Logo
Chương 1728: Ma Đàn mở ra (1)

Một luồng lực lượng u minh cũng bị đẩy ra từ cửa hang hư không. Tuy mắt thường không nhìn thấy, nhưng nó lại khuấy cho ngũ tạng lục phủ mọi người cuộn trào, ngay cả tầm mắt cũng vặn vẹo theo, khiến ai nấy đều vô cùng khó chịu.

Còn có tử khí phun trào từ thân rồng khô gầy, cháy đen kia.

Nếu không phải thấy Thiên Dịch giáo chủ chẳng có phản ứng gì, e rằng cả đám đã sớm kinh hãi tháo lui tại chỗ.

Miệng hang nhỏ, kiến trúc lại lớn. Tòa kiến trúc do ba con phi long cháy đen kéo ra kia, chẳng khác nào gà mái đẻ trứng, từ từ chen ra, lộ dần nguyên hình, là một kiến trúc hình lục giác trông như tế đàn.

đường ng,t nêl cs sẫm, hHnì mươi onghk kim onàt coa đơn âcy ca đàn khín hcia giản, dặm, n,ưrgt đ loi. dựng chín khổng nghc hia l ânth mt ưgn.tr đnế mười làm cao ước ákh iag mt hán còn cếh đàn tế Bệ ct
oà ct ,dt người xộc êtnr thẳng ,ugxn nôut mũi, m không vt s cn uám mùi bnu ta lp a,r n.nô nimg gnn aS vô kếnih tanh gntur iL ào uHếty av àvo ãđ
ct im Diện Triu i!đ truyền pt lập Nâhn ra âm âhnn nêb Ngân mã, cho hnl nigư:
.ch cười ưS ngếi,t gạo đgnú àvo ưnLg người ôNg khan Hc t kiu ưci tm Xuân Cân đập ưngg chân n cđư êb ôhngk áđ khác. hnn ôv ,cùgn
trước thi mt chết Xuân núi nưh nhnì nđg chất đgn gcùn .lgn oca thể ưS nb
Tư gùnc đng trên Tìr ưS đpá bt hpn ,li âChn g.n đến rõ hnnì nâuX tsá Cân Miên núi rồi nPhưg chỉ nv kghnô toeh thấy ugnx nđg sau, chân Nôg đống sc ngđ tnh unXâ iưd ith Đồ trùm ihà ôT xương oá ưS lhác uyqa xác, uá,m mđ nhìn thây, trên ư.Lgn kín đầu, ũm nĐg hípa đu ìhnm
mỗi noc. bị gtn tế ínhc iếtht ntg chín pih đàn nco trói niêl úđng rngot đ,u tổng gn,r kéo xuất một hóak .cub bệ gnc ba đàn noc eđn ásu hiện, c híTn đàn ùngc lúc oeTh long cno cháy ònc
ngục, chết ưS iđ máu. hnìn nhn.ì yhât nhuốm u.qnê phc t thi Tt nìhb Xuân ơnh torng đều vn th hty đến ếhink tm ưgtn hco Đó c ùD thể, c it ginư euqn hip crtư pih đã còn đ cs ccá hit ô,kh thành tus chẳng những đám đỏ khó nóm n đã hn iưng đu ư,ghtn y âuđ na hcn nhsi nb ưnh
ưing nch người, nyâg ânXu oab ámđ ođ ynà chẳng nếđ aM đu chấn áđm áhk đgn nhìn ơhn dại, y glnò nhC yth ntưg chưa Sư auq từng cũng
lên bng. gnl utýs b hnth đp hgkôn ònc kôhng im, giếtn úcl nlêi loảng thiết đến tranh chao ànđ nũgc đo, mt lệch, koé dt. ghnto gavn gai av rTong ăghnt Tế xgno gúchn rgtun nghiêng
nom na,hqu nàthh cột ph .vt trụ thế đgn nv Tnêr ghép gnrtu gnth đc nca bệ nvâ tnih phá mch l unq tôn. nyêux sáu toát cột r,a giác tam gsn ngkh mà l kén hưn ênl điêu pùh vng hnt. hgnN đnà tgn thn tynug ust sắp hnêti từ đcư giữa địa hkc ac yCâ sgn hík lan yud ãng lăng m,ât êtnr
lgãn ra ngvò mn,ig từng hnôkg n,ếbi không tm alm nkhôg hư chịu ganh nCíh rồng Tế olng .hsc aíhp s.i đ bị sau dù tan ưh hmta chầm lấy ùndg khỏi ot hc vừa áh hmc cưp ca ãđ uc nàđ dmi hgcn oáyx đã diễm bi nôh đỡ hkô,ng htuếy íhk, onc nglu nuốt píh
rtn! iưgn là ct hiêTn yđ, chủ nkhi có mgh.in àngr ra “Triệt iágo gếi,tn Dịch rõ đã âđu
nàng hknếi cao nbếi cht kíh hnìn hni,nê tm .lnê m i,đ nrtê tĐ ct
at lên c:h agnL trgn tm đang gbn nagđ tm oàn .óđ dõi tya khoanh như Đ trong ch rút v động ar Trong nơi mt tm hct phun tm cC Ngũ nào đôi “Mau!” hang tới Uyên, đồng tử co chân nâgn đ Hắn cbh, đó t,ưrc
nêb óc ưNhgn có ôv nlh ongtr rt vật, rất cũng số nhiều đc,ư thể lục nôgkh àit il th b.ài có nôkgh óc
ra giật. còn vết .óđ b tm Hni inhnê bộ àny ép h,n b aPíh mhc toàn oké ưgcn inơ t ãđ iưd lm đàn õr manh b dấu tế bt in nàđ nào
thiết hhnì gntă tnrê ngáĐ hùng siết gai ccá tc qau nxha aoh nl tôh y ưhơpng ycâ đy l k.ní năv nâht .rgnát hp th,c usá êlni thiết il ct những vàng t,mh àl uynxê b hp rồi nađ exn tnh càgn t và tiếc khóa thêm tgyun v muà liên sợi nêTr
ưg..ln. cửu aqung gáic gian utHếy ca cả lửng ánt ênl il Huyết trọng uàm ágic hẹp sáng rtn tgnư lơ từ nhyu àC exn kchá mồi, àv những ngkhô mà cb nch tm n,ol kim mc bạch hgn.ưt dmi thêm đna àhtnh Sa, u àđn qu vệt hápp, một tranh cảm ngầm nogl tt d ảo
chác ac bi b ết iãr hcs .an đã tiêu hmc b ay,xo đám ntào thếyu hoàn cho Ch còn yht bên ,s ếHtuy ếhni oàn khô, ogln cu huyết ipết Cà ãđ trong hkí ôhgkn nggn htc aoh ct aS rút
ăn tn,g ys,a vy rtên nhnog đầu đàn, tm tế ncò im long thấy tm đuôi onc rồi gndư ta il lc đầu nc rt hmn nđgú còn ngửi dim, mt ngửi htc sự ihk mình Đến mi gni cuộn ưhn như ntg gì iuk đã vùng yba hút a,n ngkôh hi tg. uhếty auqhn Cửu no â.lu cno ng
mC áiog ch cất ù ãđ ágoi giấu: Th ha đã êhTin nơ,ưig thất nhìn đã hkông hec sang coh bổn ly bên này, ưđc cDh ù .đi tín. ging ttyu
gưtn t,m nhắm oá nmìh vi đi gđn gngnư lại choàng, rtmù Tư thần rgnto iha mà chn gđna chng Đ õr chn nhâC diện yv ,aki .gì màl
hN lgn lại l ytuHế Sa goiá iđ, áo bya đồ ếht ngxo, àC tv Dhc tr chủ. hcui Thiên vào tay
đng bn clú đmá git đ Sa Xuân, đang gnúĐ ,y mt mình, Cà cả người ct đ sang gbn yếutH íhap ưS lập tv cuộn lấy gpn.òh knhiế bay
loa ankhoh đả tọa nôg túv ôknhg amgn gbn oá, ngđa pth nâch theo tay Đỗ cách Lagn đi gNũ ênl, l,i hn Dứt ngân
àih Đgn bọn chất kia n.h che tm khuất tm ith ũgcn của nhgc
nmi thi ym cỗ lc hn sgn vạn ?ch c này, àl khái Phi Ngay hpn thế trong ìg đó .s ũgnc th
lục ehto do t dẹp ý li chừng. hắn, goia chuốc nói nưig iG chm đã it s nh uqên rtôgn dọn s Người chịu, óhk ãđ im lấy. htn bin gnưi at tm thì riã ta ânXu tquếy hắn ihcu đ.i này cho c xngo t khnôg tận rồi, hyc Sư ri mà ta hìmn nhc chính t,h cũng
tb mưi xem Qauy uđ uđ lại, íhcn ênl éok việc oà.n sẽ óc thín còn lo đu ti ht ax, Hn thm tám phần một đó đ yat. ai chẳng này ãđ giúp ngCũ uas hắn. áhcc
Mu .im tr cth ònc cả tất uđ là,
nrt bố kgnôh agqun ìmnh ogiá tr li áphp c,h ênb nbê đầu iah lnê lot clhá hTiên ct gntur. gnhN đng ưdi anmg nhìn Dhc íh,k lập uth ngiư ngẩng v