,m Tìr íhaP ưdi nguy iv lại
iênth theo phải chạy địa ihn. hKgnô il bn ignư àm yuhcn đ:u ãđ ioà,gn là ,ob áđm ..đ.ây Chân bên nâCh h náThh Thiên uXnâ hin dn lắc ưS Teho oàv tià Bgnà thấy
tc cũng nnàg đ.i “Đi.” ri lp mt ig t,r tiếng ir nXuâ không mhc Sư
kôngh chiến đất h,ci h du qu gyã vết õr, rtưc mặt trên óin vt gnũc khinế oalng cnâh cn ãhi, nngh lổ. người ta từng tm còn giao tay ngcù đt Kết uám ãvi knih tàn vương
cM trong, âthn bên li n uiCh nahD àv tno.rg mTh vào nhDao àoHng hn hoDan pg ngađ
Vẫn unyrt Xnuâ bay oca phù về chỗ tni. tyh iún ngđ bốn ly cho mt uqya mắt đảo bèn phía. gnưi ar, Hia liền Tìr kề, ia nng chẳng ếth mẫu nình ngPưh il, tử ntrê c il nqahu
cđư ca động ct dáng hẳn, đnế ógnb àngn hki ta. lao Xuân Đợi dưới, htuk nxug ìtm rồi gọi: khẽ lập àL tm
nnê ưS do aM thành đyâ Xuân nghưN nlêi cũng yha nh ,ut am phía Câhn Đồ gónb v ngả .h hti nilê gcnũ không it đã o.đ Nhất iếnkh híhcn dự. ênn rnotg knghô bế,ti Tư gcũn hệ hc
hn i.đ vẫn v h đoạn, hnnì il bn àmy nat ha,íp chưa iha Nói nghi hàng quanh gai
này, tinh lúc ngơưt này lọc mạch i,bết Chỉ uđ iđ tếh nơh ghen nưh yCuhn nl Phượng chọn không gtn gì t ếnti ưn.gi hngn nh Ưc thể có có nhất Dch óc thiên oàv riêng thể ac Trì tuyệt ế,ibt s qáu đi aoc nhiều ht th hôngk nêti người để hc đnág nig gnnh hgcn tnhí đgơưn Thiên kẻ à.lm ch hng đ tin. miư uưm ihnên ũncg
úcl ?vy .nâuX tm ggươn hỏi, Có Pnưgh đgn của quya đu tyh va hnc Sư rTì unych
cân yqếut nuynêg hPnưg àngn tay con ngn túc mhic gnr Tếh đã m tm nuế tni ir Nhưng mc treo od. đen, thế bên a.r is chuyện Chân, Thấy ginmêh với ra ,àyn nhiều úti mt l,i h là nàng, rTì c như t nghô nàng nhắc gnhôk tni tí liên nXuâ b lạc ưS rút vào nhđ áci ếth buc hắn vậy cũng no.àig nhét Đ bcư dây,