Logo
Chương 2945: Quang âm chi ngoại (Hết) (1)

Năm tháng trôi qua.

Vọng Cổ đã qua ba trăm năm.

Trong ba trăm năm này, Vọng Cổ yên bình, giữa đất trời không còn dị chất. Mà các thần linh của Vọng Cổ cũng vào ba trăm năm trước, cùng với sự trở về của Hứa Thanh, phần lớn đều đã lựa chọn rời đi.

Số còn lại không nhiều.

“Ta gonHa, ktế cũng ưTghn nêt ta hcthí ếtbi ý có àl ai, th ih,a nhơ! c Tử nàcg ht kgônh Thha,n của T thức áic àl nũcg ph at ngnưh thể àl Thnha
ita nói vang v từ ưnh Giọng vọng bên ănm hna!hT gvn at Hứa ánth,g
rồi kh nói, niưg àH aH tr nhiê,T ir ơ!nS Hàong xoay Thanh hik về Tuir
hnsi đều tâm yàgN óđ, ày,n Cổ nhkho môh điểm! nếđ nht unc trào chngú cc nVg hck
khẽ người tc il! gBnó y
gnbó àov sâu ưgin Hứa trước Thhna ìnnh m!t
cảm togrn unHy g híap cuc năm nlg ứng, nghe aH Dục! ,Snơ ưic về uđ Tử Trên a,xư ơngưTh lại bỗng nhiên ngẩng gp nình Triều hnTha mỉm Hà kể nòlg đnag
tỉnh hĩnt gNiươ Hứa tc hTahn bình !ri lời!
nmu tg ?ếtib Ha đầu! s gưiơN tht hanTh
nhìn mm cười! h,haTn Hứa Thanh Tử
àl nưThg giới ca àHh!n Đây hn
nliê T Nygunê Thủy hnT có n,Tih đến hKnôg anqu nh ếđn êlni uM naqu àl ưs huynh… !iĐ hMni Đi
iag, li kia… trùng ac năm uđ hpáp nưh ãđ ut âuln rgnêi nnê hnàh, ông có ưtrc thù, ărtm đến otrgn ba Tnhah nhân n.mìh hồi! con àm phần đã đó cgnô la tTh rTngo hóa đc enuq ànhh phn ut gũnc có aH này c chọn àv iuc duyên V hgnn ot biết, đường
ogrTn ánh v ,m lên nhìn rotgn phía aH iđô mắt to,r av nhhaT! về
ah aBo ãim thế igi àl inhpg hmn s ơưngi đã nđế phc xuất măn vn ta, ac ogntr tn ta, nv toeh ơniư.g inh ngma ta nhpi cho Đây gcũn hmn đi ca s mãi!” qua, tại ca ac
hợp hnàH của ưbc ac hn, đã !Hnào ơưnig ht nào lẽ cũng dgnu clú thành hưgTn iig cùng cuối bt Tnih hoàn nđế “Sự cứ có
ynà, gônkh nVg nl hC ưbc ih nluâ àl vào Cổ! nôg
hoàn oca Vgn y nhhc nhắm nêrt C, ônhku etro luôn nghiền. Y vn tm vn
hcn tc năm! đột nco igi rămt đường hpá ãđ hn Tiếp ab đi sut
ĩnht ta lịch nìhb th nhaTh yV lai ưcđ chưa?” ta biết ca igưnơ ohc .ih Ha ìht, giờ bây
tt c huy ãđ s thành lp ht, đều linh ta c,l rằng ,ênn cgùn ta oCh vn ta lai.” hnsi gntươ ta thần gornt gnày àm thần, ghàno
nhôku ibến hoàn tm hnch c dường ,th im ac trong gkhôn Cùng Tnưhg tt còn như ngoa,H thấy. tm ,hkc vi khoảnh
gật lặng Hậu ,uđ Thổ, tiễn ènb cn, sâu! gniư ãđ cúi ngăn đi tâhn Hu thT đnế ônhgk Hàn,o ikh thật nta tất biến hắn đích Thổ ưghpnơ uas l Thanh aig Tnih Hứa ênnih nrogt hắn nnìh
đến hiê!Tn Sau đó, aH Hoàng nThha
lộ tm T ra rnogT mt thẳm! hanhT suâ tia
nòc gặp il! s Cúgnh ila tương t,a
Ha nưghN hThna vội! không
của ìv rti Tàn Bi oca bọn t.m hết họ đã bao ức rntog inbế hệ erot ub rntê inD
Cổ, ,C duỗi niht của vn xương õr s con rnàg il ưhn Tgưnh b ra. ếrt gVn lúc này gsn đgna Nếu ngV tm nhôgk naHog àtno bên yâđ ahuqn giờ nnhì àgino t nqu hty
Thanh, nya của vi ut ntg hin hyunh! Hứa nh ra ưcđ Vi nođá trải lịch s ac ãđ ít sư nhui lai iĐ
này mNă năm áh!kc qua
e,toh nh đã nưngh angđ nêtr ckáh rTui hin Hà ếpit aH vòm i,tr Knohh ckh mt vẫn xuất một Tnahh oac ưTnhg Hanog hin trước treo còn kia! txu Sơn,
usa hơn!” pché itnê ac ôv ohTe phải vẫn hNưng únhcg ht àv coa Qu hạn iig ca yht óđ tm nth igi còn ênunyg ,iGi của cảnh hgi gtn a,t khgôn bc chúng s nh.i at
là .il oanHg hC cnò nưhgT
gi àl Ta Tử h,naTh nên yha hưTgn ưnơig ao?gnH
măn ôhnkg vn m lại ôiđ ,auq !ra h Hoang từ Thượng y àngN đy, tm gnđ từ
àl song htc quy gian hợp rt cp àdi S lại ac hàhtn nũcg aso cần có óđ sự đằng thiết Tiên v nshi con một, sẽ đẵng! tih ưđgn gcnù ungd th nhgưN Tôn!
ònc uqn nohà toàn, idu iud ra ra m,t àm lại! úlc li hnanh a,n chp nh Trong đã gôhnk uht uqahn rontg nó ógnhc
hntĩ bình hmT kinh yàn, iv tu dùgn nghiệm hcí unyH hoàn tuh h nh uqa nó, một mchì thời onàt ânhn thái đông! mât mđ ithnê l gũnc ig,an T iuk nlg để nhi,s ca àov rti uânx nkôhg inếb cùng nhhà
hhonak chờ chân nhm l aH Thượng !đi gni Hoang lgn ,nuxg ìNhn đang mắt, naThh
ht Cho iơh đến sau! my hcc
ó,in giới nTô, đối cmh mà ênTi ht có aH tới. Cảnh naThh với ãđ
ac măn sau! ygnà Mt nuhi
,uđ nnhì v im xăm! Thanh lặng, lúc vô nggn sua một ax T hư
iv kih quyết nói ar nđế T,h aThnh! ông ti đã đưa này, aH Sua ãđ ông! Hậu shni Hu ođ ca hnđ !hT num Ông uhcyn là Đyâ
hưn đ tm xưa, nco mt con ,rc mnă vô! ngKhô tm mắt ònc
sau, không iig mhn đã Thần hay ăgnn đ cảm ãđ pâhn đó... gn một quyền v được. ênTi niơgư ohc ế!nđ Mà T,ôn ncíhh đường i,đ cm àl ra àl đều cnh nào crtư tib con ônT yếu ch cht nế,đ đang
h ãr. nToà b tm Cu nat htgn Đệ thần ônT nTih lhin noHà, ,híct asu ikh Thần ãđ
dài, trgưn ngẩng mhêt trước crưt nThah, g!iưn tm t mặt nih aH hgTươn c,D lê,n ótc xuất tM đ bào nhâc ing bóng khnoah đen, àM miá đầu hTh,an thân rênt nđe tm uhôkn Hứa một ahTh!n mặt Ha một tương lộ
sau, aHgon n Cổ kinh trnuy ra àton Thượng b gđn lặng, lcú nhêti tgniế Vọng im đ!a tm
nv yas ó,đ Đi nagđ sư nơi Ti yhnhu ngủ! ìhnn hn òcn