Logo
Chương 1553: Lại Lên Núi (2)

Ngô Cân Lượng ngã trên nền tuyết lập tức lộ vẻ mặt lúng túng, giọng nói cũng thay đổi: “Đại đương gia, đừng đừng đừng, nhẹ tay chút, là ta, là ta, Tiêu Tỉnh, ta là Tiêu Tỉnh đây.”

Tiêu Tỉnh? Sư Xuân kinh ngạc quan sát, rõ ràng là dáng vẻ của Ngô Cân Lượng, nhưng hắn lại liên tưởng đến công pháp tu luyện của Tiêu Tỉnh.

Thấy hắn vẫn chưa buông tay, lưỡi đao hẳn đã cứa rách da cổ, Ngô Cân Lượng vội vàng giải thích: “Tu vi đột phá đến cảnh giới Nhân Tiên, thành tựu Tiên Thể, có thể biến hóa rồi. Là tên to xác họ Ngô, hắn lo có gian trá, nên bảo ta biến thành dáng vẻ của hắn đến thử trước. Ngươi không tin thì thả ta ra, ta biến cho ngươi xem.”

thn Cnâ lp ing,ư nnê b ưngg tc dáng yutết nigư yd, ac ungvô tc tm cười trên y hnât gưnL Ngô rộng hkiô chp Tuêi hhìn tnghù T,hn tinh khẽ pl rt nhoáng lên, vẻ lại rũ đầy thình. ănbg trên phục bò
ctú đâu, nkôhg mnh ôNg Xuân hắn: ngLư nh ar ión ob nâC đây.” vi
gnLư pl ikh ,by Cnâ giờ thể nnhì rùng tt mình thân ônkgh tm vạm n Xuân ,bm liếc gNô nhn?â nt.r âyđ lẩm thành v, tức béo nếiB hngĩ ưS
?sao T qu tìm cnh ,ri cn mtâ nT nhất ac “Ta chỉ li đ ăn thì v mt Câuh để :ioá òd cúht chun nôM at .rctư mếki átnhr kêu ta, htế tuQ lạc, hip ,ưhngt Ta cách êlin Cân ar ítr b rtn k châu o?sa gnoài Mt còn ar mlà nđg đ hđn cưha c opnhg ôgN gcũn bt lên Lưgn s hki aio
ũcgn àhnht đến at pg ut ta nào. đủ nhng nch qau iđ t.ăg..hn iunh ca ĩs ưgiơn chnuy nói ilo phi iv ghê lực, c, umn gúĐn ânhn ngs ig,a tu mc khi tbiế ht d nauh ưngđơ iđ pháp loi chóng Hắn đến đừng ut phá cái cn đã sau đt nhân, hàng hắn hắn công thành tus li thể ión nàgy năm p,ih khp nói óc ta t,g lmà các ta yl dùng làm tếh iv o.nà Nhân iM tởm im iig hnư ,nêiT kế d thc mun ,an m ếnbi đề iếbn kách nhân. àl ngộ có tb cu ignươ không xúi lừa giục uâđ iĐ yv, ưiơng annhh ln nữ at làm ,niơ hnlĩ ar nyà m
li tiếp cấm Hn ntêr h.pngươ đi bgnôu gưni trừ ,ađo chế trực igi pl sự tht tức
cùng Thn b i,l ưcđ lc nhgkô hn hìnn óni không đầu vừa ũc th nữa. nc giác ial nưh êuiT mt ũncg cnyuh cm hnư dmá uci gánh gnn nhõm rttú làm vừa a,l có gdn
dược công iág pl :li hnc ut c phi ươgNi n?gkôh ghnn v inlh phải iig onà có gtn ct của đnế tếci gôN đ ngươi ca giúp là nkôgh loi ta ôk?ngh Nnâh êTin nhanh áhp iud chóng c at xme lao ưLgn đan đ ưgniơ àm tăgnh đột mkếi nió vi Cân
ìH ox cnh iơngư hânN ta k nă ưic ri, páh kẻ có ung Cnâ tđ naig hpí lăn mươi này hinnê tù, óin đu aih béo àl at gũcn ahyc óc ănm oas nl ngồi ,êTin gNô ta nđế ìh, xem giới th o?sa ht ai, mặt ôgnkh ìhnn iv đắc ut tm gLưn màl ơưgNi .ý ưc.đ àl
bị cân H,m b nătg để v hkcá b,t ngb: ìv ártnh ra, nCâ v uytr hnn thiô chút sợ ingư ôgN Lưgn mà.”
Sư htế úngđ ế:tgin tin ùhP ngươi asu liên rt h grtn ,hi Xânu ònc mex tâm lại lời ygna tức gin,ươ úcl cn đó một nhôgk, cnũg lời được T mt “Ngươi vi hôgk?n Mu cúl ,ml onà lạc
nnhha đ gônkh mi ginươ vy lúc có khoái mà nl i,v nsg à,m ra. Tiêu, sai, thăng chuyện tun agdn gạt cu ndgù đương nơgđư d a,n aos la cđ nniêh ión agi ưhn ònc “Đây th iha nâC hnnâ úthc hcn yat nđo lão uđâ ihtô Ta nió nữ nơH hhtàn Đại nam unm biến dĩ tb trốn cũng hip đ?ến nogrt óchgn chuyện ra: tch tu .ch Ngô này cũng lực ta ưLng
hp Xuân iác htcế gũnc ca uiêT bi nhT itbế ếnđ óni ày,n người iv md biến iL i,r nước int ôkgnh cnuyh đã haó, ngoài Cân gL.nư Nôg ếtn
ùhP l.c nhT yl uêTi tức uM lp êlni Tử ra
gđn gia, .a.t. gintế: ưic này oal ênb ngđ hn ut thhnà ln ơinưg iuTê đu Đi vi của đgnươ khoác àl nhT hk ehng phn ca il tm công c,ál nh
cổ, ưnđgơ têrn hc ơs cười s gượng: nào Đi hở áum hTn ưđ,c l uêiT ar ngươi ia,g nhìn tvế ?yv ta mlà sao
nuế ưinơg ânhn ,pkiế hpá num ucyhn ta hngn tếbi hàhtn itếp rằng tởm vậy, Tỉnh làm iuTê “Mẹ đột như sm ta chi nơh. at biến thà bắt t:h n ghê crt
xugn mùi ưid ?vy ngay ng,đú im ãđ rồi Cái vn uyt đáhn gì v qu giá ưS trên nhận uâXn ar t lập h:i thay nhiều, ngiư ynà “Ngươi đổi c,t rất giở rtò
axó năng iph của iưgn iv hkp nh Páhp ưtnhg, Tnh ưS cũng nhìh grnt ìbhn êuyNgn chp bóng iưD uX,ân ihtá mt êTui d khôi của gcnũ trong c. nưsơg
mở ưgnL iÁ ruâ iagn hn!a Thiên, Nưgi mặt nuâX im cpáhh ôNg tri êtnr đã phiên ar khí v g,imn cười chn to chốc, hcaư t tnúg ,ln ac trước: trời áo g.nux b lông niágg nih thân tth tm nb mm xo Chẳng coáhk ym Cân nơưgi chà, hì
iTuê l cáot óc at miệng xtu muốn nên Cân gnád của ggină tb nếđ lo mang bảo Thn s,ao ra yb thôi.” Nôg h,ì t là “Chẳng s ta nthàh nưh v bẫy biến inh, gLnư k ita: nrg nhiên cũng phải ciư
oas il thàhn ngươi, iph, ngd béo at ih âXun: áci y?àn “Không
Tu inh ac tm mình, li Nhân tu hắn lp hhTnà qua c ôm voà tu ánd Nguyên vi giới êunNgy cth ingh rồi nuâX tc nÁh hápP ca thường, ac ao?s Pháp hắn, trngù ơngưi ápht quy đã hnik ưS li Thượng vượt inêT bất cảnh đnế páh óin: vi tđ