Logo
Chương 1689: Có kẻ không sợ chết đến rồi (1)

Hai bên đã thỏa thuận xong, cũng không thể cứ thế đi chung với nhau, tự nhiên phải từ biệt.

Nhưng đúng lúc từ biệt, Tô Miên bỗng nói với Phượng Trì: “Nói chuyện riêng một lát được không?”

Phượng Trì hơi sững sờ, nhìn sang Sư Xuân, thấy Sư Xuân liếc mình một cái mà không nói gì, đành gật đầu, theo bóng người kia bay lên vách núi.

Xa xa có cảnh hoang tàn xen lẫn màu xanh tươi, Tô Miên đánh giá Phượng Trì từ trên xuống dưới rồi hỏi: “Ngươi là thánh nữ bị phế truất phải không?”

Có có hngôk cũng Xnâu cười Sư hnge mất, nói: ai.s ưđc
ưngc Ngô hi li k ý ếnđ rưgTn sao?” l iThá bn mnu ?ếth ath nưgiơ och hcđ oLa urytn Chẳng nti nưgi lấy :h Cân kách nghĩ những hỏi Lưỡng, nìhm Nôg cáC mạng ưgnL Cân àv
tmì biển, àti s k thoi việc ơưgnth còn tí gnhn ôkghn nigào ưign hế,tc tmì thóp. ápth tv, trọng nrTê hiện mt người thy miếk
t một ơngư.i imô nlé thành đã hkóe n đang pg hỏi ôT ig:u định ãđ Ta cưi Mêni đ,uâ Nàng gp cong
ihn phát Sư tm tiểu thấy iva ânnh yba il đó, ảnh mày. hưtng inhkế tay Xuân uXân t cau k trước hắn, Lúc d a,r tình itu ynà togrn áo xgnu mới đã đpá hình
tm vừa hpi loã đầu có vật ùdgn quái chút ,nyà pg tếh gns Sài lại s, ãđ tên sao nht pl ith ũl đi lão giả.
àl kiếm b hkông hgônk ,gì ámd Tìm th x,ngo lần gần stó ưtl tt nói uđ về. uyqa cả
tc,rư ct cm cheng động, gin ê!ln tm ciág Cân đó Quy hcia. hthan icgá uC đồ tongr c lại ađo ôNg cũ gõ uNy,êng áđ: Lưgn gĐôn t của vào cheng lên, mi nhâp ra T tt giao sau cđ ogm
vni iđ nâth Xuân cớ sang đi lại hki hnđ auS hỏi nh nbê t tm òrt ,tm ra, quan iún đó sau nh.c nc cnhyu ra, ih nàng ncyuh rồi ly gnn ai ùph ri sát, đẩy ưS êntr vòng êlin úni lạc yab h,ngôk với mu v sau một đó
ìhmn cũng hgưnn thích: ađ v v ôhgnk Nàgn iv tgnôr ,ta tih àlm là nữ, nơgnư nàng bt hni nữ thánh ac i,l từng ta gii ut điều đã t.utr nàgn nhiệm óc nàgn ãol iv tiếp gntưh việc là lại ut phế ta rt ti phế vi, tựa của étX chọn bị mihn táhhn gian, ìTr ưPghn đó.” ta hẳn v ta, đó và at àl óđ b ión ìV nào th nh hki ganhĩ iđ hơn at vào
hmt lén. ht,gn đề căng vậy, vn bị mâ ưS hòpgn đánh khiến nuXâ Dù
môn gnnh tnê hTn cái nhau, chẳng nb ar mới nếu rogtn nhận nh in đ đây l. đó. là mà h Xuân h áhip hpk không thì không tại inó àl gì, cch khác vi ãđ ápih giả Ha tnê ntê đều xnưg Minh Vấn êtn không iv vẫn hô hnng nêt cáhc nôm quân gdùn Sư ra đto người cgnũ nghtư Ưc Lão nuáq hn iàgon trước h
Thế knghô .óst là sống ai còn
gmn coi Knhgô nlê ai n.nh như ,nếitg hat
ngơ .heot ngẩn gưPhn hìnn Trì
ôgnhk từng àngn ôghkn pg nào ưhgnP om đã nưtg lại Trì htt gtư.n s mặt, àn,y n ca iđ óc n sững ếun ht n,pươhg sờ, vi nnàg dung không
bắt phục——” chịu phc nưiơ,g htà bi không ếph vi cũng đu htT ut thư b l,i
ânC lời Không gi Càn hKôn xuống âCn Lượng, hưởng đng ôNg tâm mặt mén ếđn suy lão, Lượng của trước gn đi áhTi bn mt .iúT của gôN nếđ Tưrng nhgĩ êku ai Loa
thần cc óNi ế?th uâXn uxng đpá ưS bên yba chn lên, từ tth ngàn otnrg óngB cũng h:i ìg àm
,hn d:ài rTì nió nél ta àgNn pg đã giấu th ta. ghknô nưhgP
ô Chẳng iđ nhà r.i ếđn vi n ákhc gtnhư gưin nưh ưS Duy hktiế ta, gônhk ,at n làm oàn k ngươi giờ quyến yếnqu tht ghnn ngTư ưhn ũr nyếqu hkgôn ngươi Kngha háThn Biên tương hiN, ìnhh àl phải unXâ chẳng nhc hpi rtưc ênn ũncg v?y sao? gcnũ ,t àngn tìh k các it mex iđ ũr tcr ánhTh Lam nghe hnà miã ênn yđâ àl thánh ngt hhTán àk:h aso icư ácc oac l, c n pih chuyện li nhucy ưigơn đó nnh oac đcư osa? àkh
rtò ingư âl,u ênn ir gknhô ivà câu rời chuyện iha tin cngũ tyù ơiN âđy đ.i
bỏ Xuân sợ như môi t,ch ri đgn xuống ,na đi il liền gnôkh nlg đã voà đất, Tư tiu nh pđá nưh thì s aV nhân, qu.a ưcđ n v nhô hnâC lòng Đ v lẽ ádgn mô ncò Sư tm cát
óin: Tô inêM mnhi n il iưgn.ơ là thánh ca thượng Ta
àm nshi nhiều gnc li hnáht giáo ngươi Pưnhg ưcđ uqý, ià:d m,à n cho cao zHi.a phi “Thánh gáio địa v đã rìT ban nhiên iế.nh tự ht c,hí cho nhhát hy anb
càng yha ý.l tâm nH tâm gcàn hoàng, nh ngkhô gnn Ma chẳng àgnđ h,ngkô đạo có aunq yàn gnch nàđg nghá hoàng
mất. đợi êMni qyua không bỗng bya lưt đ,i nói c đi ếni,tg ,ìg Phượng một đầu ir ùty Trì một àcoh àdi tùng cùng thế ignết Tô thở
hôkgn, hmi tiềm ếqyut hìmn là mt yugn tàng óC mi không d cuyhn giữ hya n.đh nêb nên
uyQa núi đnga iđ ưT h. vẫn Đồ nb nâhC ngn lại lúc ctrư,
vẻ énL inh,ên Xnâu ngạc đy .vn ghin tm
đ bèn “Phải, hẳn ,trnê óc vấn ,gì rTì người gnnh ìg Phượng phải yđâ b :hi mắt hoặc, ngôhk o?as ognrt nihg íb tm
th iCh :nói àvo mỉm à?” óđ hnSi Lưu cười. ngục, y.đ Sao, uđ ơưing cunhy nhgN gưni ónhgP biết mắt unm gôN ơhic lciế Đa âCn Lgưn
ngươi.” nhg tng aT niMê nói: gp h
"t.à ms, ưgnnh nbê vàng cưng vnă Ha bước trong năgn Sơn tm hâCn cây aoh ném li bo iêhnT àl d.nùg ngũ Linh, ,nib nuly pé xuống từ cũng hkíc nhưgơP đầy một khu nh đống idư Khôn Đồng Phượng mc ph,m hóa norgt ưgnhn b ch yâđ chỉ một này .đó Minh nCà ãoDn đã ti, tr ly đã ytu điu một T,úi óđ ra nói: là Bo nogrt ihnk hpáp hlni ũcgn axó phủ bảo cht uxng hn đã vt ưcđ là đất, Pưghn mà "Nhặt Ta s óc chKí oàHgn của kh
quân đó, chc htt it lniê ac ưrct ãlo ãđ il Sài Ha sự những nhóm ngùc năV nhp hô ciu Ưc hTn th óc với người náqu tc hpi những hná ũgcn vị nà.y ntâh hMni ngnh tođ Yết không?" ,đng "ưCh ra kh y,ta l,i hỏi: oh lão kết nh hp ácch nxgư ri hu xau
lui ùcgn suy Đ hânC ikh nưgđ nh đnh ưT đi êln tới lâu, đi ngma vẫn hi auS utqếy theo nhgĩ
khôgn ý. Trì nhPưg uih
ca ếkt hni hiểu Chân giấu dị iph ,hn hin đcư người tyut Chân si,a ũngc la nH ưcđ gkônh nhưng đo đối .hn ôgknh Chân óc àny khnôg imđ gì, năng ghôkn iv ucc uhgn ihn là th rốt úcht Ma ti nthì uc nhi mắt
gđan da hỏi nnh một Võ Cửu loã được ênyugN đâu?” ntgư ngđ Sài Sài “Đông câu: khngô đu Văn
ìTr khẽ i.ôm éh Phượng