Logo
Chương 3: Mất tích

Trương Nguyên Thanh về phòng, không nhanh không chậm thay quần màu đen, áo jacket, đi giày chạy.

Cách vài phút, hắn mở cửa phòng ngủ ra.

Bà ngoại dọn vệ sinh trong phòng khách, thấy hắn đi ra, ngừng lại công việc trong tay, yên lặng nhìn hắn.

Trương Nguyên Thanh học giọng điệu dì trẻ:

có thy, cảm là ht đổi cuc của tôi năng ,cu noà th Tử, cio thay vấn gunNyê v, nếu ón lực gônhk iôT không nó. hhàtn tr đ cưđ nh, nhnưg hếc món một ghkn ôit .đ ,tôi hìt ac từng ưnh iđ htú hcác
cúx il hc tấm bình đi hnn ,ưgnth nđ,e cảm nưh v tr là ta g,ntưh xác rõ nôkhg pl định âyđ rất ìg hpía Ánh tấm óni tTh hc có. ìbhn qnau một nìhn sát, umà tnh na thẻ th thc ,t ihp lặp imếh ...c ôgnhk inó là, hn iul mt không tm uến ln
gì? có Đã chuyện
pó,h giả nit pitế nngũ il rút ig điu nu đối mt igng tr ,ákch itn ơh:t yngâ này một ìD it thoe oih,t lần
nêli đ.i v t h lúc lni vào ít thành đó cấp học, ab áchc sau, A knôgh tới đi hnBi hai bởi yv nơi tchí ngnă lm, tnh Nma bên ngtư hệ cũng bn gGian cạnh
,ưth nhíu y.mà in ngud mxe gotnr Thanh uêgnyN nơưgrT ếht
Cho nh ahnhT gi Bhni. Nguyên là han Trương uônl nên
hBni gđn ,im rtgno hàn ơhn iôL Nht đng chơi nôg nh iogn tui, một ti bà ưhca áic ngõ. hn uma inhB, nhà àhn A iha tên ,nl kih còn với nhỏ lớn ahi từ
ếkt t,tí trầm ti thấp giọng điện “Tít ca đàn lao rgton tiếng :nôg truyền thoại aSu ,in iha óin
il ngàr gi tm ihBn cíth cnò mình. àlm Ahn đ nh được, osa cho
Trương “Là uêngyN Thahn à?
vậy!” iA
tiếng .il gửi an đcư cngũ ra, hnn ưach tr này nhn Tin
màu cc thin ,ưcc àmu mc oàv mm gnnưh ănc ox mại. đe,x aig tác hpi hếc đẹp loại, at gvn kim ht hct sờ ănv mT th lui k tay ot uênNgy mép ly ưhn nth, bạc giác thẻ àl đen. gnb Trương trăng hoa hgtnư umà nahTh tm mt cảm eđn
bn n gyuNnê h,úpt nhyuc ênl máy únt phát bọc lòng :đ nđg đi ôm gươnTr mt cửa, chp hccá tr mc htnga ,ul hahnn trong aih m ba haThn
A Bihn mất Nam. hítc r...i ugêyNn gnaiG hcú ,T nó tỉnh
nBê aob là một gnch màu ht nđe, thư áci pl một bìa đ. cb sock trgon bc
hội đa ai, h nêli hc tí s cho PVI hnt hpnơưg .ch em ành thẻ ohc thức àL
Nguyên ac ếignt mt óim bà ita đnế, iđ ấn ánh nút chuông urytn y,nà ưdi hcáhk, ,àhn Thanh hncuy Lcú hơi ac àov óni: ngoại, chói gxnu ac rtò gTơưnr phòng ois
đi tin ovà ưgnrTơ tấm điện đầm ênNgyu đne di thoại lên nhắn hnahT va thẻ rutê hna ,etajkc chc túi Binh: oá va đgn ig b
Ài, à!b đàn
Trương phía từ kôhgn hắn, êuygNn thì chở chế ha,c đã ceh nuế írt bé ra lực Nhất đnhá t,cưr bị àl lưu nh hn. 2A, nhau lc thay đánh ahTnh sau, iôL gn íhap li s ađ nêl rt ihnB Binh C, ưlgn xgnô mặt Lôi giu ai cn tNh
gtn yâđ Anh àl nóm cậu. tôi em mt uqà i,th
,thcế ngùh trường áo.” nước ãđ anh yđ tm ưahC uxt sử
nhogp cũng htgnơư mnìh âyđ ca ngoại? vảy unm áci ovà phải lni b h.c tnh d mch bà bao đ Làm Ít ưcng ig
gơnưTr đó uiv giật mình, Lô?i hCú v nó:i Nguyên uas hơi Thanh
mặt địa iếtv oangh tỉnh knôgh ...mà Hn gói mang Nam oghtná êtrn gửi, sát nhìn đ, nh,n gió đt âCuh nghà ct àgnH không ìMnh hcáv. đ người ưngnh gnm ýk nti ch uqa v gnGia
td áhtok êNyung ni.Bh och nah gọi rơnTưg Thanh
thư ?yv hn mở ócb ,ìab Thứ gì ,gn tâm nghi Mang tính .ra
mt noc ar ũncg “Mẹ, ây.đ ingào mxe
.iôt “Là
nhCuy .ahnnh tpáh
igtnế !nigư óNi
y Chú áhuc i,g nha i?r tmì .y ccu bo iH Ahn yàn về Tùng nnh hna nBhi nut cvi
ngây hTnha m p,ghn av Nguyên hỏi: nBhi ym tm như giây, vàng ! nhA ưTrngơ mịt ra vừa vi aus tích? đứng
hnđ PIV Tiểu th im pc ưnh nào hc có tử D36 ?đó hi gnCh l nam k có htư chế g)(nc s mhìn qu th àl ngự. thật ac
Liô “Alo! Nhất bố àl ca Bih.n Tôi
hẳn đang àl nugd nhiều. lời rt ,ex ý trả áil mà li ít ni
nhiB “Anh ig t?i
c,h bên nnh điện bnà ig nh cho tr. lên gNi cm tin thoi
Moazh” mau hn,t an,h ihu atri “Cháu it rt agnno, àmy
it giếnt Tnrog ión. nrtuy loa
gãy àB cưb đáhn ngio ich, chân ếphi: này, cnhá .v hik iơg tCú uy chó.” “Dám ra ac
tin hto.i trẻ nhắn gi ti
áCi htya ig đi ìg khống áiC ig cáhc àl đời? àno ccu là chế? kônhg
iôL hBn!i thN
ehng gNnyuê Trương “Được pih btếi .gn trở v òhgnp Thanh rồi!” li
mày icá gì! !” làm Cn
b vẫn bà nìhm àn,h onig t dì àl xem đi háuC trong tm đi. gnăn
rc đ m koé bnà ngnă trong r.a hn,òpg gói ar tìm oad Hn ch giấy, v t yauq
uĐ nđi mhpe, ngig iak heot óin ioht mtr thấp cm rmt vgan iếtp tm đau êln :đn
êNgnuy ấn vang tiếng Nhị”: ca m loa ht hpò Ngọc hhanT gotrn gnaGi ar, Tơrnưg itếng phì
ht uyq đen htt àum được tc mt õr răgtn nàg.r bất gnV nhti rt o,x onàgi ni đm óc