Logo
Chương 1951: Thế nhân đều là ma quỷ (7000+, cầu nguyệt phiếu) (3)

Khoảnh khắc ấy, hắn như rơi thẳng vào vực sâu tuyệt vọng.

“Một trận huyết chiến thảm liệt chưa từng có. Vô số người mang trong tim lý niệm chính đạo, tinh thần chính đạo, đều chôn vùi trong trận này.”

“Sau thất bại này, thiên hạ rồi sẽ dần không còn chính đạo.”

“Sau ma đạo chính dụng… tương lai sẽ là người người nhập ma. Đến khi ấy, thương sinh đều thành huyết thực, thế nhân đều hóa ma quỷ, trời đất trên dưới không đâu không là địa ngục.”

ta dài: cm ra úcl d,n hyt hScá môn óđ .ri dược ngoại tth nhân ưS thấy đ ynuH htế nnhâ Khi uc th màl tm âunQ x nt ãđ hmpà hnuyh ta hmpà t
cuối ánb ta… đã vy hắn.” gnđ ìV cnùg
hnc mà ch,áS đối ngiư nmìh ưtgn Mng qu ngh s tế hắn uânQ ,ingư Tgnor huni. e là ih nh,c cig Cơ rằng cuc ca c quá con ínchh niv áhck ngm ìNhn v cth ,cm ca gnm hơn thật. nv kiên nhĩv óin: ioth aih Phúc Huyền tượng
tan ar dần êtrn ípah tin nbgó ntg hài tối gành chữ đi, hâ.nn hin thi ihK
hĩn.ag ôv mi sót hcác ãđ, nói mnô có mới ncyuh tương la Nuế b có :óni êiut at hc chúng hchín đều đ, ma crtư ưS sống tư thì hnc đạo diệt, đạo .lia ngCưh
nay nhân do sao Vì không ođ cgnh tu ikh hànht chế đều s am ma hôm s ta hàhn chính nhân Nuế ,asu đo ânhn lời ai ynàg am vẫn ước, nâhn ođ nhân Hu bi nhất!” đó đạo là any ln s chúng còn t ma thua, k n,ùgs na! trận. iu?h uath chính gnkôh thua ngơưi tôn sau. không từ Một đo òcn mới ,đó ngày ôhm đo ònc thnhà nghe K
kgôhn k ,il utht nkghô ưnh noc ndg mc kỹ bn ta éx đẩy nếđ muốn hu uếN tiên đường thiết tâm ma lẽ .âmy ngkhô as av ưni,g tầng úcnhg cúth àl ta ưs u!đ ưhn ,ođ cuồn không iếbn :huan hntí ênl hutt mếki s iếtng ncu tng ma àon hnti tiểu ikh đ,o trướng; đo óc ưnigơ cnò ikmế oct Đó thúc, ý h,c Nânh nahuQ nghư hnCg ìth rtc ma biết nổi!” khí gì? ,ođ biết? thân đã tm ayH nvag thành gươin tnhg nhả cíh Hắn bạo tính quay vn ?aso
chỉ ud gì? ,ođ bniế hànht cgũn thế tha ma đnag môn “Ngươi naĩhg ma ôngT truyền tông một igna thêm òcn ođ, áPph Vạn pếti ý ếkinh
nhìn ca hk Vũ ư? đo igtnế: nh năm sng ênl thật Sách ưgi.n ahi hi dụng đó, ôt ma cgũn y, nyHu Qnuâ hhícn đà v Púch ra hộ ng nmg ơngưTr câu “Giấc này c qáu b .ir Ý ãđ
iHp sư kẻ ngnh cảnh ihp Sách, coh Ch Tiên cùng chiến là nyHu Xem Liô âvy yuHn v tô tượng tchú icu cgnũ rmT uti thúc.” mà uti igtế ch hce .tí kônhg ra hkác ni:ó cgnù Sách tnr không âVn b s âQnu Qânu
gncà hi atyh nh ncũg úlc đổi in lòng hưK ngày, “Nhìn từng sâu.” ncàg rgnto hn nCô
gn vì chính h đã cải đo hn ccu nH hácc hi ma n.gd
inêt nương uđ ưhơngt uti kh,í cao nÁh môn th đnế vẫn uic, htúp Thiên: ưs it đnhá ayt nhkêuy gnv,o ôhngk nữa. rnT đó… trước nl trhná bên tm ikh Để cíh hai nâT chưởng muốn thúc nđg
uQnâ kih ci đo t hínch bt luôn hối đệ áchc sư nv “Kể .hn dụng đu, am
Sách. àv a,r nuyH nghN Quân ct ri itho Ánh ihơp ipết gành ânT iđ ch aig hiện ybà hiTên ccu il
với chn an? Cơ đno Ri hc? Vy húcP ?à lnê rồi sao ri hc hết ẩn ếgnt:i êln Đến
ưnh hiện iếhnc tiêhn hơn thất một yđ đại pháP :ión iga tông môn đu am Ta môn ôg,nT đo !itd bại, ,any h ođ đt, h đ ùd li hcác ic htcú tai xong hc “Nếu ma đ chính vy hcníh hiêtn nàto gưChn nV rit thật hcnhí cũng nmi môn hhtnà rồi. am s dụng, tn nhng
uđ gân đầy àl Sách tl hận ta Hyun mt at ,h thhàn am hi nhân bcó núghC âhnn! ghnúc Quân môn trnog gađn tl it úrt chúng da “Sư ta hsni nói: đau ac nhân qá!u chúng khổ, yn!huh uH ca đã hnêit aT ma,
muốn môn, cuối tui túch với hn, ngơưi Thiên cùng hnicế Vnâ Tân hn?kgô đã h iôL :ión ếitb ônt Ánh thản gì óc H,pi nb ìnnh nrT nói nnêih ưnhgc
Tông, at đui lại li làm chưởng môn lý ,óđ kin shin tồn.” hPáp đi nrtuy n,n chỉ trách ưCnhg ytếqu đ Pháp imn ,gnTô Thân àl môn hhníc Vạn hip Vn tiên ntruy đạo. đcư êignhm giọng: íchhn uđi h.inm là rưcT còn
ưhgNn úlc cgàn cục đạo theo.” qáu đo, k ta tthu chính hnui nibế idn cuốn am ng hc hộ cngũ gnd b càng ma ưgni nhnì uhycn nhanh,
Bn :mb gì?” nói Sáhc lm h Quân uynH
Ta h? tb uđ iph liệu quá óc c uit ĩn,gh túhc sư
ni mnă mất y, Sách nmà vô mơ Trương tuyệt hồ ngv mêđ tn hnn đưc yuHn cảm Nhìn trong nuQâ đó. tmá lòng
dgn bt hty aT am hcc vô uđ đo l.ý đã nhchí ưahc
ti.ếp chí gns iKh hn đã ý pg at ncò hắn, ôhkgn lại
nh trn qétu aig y. mhta vyâ vì hối tui nmă thúc nũgC ãđ
đi vn ci nph :nhTêi nba iđ đu Vy á?hcc sư gươin thúc oteh tiểu ìv soa ânT Áhn
Thiên lnưg ma htúc t nàt, pnhi,ê gnưi Nếu Tiểu đã ưgơnt h người ép đường uáqt: ép chỉ nnâh ưs at chúng gnũc ,am cb hniêt môn l!p am !bi òcn sư pé nghúc nb vy hnp bội ép ta vi hạ hpn Ma “Chính đo u?nah bt khác nòc phàm int ânth à,tn ccá Nươig ct hhàtn sát tương
ht vào uđ mọi vọng giác hcìm inbê, cảm đen. ógnb mt ùCng ôv trước tyut
đoạn v,y hìnn gbn “Sống truyền Chhín htcú cđư. cưnhg ma ơhn những đạo hnư ođ lnh lngù tsó bẩn ca môn, ghônk ?ư ht Tui nói: nũcg
l,i hc gặp iđ hc Tưrngơ lại t... nođ ptếi nình văn ikh Ánh nTâ nghn miuê không tục dògn iTnhê Huyền cáhS đá,p Tân nÁh đ mxe a.unh cuộc âuQn inhTê àv oiht
tah.u nkhôg có không còn tt Biết th bại nhận g:gni at lhn bại, nch đo ônm u.ath àon đã rõ vẫn nhưng la íchnh ưCnhg thể hí,c mà cố là ínhhc “Chúng chống vô cự kchá. Ta chấp
pch bn âhtn pnh sang nh có Trảm nên ức ũgnC người th inTê b kcáh. th gnkhô ón:i orgtn mộng éhgp cảnh ih nhận, đã àl
Huyền h thế ápPh iưng nưtg khác.” nânh Tử nìhh Tân nguyên nb mex Thiên, Unyê khiến lên dụng đầu ra thì theo ủng nrtgo đne? ínchh bôi b nÁh yV ũgcn mng đ Sách đo ma nnăg mình Qnâu ca
inTêh .il đ chính nhắn đó nhÁ nâT biết, là Trương li
nh,ân áhcc s s ùd tnhêi cho ntgh Tgnơư b dù gncù. lên huc ah ncũg h, đến lai h,p ohc ưnơg phải đóng tai gyâ tc at ,nch ic hậu đo nph
at chính ânQu nyHu n,hgt :áđp ưs gn ohc cúL óc uđ dụng.” grn nhiên ngăn thể cáhS thể htn c tiểu at am hn có thcú đo