Logo
Chương 227: Mượn linh căn của A Chân (2)

Dưới ánh mắt khinh bỉ của Bạch Chân Chân, Trương Vũ lùi lại liên tục, nói: "Ngươi đừng vội, hãy nghĩ kỹ xem vừa rồi linh căn chui vào bụng ta bằng cách nào?"

Sau một hồi trao đổi và nghiên cứu, Bạch Chân Chân để Trương Vũ cõng nàng lên lại.

Bạch Chân Chân từ phía sau ôm chặt Trương Vũ, trong lòng liên tục nghĩ đến việc linh căn quay về, ngay sau đó nàng cảm thấy bụng mình đột nhiên ấm áp, linh căn bảo bối của nàng đã trở lại.

Cùng với sự trở lại của linh căn, một luồng linh cơ mãnh liệt cũng tràn vào cơ thể Bạch Chân Chân, chui vào tứ chi bách hài của nàng.

ànng đa có đng sau n này rognt htiên óc nôghk aoS ưđc b gnđ Nơigư yta nlưg! tay hákc? hink aus lnôu mật giờ, yàn mâđ ra này iưgn mn thể chu âby nhân ht
v nxu. chuyện nó ngu ca hnáĐ àl giá này ch th
hơi, cơ àngN íht áhpp il sâu na nòc hkin nv i:ãh tyh gưhtn cảm linh nòc ia?k mt lực?" hìnb pinhế nd rngto gnhn gòln hơn mnh àov th tưrc tuh Hơn ynà hôgnk chuyển ta oSa" nơi
"Hít!"
htì xy của ra sẽ gn gonrt ơ,nh ihln hơn... Bạch nht hhítc Chân T g?ì" tih nògl ânCh ncă thời lâu thân Vũ òt nucyh ht mò: ếNu" vi gian
đ áhpp của átc hoc đồng cếh hắn gnd ca ý Lôi nTươgr ưrnơgT quả Lc iếhcn lớp kghn nìrht ngcũ óc cht đu hắn, lão người sư mười vắng đu võ lc Nghiêm cũ loã nnê ápPh ch hcT cưgơhn bếti yd iv nequ Vũ, nihếC đo dy õr cht àv ngiư không mt. hai rnhìt ũ,V
ánĐg hư tếhc, luôn m có s li ích hìnt int ca vào thứ ch ca nnhg cn tưởng kẻ itn trở bằng hèn, àl tni tm hgnc ìg, ,hu civ yàn ơ!gưni xu âđy kmiế nohgè àml mc, hitó cậy… chính
đ inl ta ý h"gcn. tưởng hcB mun cnha gnơưi óc Chân kiểm hc đáp: yv ,sao ghen mt nCâh nô"hKg ivà c g,i
Bch àncg hâCn àml mọi tin vy đi người âhCn hiln “Hì là thuê.” at căn ohc ,hì ca ciư: như
Mặc là đ cht gnb nnê rất rt mạnh căn oàv n,ơh đại. thập nàgn um hi,oák sảng Chân hiểu hnCâ rogtn nươrTg nhưng lòng ith đu trong hcB ihnl Vũ
nCâh Trương cõng Bhc rg.ntư vậy, chm Vũ đến mt âhnC cyh
iơnưg ra ôkngh oàv li căn i:nó vậy, Vũ lấy rgnto .t"m Bi mau A gTrnơư ,glòn ra hgn ,iđ c ovà Chân, nỡ v này ir cưĐ" ilhn énn đừng ir
sau ch đó ynà khi Cgnh" lnòg mi hâtn iếnb ìhnh ứng đã ,nh cơ ht đột usa nghĩ: nđg ý ovà hCnâ T Bạch nảy ca dáng thành vi ra ?ha"ó biến ac Vũ ar T, tm th thể Trong Cnâh innêh chhít yx lẽ
tnàr Linh tnâh rót khí thể, ơc nôkhg rtong khiến yđ. ơTưgrn ùv yht cơ trong ũV th vào cm vù
runyt na, lhni T, hcB negh âCnh niươg căn ht ta nói: hco lại nl cúL ónđ ."k "Vũ coh Chân gơưin ,nyà
yV"... ta hưt gmn ơchi nơrgưT Lục h.é"n mượn ó:ni och iơngư yv Vũ r A"?"
hck tyh rt su,a torng mc cnă Một trong ny li rTnưgơ il mầm lần li ,ht linh đin. nađ mọc r an
chT gơTrưn V,ăn về năm Ppáh htgnô kih oth ũV niCế.h ba ch grnot phổ dứt như hc àm Lc b và ,tngưr c áTon tr aSu tus lớp káhot những ,grtnu thành hn nmô oingà sm Ng ãđ oac
gna.y ,rc không Trương tc voà hai sáng th tu mà hận hk ehng mt lập lao ũV
tc Chân Chân cBh hnli hgne hoc k tiếp Vũ nrTê v ngd gnrơTư ,đi iud Câhn nnhg ac đnưg cn.ă
hni mát. k,hcá cũng rnTgươ đin nnh ũV bên cnă ngtro đan hắn lòng o,teh mc lên biến nâdg mt mt hinl lhni rntà ortgn gnưt ơc ágic ếbni tm, cảm đy tia tm một
căn. hnng tựa cho cL ưlgn linh năng đi, htnh đường Trương àvo công ac nơTưrg Vũ iơhc mô thư, Bhc hânC it hiện itbế ,ũV hắn, av thoảng va Trên Chân óin
nhtàh Tà oa gũnc noàT và th ccu ĩd ao hyt rntàg ũV Chân Bhc cả b trò htrnì hnêni gai ig tanrg Thần hết. nghe mg chuyện Trương này, oab quá Châ,n chuỗi
ac háit rt ưnNgh ìhnt .tnưgh nhanh, như gn trạng li htchí tr nhbì cơ chB về trạng gnưd ănc Chân với đã ht n,Câh linh
ta ynà nhất !"đyâ rưTgnơ tạm ít tưh hc Câhn âhCn ũcgn ."at :ra ith aưđ ac ági tay Lục c tỷ, ly ũV đáng thư Đưa" ivà Lc Bạch àvo căn cgn cầm "Linh
trọng "!thn Chỉ àl quan "Tiền! mới óc tin
ehc t a.i chỉ civ sờ, Bhc bất bụng âCnh àov lnih unych Cnâh hc sững àcgn đã đnế k nnàg iv đến uas căn il căn, gĩhn hơi nhắc nh khi không gturn giu gortn ihnl
Tô Phong gnđ hc iak đó bị gnnà li Vũ, :óin auS đi iav i,đ iH num "Mau học tnê đ .gn"m Trương v
đ Dc ãđ nv ch, rưngt Th nhp thêm c khổ tự vậy, igan tu. nl thể không có tih ưhN nt gcn od ơrTngư lp dgn
tr biến khôi âul gina gánd T ac quá ,il cơ rnotg li hình sau thể chp do ãđ thời ngn thành "Nhưng ta sao?" là nôgkh
nói: Vũ Chân Chân ac Trương nư,ơig căn hlin Đyâ vy là inlh đ.i ig ncă
ngnà cnh,iế ct n pháp và ugi ưnhtg võ nylu căn, đo, trong nhìn ut luyện ng hóa s ntgă n hcc tc bn thể thấu gdn ph năgn h cl luyện ,nâth trợ nhil cth y.đâ mà gtnă uig
đu hay tg Vũ ânCh ươngTr óin ig cho nh: m cũng ây?đ là Bch yV gNeh y,v hnCâ
ut iph đu".i êhinn "Quả êint căn lnhi úgnđ óc mới giả
hnnì ngTơrư cũng nrg hnpơgư ch Thần âChn của đi làm n,geh sẽ ln nti với bộ ânCh cảm tnăg ar Bhc iđ ếitb uến àv Vũ nói ônghk ác tưởng thêm nhau, ơTnrgư thì nghNư hmì.n một
ntrgo ig cũng rtcư này inó linh àl nv hnil ìht Từ hnmì đang căn, nđế àon. căn ògnl sao nàgn về hiln ănc biết dù n,ya ngàn
unhcy nhiên mnh mc nói lhin ơrTngư ăcn nói: nlhi lnih d những tđ "Cứ "kh?gnô vi đt ũV iác năc nnê tnê mt giác có m,ãi căn clú á,hck nl
căn sĩ itnêh ch nhli thi nghịch đừng là giúp, nyà hpt ôngkh, inó tinế lên đ chí thậm oca “Có gcnũ hội!” àvo trợ thi đại, ơc
ca hlni rồi, về at. cho chB quá. ưing Th tuhê inơgư ubĩ nmư đi. iv sua hinl hnâC là “Gọi Chân mọi âChn Đúng c căn cnă at mô:i inó
Gp htiên x ođt n mtăr như hptá gnđú ob nhchg phải ncg! nơưig ngốc! ngốc! linh cnă gpúi t vậy, ra bch àl Ngu pl ưnơig ưTnrgơ hgnôk iht ũV bị c giết lý niưg ob gun tya gNu .hin đảm cách ht ,t tức chứ! y Loã của