Logo
Chương 67: Đi trong bóng tối không cần ánh sáng (1)

Ngày hôm nay, Đình Ngọc từ nhỏ sống ở Tử Thổ, rất khó biết được nỗi khổ của nhân gian, đã mơ một giấc mộng.

Trong mơ, Trần Phi Nguyên đang trừng mắt gây khó dễ cho Hứa Thanh, nàng rất tức giận.

Cho đến sáng sớm, Đình Ngọc tỉnh mộng, tâm tình so với trước kia đã có chỗ không giống nhau, sau khi đến lều vải của Bách đại sư, khi nàng ngồi ở chỗ cũ đọc thuộc lòng Dược Điển, có chút không tập trung, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía bên ngoài lều.

Cho đến khi thấy được... Trần Phi Nguyên.

ngồi "ó.đ tm ch ch rnT ,gynuNê tâm ig.n hay gcN yat chỉ Phi aH ngón về Đhìn "Ngươi gynà thèm Thanh thường quan không
ngươi tm Tiu" sư ri". đệ, il trên nb làm sao
hn thúc Ngc áon khuất, Đình v iđ, aíph hcáB iđ óc nbê ti.nh ủy ếđn hoC nđag rời hìnn đứng kih mxe nth sắc một
yngêNu s rTn Đình hPi Ngọc. hnnì sững
chút. ,hmìn aH ngây một Phi hk Trn tig gcn Nêyngu Thanh
liền tnorg Phi "ư.n..ơgi bất ",Ài gm,ni ìnhĐ vừa mắt vẻ gux,n óni hĐìn đi xong, mở cNg l uaS gcN nêguyN ra rTn náh ôhngk ihk ngồi hnt.i
ayn v sau bị gi thúp lại. đứng ngồi ch ly kih li ahíp học Bhác định aki khai, aH này ig hnĐì óhk Thanh đầu cngũ ,nlê môh iđ cNg tr ,uhc ciú nli
tr anhTh là li, ar những ac ohk hmt híc aH nv hing câu trong h.hc hoàn ih đưa ònc đt ì,nmh ,m gnàc
như hìĐn rTn Nguyên hcc hneg người, clú tír mt, hiP agnm của ádm htoe niph iđ urêt li Ngc tm mấy xong tr uas an nđh ôngkh nhanh, c,âu ión ggin v ah.Tnh muộn nig Ha ln nưhgn hg,npơư ngẩn lâu tgrn
nihs Đây nếu v áuq nt lâu. gns ghnn kôhgn t phi y,v cth nl hắn, gưin áchc cưđ ut,yt rt cái làm cao gnkhô ônhgk lực ca phần như hn phần
kết any ra mc hyt người Cho àl ht lu tnh thứ y.v ơnưhgc mhô k gã khi nmhì cyh thnrì ênn bị ch như hôm gã ,chút ,tri nay àyng giống hki
k nTr người gin,m ugnyêN tm Ngọc tm Đình Hứa iPh ngốc, cgũn chỉ inbế mở anThh Cả aty ngrt tm hnđ nli thành cếil đu á.ci uqay vào nógn
b tnr, Phi trả óin sua chờ chh, gNc tìh liền khảo mt kih lp ìĐnh ahh.nT nogm Ha ý il hoàn quở Nguyên Tnr m,t rưcT cđ nhìn ưhn nmg hnàht li
khi cảnh, quấy nhk hiện cgN đu h Đình mt lại Ha đi một gin cáhB bắt iat Nguyên aus v, ùcgn nêtr nìhn igng hạch. khảo gđan đại đến lnê ch pg iuv kgnhô của iu,nh ìnnh Phi thấy ũncg Trần h,aThn ưs nưh
áhck được 'à'i ."gi "Không sao b ưnig này, lm lmà ciá nghe, byâ nió uih tìh hc
giấc môh mắt đảo, íM Đình q.ua it nhớ Ncg ơm hk
m uđ Bchá đại ưcng ha ucih sư ,ah igng nhẹ ,n m.gin sờ cười thiếu lnê
đi, hnĐì hanhT ínhu gnđ kănh tức aH nàvg rntáh cgN rời y,ta iđ. ly mày, hcík ra vội lp
àov D"a lp hôkgn Nêngyu tức tnr cái hiP to h,cu ì!g" Tnr t.m
hưn li óc nph ht hiP Đnhì ión, aH hc ahh,nT nbê mình rênt nmu nNêugy tức al. iggn v it,áh như ing tr htư gni gnđ nhgôk aik, chỉ khỏe, kia rnT lời úthc lại hngn gcN ngi
gì ư"ơNig ht?"ế àlm
hắn lên an t,noà têmh ncàg ingư hnp unyg ngoài, ti rt nl v,y bn grtno là àm gngi úhc giống ohgèn, ohc nêb s mhi. ahpí s yâg hn lớn cđu ac b,n igưn nếu thường, nàrg gkhôn ìth rõ nàcg xóm igưn ênn ghônk ti tgăn ùgcn hán mđê rtogn Hn ý đu ́tmă ưhn vô
â"đy. iu"T ngồi đ, ươgni
ìĐnh quanh ếilc bị gNc hoàc v,i Nguyên sua ign vừa hnìĐ cạnh nhguc nrT hc gônm kéo cũ. ênb bồ tđ ,cNg hỏi, liền àov tiếp hkc lu Phi ra tm đoàn trực ihk đó tm hgnt gtrnò usa
Bách il iđ tyh gùnc gnòl suy hBác nói, đúng y.v hgne ôkgnh il aH nưh trong nhưng ca ĩghn Thanh của đại hắn, h ưs
Tnhah nyà ìhĐn uhct đại iG đi aH Nguyên. Trần ênb aik tới, xác ,gcN ht óc úhpt cạnh đnế ps trí sư ihP là yv ing chỉ trước về lúc vị cBáh íđch
bị inh nuNgyê ,ar ch Mặt nTr Hứa cái ià t,m m lên v đi Phi thì "A? m ế.nđ àyn vi à?"no lều htế nahhT ac
quá cngũ không hkó người ngyu tốt." và hiểm phi tho B"i khăn nhsi yuhnc h́na với ngiư hću ìv, ti là ió,n otgnr iđ của io,gnà ́tăm àm tm gây
m nTr hn".a Sư Nguyên ct tyh n.đế không ôncg ca mun hìt đã "Ta òcn ,ar cm hiP đagn chưa ión ,bgn ãg khóc, tiếp Bách Đi lều n,yhuc đhn ãđ nói
tài thân, mt. úht mới l n ánhy óc k bộc ch otgnr hưN iht nnăg ra nsă ,yat đim
đ.u suy ,hgĩn óc Ncg tg ưhn nhẹ Đình điu
"Câm gn"im!
sao chỉ mà at ũngc hắn cgnù đều ho muốn ý vì mỗi pgiú ,bn này ygàn htôi". s,ư ã"oL hài itu
rt tihó anThh ,nhc tàhnh ty nc̀â hút chút hut nb nhập onà. hoàn Nguyên hắn dugn vtế đi equn tgonr hínch sạch ưnh im nnê kghôn cho nmhì aH là màl người, kôhng êtnr cho ,ếht ovà nnhâ dưỡng
úlm vỗ b vốn Hứa vui cNg l áic ê.gNyun bên Đnìh uthc tri trên ,v của hcn àov iPh v àonđ hai v Thấy ciá lni má đồng Trần tm i,nt lên aT,hhn ar
Toàn Nguyên đ quá ihP b num Tnr hnip ,hìrnt cc đến hoc nh. đt
"Dựa ngươi nix nyà hc êxyun npih ongkh ngồi ta, ?"hcưa tp ênuych đ gian này iht phép il hgnkô ưnthg gnh, àml iươgn ươing cn, orgnt chỗ oàv
nĐìh gcN ac chút chút, Trần mt v tm hanTh tír nhìn mhìn, Phi có hc d, túhc il đang Hứa hnnì đ.ó do nyNuêg nđg ing
Đnìh âyng it sp úhtc lmà gNc ngươi giục ."ahn đó gì, ói.n Cò"n ri, gnđ ti ưs mau âyđ lão