Logo
Chương 1641: Coi ngựa chết như ngựa sống mà chạy chữa (2)

Sư Xuân không nhịn được mà nhe răng nói: "Ý của ngươi là, phải đi tìm di thể của lão tổ nhà ngươi về đây?"

Lời này vừa thốt ra, chính hắn cũng thấy hối hận, hối hận vì lúc trước đã không tiện tay mang theo cái xác chuột lớn kia ra ngoài.

“Ây da.” Ngô Cân Lưỡng vội xua tay kêu dừng, “Cái nơi quỷ quái đó, vào rồi còn có thể trở ra được hay không cũng chẳng biết, chắc chắn là không kịp đâu, dù sao ta cũng sẽ không vào đó nữa.”

ncò ưcđ áci ếhtc nhảm hnn m nơi gì. dưa rồi âyd hn th ps c nrtg ta l ,na hngôk nếkhi oac ôkghn nTêi, người khôgn tôn àm đến ưnig s inhêT àl ht htt ,ãim Thật nhẫn nói phải
,nth a,r đỏ cổ, yta về ang mđi đu hyt ugxn dám hc tay, t ngón aih knhôg sương nilh tiếng áthot ơig aty mil ct gnH olã tr tênr ca ih, đó làn gbn uđ tuh nht iơh gHn đuiô .uT mt ca tâm iêhtn rách uas mái icá tếv t t nnhha đầu noaDh ,an h cnôg một đưa đẩy Lp tm ctó ubc ênl Doanh cắn nkôgh hccá aty ngón áchr chóng Hgàon Tửu. nv apíh
Lưỡng: hưt tìh s li gđan ,hi tig gnđ êuY s ưS l nHg ob tsá nhìn tm at âun,X yhncu tm iv rt,cư iha óni lưng, yd, cuốn ra ôNg khổ thật ácc Doanh nuqa trách xy ovà khó ri, noahD ta.” v “Ta Hngào bng nghe ,th ếnu tht Tửu ưgln chằm ngđ ưnigơ àl yhc ưnig chằm Được ión cũng âCn uas lời náo ámu
hôkng mở mang Cnà ,na úhtc lại nưig Ngô tm cgũn ưđgn Lnưg ưđng ơn nnìh sĩ tm. ta đội cái một inThê che mang giới óc iê,Tn àl n,ĩagh mt iúT cảnh ìv ni l,i cũng nâC hKôn tm ếhikn như ico àm tu
à.ml Dohan phiền, ôgN o.ãl Doanh vn dám at c,n của v lên Hoàng tiếng ndgá úcth ôkgnh ãđ đa nhĩl vn vgnà thu,t Cân ăngn nĐ iv óđ lão ưnLg t biết bn Đ àl t học làm
thật Yêu Cnà thoá gux,n ãiđ nhnì ncu htế lão người usa bnê chính qau: Kônh ra nli ghôkn ãlo, ném ngươi .đó gi tognr hông Thư, nih s xayo úiT ri không uĐ bên cB yth nTg nổi, umn là đ Xuân it itg mình lại, là đ lại, gưln tht coh bc loã
th rntg óc qáu :óni thể cm óc hgnkô đủ chỗ ơc đnế thì thể i.r ưađ thời cch Yêu nuế inhu hpi Huyết đây nhiều àlm chỉ s Quna nhiêu hk cũng uhin, ac mT hn áchhp nh người, ahonD by hya n.i cũng Hoàgn átc hn yn,à Dhoan nkôhg nháth oàv ít, dụng uhk ưađ th chu cnũg ghnôk uáq chắn vào
Sư gầm :nlê niêhn tđ hNanh nlê! nXâu
tay my nDaoh thu cch, li. nhDoa hnCg ãđ Hoàng
Sau giọng mới nhận uXân thể ihk haó il có hồi, ưS xcá nh kỹ gHn,ào qnau iơưgn âul để?” Lão tirt nh Doanh: anDoh ncò na cần êmth abo mt đ sát nHàgo giải giúp ih
oxgn mắt rồi. xeò thị lão aih ayt ãđ đó bên hnc đợi il Sua rt tcá người tiếp chờ ão,l ìhnn ibu theo, nđg ra
đều Tửu. àm cả ,óđ mhc nhá àvo chl lot thì áhn ingm mở nói Hồng gì umn Xnuâ chỉ tm người iđ, ghknô ba chằm ãđ tm nđg ,hn hnnì vừa ac ncò
x goHàn ngkôh hui qu kh hct hit cch chỉ aoDhn là cũng dám nngă áđon giưn như itnr chỉ khôgn, i,ôth yus lnê s tính óhk ayh àl đáp: ếh,t at cư ncò aT chắn.” Daonh có
mt gLnư anDoh dùng. yên đang uT iv t,nhi ttuh vàng àHgon nhĩt ôNg ìnnh này, hnìn li nhc coh hppá động ưtgrn niag bên êtmh at Doanh nuâX ânC nHg àđo bảo tqu imô nrit Sư thi không
htn Li tc htt nth .gn ac àyn il màl người h,tư nhớ lõm cth ra, hit đ àum av ogrtn ênb ahi bừng chữ hngn Yêu iđ ti yđ cạnh étn pl
ctếh oãL “Phải òb ũgcn là ưnh máu dy hcút nc ang yhc idà éko thêm gnHà,o tm, cm Cân đ,ó nag c oic hn .nlê .đi hca ngs ưLng Ngô uam thành lồm nữa nói: ignơư
đ gơưnS iãr hmc nnhg chìm .hn giữa sợi ngotr oàv ugxn sọ thấm tóc,
à,yng hpchá phn nĩhg chc páhp tối một t mt nhc gnnó ômn lên hn oãl ut àgny đa một vi ut vi thâm an hcc ơgi óc “Một gia tay: tyuếH ìtr, ulyn nhkgô của ac Doanh hiện chút, ti syu ri. khó, onHgà li đủ oàv ,at nohaD ac
uâXn iv ht nói: vậy ngươi amu m.xe ưS có, Đã
đừng c hác,k rồi, không òcn ưnc ưtrc lựa l ếđn ht dià: na. cnh thở này nâuX àon ãĐ mề đã,
Doanh ơni Hng đ trên ếnđ hc í.t nuc kế nógn ta vết g,u mt tngr lúc người ýL h Đẩu àny ac uT thư, ngũc Tnêr óc hnc ihp gõ ãyh Yêu tha onà, Doahn nhđ nl của cB uas không oàv nát hiện gõ Yuê lõm dùng ibtế Lão đ ngb tay bn Thư những Hnàgo ti óni ôghkn :hn ađgn tình uđ hỏi. bn biết
aih êicuh lặng tnâ,h li hyt sau ýL thái uT ơig mlà n,th ar hnĩt ch động gnrà lại pphá õr ln trên ,hinêt thế lên một uhc nv yat giưn cảm lực tđ ngưng mt dao th á,tc hC ihnên nháđ ucynh th trưc hn. hnn óc gHn ntgr nh rt lniê đó gđn này
ngay gti gđan ncgũ hn r lp l hyt hc yh.c iuH tươi qu ngừng uám t,c miũ nếđ t ngnh tđ nhiên ar
htế h:i so?a Ch nghi uâXn kinh hôti
tm.i hn vừa nhpâ gnH s Tửu, vì tth ,cúth đ ếnđ hn tàon Lý tâm kônhg đã hưởng nHoà àl ngH ttóh ýL cúl uT ri màl tm sợ ếnđ
ưgni hcn hngt .stá Hai uqna gcăn ênb
Danho đi hết. ac nbg nhất ilên Hoàng tuiê ivu kghnô ,nió nmă yl đ lão rt iĐ iv ưim nóđ .ơn ,tya đây tih utyt tục ũncg hahtn bo, âul để Doanh ,xiết nrtg cả ión iág mừng lão hai nó àl ônhk cảm li
nhìn đều ua,nh l vui v ưgni mn.g Ba