Logo
Chương 18: Mời ngươi ăn (3)

Phanh.

Hắn tu luyện Hải Sơn Quyết, tuy chỉ là tầng một, chỉ có thể gia trì sức mạnh cho thân thể Hứa Thanh, nhưng vẫn không hề nhỏ, giờ phút này đuôi rắn bị oanh kích, trực tiếp bay ngược lại, đầu đuôi không cách nào kết nối, mà mãng xà cự giác rõ ràng có chút đau, nhưng cái này vẫn không nguy hiểm đến tánh mạng, chỉ làm nó phóng đại hung tính hơn mà thôi, mắt nó đỏ lên, dùng đầu hung hăng đánh tới, táp một miếng về phía Hứa Thanh.

Ánh mắt Hứa Thanh lại ngưng tụ lại, bên trong có tinh mang lập lòe, hắn rốt cuộc tìm được chỗ muốn tìm, giờ phút này cất bước, không lùi mà tiến tới, trực tiếp áp sát chính giữa thân hình con mãng xà cự giác.

Tay phải hắn nắm lại, dùng sức hung hăng đánh ra, một quyền, hai quyền, ba quyền...

cực kỳ gnũc đa, doanh Kẻ như vy tí yth. rongt
il Bên nhìn ncáh gônkh aH ca ar, đài lớn ca qyau còn Thanh c.oa ln, nch mở cc có
híap niđê lộ ntào ê,nl cm cuồng, v đến Đu hưn đ nrg áđhn aih Ha Thanh. hoàn mt nmgi tận ưdng it nuốt há nthô hp nãhm àl nr cùng, h,anhT liệt ra aH nmu càng ra
úti rất uq ếnib ch có nhi Con hn, tnrg y.v lớn, ,d tr này nr gà chỗ hgnnư tm như hniên
ptếi htt chân, pb àov muá cnùg giác. àx yaT rút onc tc trong lòe, ar lp ct oàv mgna mhn c ành mgãn aod cno ctr nbê đmâ ánh oad tári lp m ămg của mgă hắn
ynà àmu Đấu k đen. sắt ít chm trọng t đứng ngưgn chằm uqe cxá người ênrt nr ihếut trong giờ Tràng, phút voà nnhì từng Knghô úhT đang dậy, túr ar đu ênin
im chíht "Ngươi rắn, áci yàn ơgiưn tth nă ."ăn
iha đi Lộ có vách àvo hc oàing vẻ tay trên dựa tường, iđ ,ac ôm ulâ. ar ôLi gcn đã
gnux ,trào iơưt áct hpnu ix đất. uMá
tại. với nhnì ia nch nkhgô ưhn nB là hay gncũ ngồi nb k rgàn oá họ h rõ gnhôk p,íah hp hc kia, bọn àl nqu hình ht khí thy nt độ, ưghnn bất nàoh
lcú átn, tđ mxe ib uđ têui nhao rtn giả oghan naho auS tig thập ngồi hìmn. đám huqan eToh uâ.l.. chiến một chung
c nãmg kéo màu đnưg sua hàhtn h,n t ơtưi thấy mà gti mt đỏ, b uám Phía nnìh ra ych ,gcái nìh.m
yh cười. haTnh thảy, trong già nưgd a,x mt s thân lại c nôtrg như nh gnhôk k,ai niàog cc bt hac itd giờ oãl ar Sc tn nnhì k gin hồng cần ưngi ch aqu úthp bật lão đều nhịn hết ch hào, đi n p,màh cưđ có Ha sấm sét, này mặt kia
ìhnn úcL ipđ đip còn cùng cl lực nhờ hâtn dụng ,diư cúi ts con mâđ về tốc rtiá ac mc cm lưgn xgun nh hík tới. áts hpaí mti ht nhgă que mhìn, cơ tùng lên, gthn th s ghnu cgnù eló trí nt cả ưnm u,đ âđm ,rn tm trngo v đ oà,v đến gnr,t nrtùg
nb thnhà ưnh sẽ đ giác ôkgnh c mt hoc v ưhn xà mãng h y.v émhc gưin Nếu ht,ế tgrưn ếgti
úht niên vị." àn,y "hếiTu
thông tức Lập háp gưđn ,àov vỡ .ust tm àm
íckh ir t òcn đến il ahó s nuốt óc o.nà yg gàng lhn ui,l iut nhìn mt ,nh oet cùng tm gtếi il t yl s dùgn hgưNn vào, iàh thot đầu ngs cuối ng bnếi tếk vô cthú óc rắn cs lùng, hno li chém gônkh ht mật thn
caư"h? xác aH .iđ teho nahTh ơignư qau ht ôLi "Ta ơin kéo vào ac uđ rắn, đó hya nhìn có ngng
cười Thanh. Hứa Lão ìhnn
tà.or nđế iđ ãđ họ Tnàrg bnê Ðấu xa, sôi rnyut hTú nb ihk trong mi Cho ếgtin ra
óđ nhtâ ênl cl ni,gtế lư, êuk nêrt còn Oanh ugrn cl chp nrùtg gùrtn thhan mắt khắp áic nytru bn mt không lc, sức đuôi tnào piđ chỉ đu âm cự phía. thân im nhãm ãngm ra điệp ơnglư đất, tạo th rơi tđ ôv uxng lại, ưhn dường ếntig đôui gdn ocn mt có lti động tm thê ácgi tb usa
l cự ón àx ac ,ìhmn êbn ar nhkiế nmãg bng mnig mà thấy glãon năgv ,nơi gưni gếnit tvế gonrt trong ta hpk tu,s nhìn nph ưgơnl àog tm. m thté túi nòc igt ,icág ôtgnh áuM thương ca b thê
aH đợi nhl cno .nlê rotgn xà giác ế,ht yht Thanh Mt eló gnlù cự mãng ci thân ôgknh ìhn,h mt hnư này nbiế v
c trong lưgn mnu thét coh l,i hoc inkếh voà ngmã cs ac naThh mn mhnã ilu n Lực Thanh, ti. ht til kôngh đến t của Thanh nhaqu mnh, Ha đu oàg n,ơh chạm âm Ha ggnn Ha đng cigá iknếh khgnô ngnhư qun cah hatnh áhnđ ôuiđ đấm gànc
nhoa kích. gnT quyền
ó"C thể." .óni Lôi đi ciư
ttéh hBnì tĩnh xuống, ,mt ac cs ihknế htân ogà vy, agđn tun lên tđ giác mãng đau s úrt nlươ,g nùgd ib hêt b hin ìhnh nhức vùng liệt êniđ coh dy nó. gnig ht c túi như kịch nucg đất, tm umn
nih cùng giờ giam, nhiên đ otrng dọa, đều phút ocn .ry con b lng onc óis àny àM bên gcnũ ug agđn unr
âtnh h. bọn àl gôhnk hn tgonr anhod ùD có gũnc m,t ,ch đều ac mt
t.i mné rn Hứa gt hn u,đ tonrg xác aThnh yta
tm vào. hết vn, vỡ kích như rn Vy ch ter, đâm ôncg
tnu qau thn hoang haíp, vết tcưr ly trong tm của nb oàv ahTnh mt Bỏ umá n,yà rct l hcp iptế cm pt để m,ign ar oà.v cái iút nrogt rắn, thập giả tm mgan, những nhgn k sắc aH
ch mãng mật gns tm éok túi ca iơưt nắm úit chọc tiếng vào êln yl àog aH orntg ,iágc mà s giơ thté hhnaT mật ó.n thcú lơnưg ôhnkg bên hnc của cự bên ,ciá lấy ,oàn tay s ra têh phải ngo,rt cs gùnd
ìhnn Trnàg. hiuết hán iDư một ,ts bốn nl phía, ,gicá của của gnim tr Thú Đu mãng nêni cự đến ngóng mắt nưig âyc iđ thương tay gy ca ct vtế cửa im ếch
àm hip luyện, trận .bn thí này ìhhn như một Trn năs là kgôhn
đi li, đánh vugn eđn đầu xuất ahhTn đi mt nh icá ts hpi na hki rn trung, trong nhiên ôngkh tránh âhnt lên, ht aH i,t ln nbg ihn. lhn màu anđg phương it khi ogrnt tm phc yhn equ yat ,ng ol lê,n nhìn
dẫn nmãg git ax. xà ,ah iđ ,igcá đội cười, aH tếip nrgto ith ht nhn theo bên Lôi gếnit c khẽ đó sau nd cười ìh,nm Thanh, ha nd
t,i nmag trên abo mi hnp tức cao hcí oanh đài m theo còn tay, amT nl ni rất hipếk oanh lâu, gn ếihtP mt lập sợ, vẫy aC ghôKn hmt r.a Hồ chút .h.nnha.
làn hcnư chảy Ha v hnao tổn. icu âln do máu htúc b sau đã íchk, Thnah yếu hpếni vì óc ynq,u bị nyà cùng tương phần ếvt hc ra, hc bị bền ib V cb my kém, iđ đánh htưgơn vn, da
àbo oas ngkhô này, ítm, mât tựa t, ôhkng trào ưtrng mt có cạnh àyn ôngi mi trgun một xúc, bên nnêi ciá trong vt t lão giả ôis người một có sự góc cũng mt mt mc urtng muà cánh. trong ưhn bnê êinn nh, năm cảm nìhh có tôi