Logo
Chương 137: Càng nghĩ càng thấy hợp lý (2)

Họ ngồi trước cửa mà không thấy Phượng Trì rời đi.

Ngô Cân Lượng hỏi ngay: “Mắt của ngươi có nhìn thấy gì không?”

Y nghĩ rằng Sư Xuân có thể đã căng thẳng và muốn hắn sử dụng mắt phải để dò xét.

,ást àon uhc àm bị gặp hip óhk còn thấy nh áSt nb hp,t của đến nổi ám th đã ai ar h đồng ntr phi va Ít h.c nâth yat stá ol ct il hnt h. quá tu ìmt ipết óđ th nhđ phù, vi n,b ngr niơ nên s óc
na, hínu nhcúg m at đnh âhnt rối ũcng như ãđ eohT đ .hc nưh Kỳ igi một cũng ,yv at mìt noigà muốn .ir nói nếđ cần động aig đã gn là âXnu aco nơH hgkôn ưS dùng nchg chúng :yàm qếtuy gnnhư s phù ta đến gia iphá ra ht sai ignươ ,ir ignh chc ũncg rồi, Kỳ ,nió không an, vn ch cn úcghn qua đâu, ynhcu chỉ âgy rắc
àl ch hưn hhn,à gànd hnsi nhđ t thnâ trong hpù via thể b,ià sao tm nhgn át mà g?ì yqtuế hkí d óc cph với tu thể Đnh .ưcđ gn ónđg mt, Đi vũ gưni
ta những tù, mà. ý: ar gtn ếkt kỳ inơ uiêhp khi tùh mi có ùd biết ngLư caưh it thù nhđ cnò h,ùp tth ai iv đ bnê nghĩ chẳng cũng âuđ, vậy có, kp ,l ta nùdg ùhp nhr c?h đồng va bạt giàno đc suy gnũc úcgnh ,oàn yV hc ml Đã đắt thnâ ãđ đu đấy!” ir cúhng ai âCn iưgn k áob hoc ôgN gnàoi htù nêB hnkôg mà
ta, Kỳ ìrT ãđ incếh đ am nPưgh hiK cần num gặp phó của uđ: nữa. aig tyuqế íkh không ìth bọn ếuN đạo hoại h, háp đi lại khhcá gia!” gcúhn nói hk sinh cuhyn c mun đi gật tử, K Sư Xuân
khác, nghĩ ôkgnh xong Sư ncgà ,ýl nói mãi nó, ra ia hn ânXu B ph được cgnũ ?à ngcà ir ngĩh M không v,y yth :ich không nhịn
âtnh ăgnn ũngc mnu dù ,ùph hmêt tại t ch t qua vài Sư ápht sao r il đ nếđ Knhág tr unế th,n hk Mt thời ob hpi mki êln, àl đồng nâuX tâm ngch àit, kôhgn éln Snơ, ếyqut ôV vạn .v đnh
ar lầu, hc vt có h hpó nàvg .yv kịp hnkôg lo s của còn v cíh iah ânXu Cả ,ygià lnê cngũ cũgn giày ơc ưgin chực ych x ngàio, anđg ngoài ca, iđ cả Bn nhôkg dám tih iv ođa mht họ.
ta s ai? n,ìhđ là at dám của gChún khinh cả b “Sợ igưn il ig òcn ngLư ?sao ma núhcg icá ig ,gì nhp gia K ôgN Cnâ o,đ nói: thiên
an “Có m:b Cân làm am ngLư ocn ahi lẩm phải mT thời Nôg toàn, ôhgkn? đo khẽ
âus Lạc Lâu. t,r nrtê amn v nA lắng ngoài đứng ánh trnê nàh inôg xahn tm íhap hìnn ênB òg yg nânh tm đi tm im,á oá ,ind nóc nuáq
tường thân đnế tưng xuống lên đã ihp cóg gác thàn,h lầu ex C hnnâ nam xe của hik .htnhà chân oal rontg sau thẳng
ngói, kẽ chui ámi h ht ưgđn nhìm àn,h đng trên dưới hnnì nêb oàv nhht hiên hut etoh ,àhn ongth ngoài. tĩnh hcy hia xà đ trên C của gunx uqa trần gni lên nằm xá diõ miá gtnh ,ul
háp nh việc nh,tâ tm gii đu hcú, phù ưS tm nph dùng đầu. iKh té.x nuêq Xnâu để định gn bị lc của tiên
cu mS ca Thông Cân cu phải úhPc nhôgk? “Có Ngô gnư:L
nLgư nd lầu nCâ xn,gu ul nlê t đường. ôNg nrtê “Trên có. gnếit tc aV lập
hoc gnđ Ngô ĩhNg osa ngú,đ Lngư iêtu cihơ am tid ođ gt h h hPi nogx! vi ácch thế uđ: tình Cân đến cho làm luôn. ngcù mới
động igưn hung ưđc s ct xe ongtr ht cuối hôgnk acưh cnùg hik hc C hiện ln, icv hamn mdá gũcn quá hp.pé ikh tiếp ri gư,tnr xe
náo đám đã cúl lôi bếit t ãlo máđ tm gnch hneg inưg t thể va Bên nhiệt, thôi ln ovà kiến iàg không nuaq nđgô xa tsá tn,á unqá trọ, àno thi nàb tm àgino têrn có va đ.t ,ôđgn nngh xem tp t đã
phải s :kh h,tôi chc n óin biện ìmt có đối hycun clú để nch pn .ynà iĐ" pphá hkgnô .óph" trước. bàn àb úT Đyâ hc Hn
năng việc .àyn úcl c nìhn kh ar thù sang õV nió aih nôgKh ếnđ quay thân chn ùngc người, đắt, ràng kẻ bỗng gii cùng ònc đến phù nâC gn đã mt Coa li õr th hápi gnn cao ưhn Nôg uáq ,Xuân ĩhgn ưLgn hđn
gCúhn thủ, cữu ghnu đ báo ta thù hi đuâ phải coi gn núgĐ ch. bừa ngẩn!” nếu tìm xem một tnh thủ Sư ít iph người không là báo nh ai uc nhug Xânu: chúng thể. ?sao cũng ù,ht at ưhn num “Càng tGiế
ưVu inưg đang đến họ nkôgh đgn gia úchgn ưgiơn ơSn ai giết khỏi soát, mdá ơinưg â,đu cnò aus đâu nữa? tính phó nào khi â,đy a,t lút xem, tính ùd nTâh ct thấy Họ ta Cân yV itbế nkôhg énl có đây.” ý: gcnư khai àv sao nCô K khả hgKan ý gnúhc cgũn âyĐ cũng óc đnh ciá kiểm sao? năgn má gnLư có iga gnhKá ir cgôn ,liu gnđ stá nàoig it là mLâ od angng kgnôh nói Nôg htnàh đối
cnh hnkih nvòg ôhgnk ghưPn giết l,i Tr.ì nb đáp là ov ht hcc .vy khnôg nc ngđ Phượng tbiế Nếu ac muốn ưnh phải h, Xuân bọn rTì Sư nhí.” Nmh b