Logo
Chương 1946: Vô đề (2)

“Người của Vạn Pháp Tông?” Trong lòng Minh Tuyệt khẽ kinh ngạc. Hắn đang định tra tiếp, lại phát hiện Linh Giới bắt đầu nghẽn.

Hắn chặc lưỡi, rồi chỉ đành bất lực chờ đợi.

Minh Tuyệt biết rất rõ, ở trong mê cảnh, kết nối Linh Giới vốn đã khó dùng; càng vào sâu, tình trạng nghẽn càng nghiêm trọng, thậm chí có thể đứt kết nối hoàn toàn.

Ngay sau đó, khi thông tin từ Linh Giới lại một lần nữa cập nhật, Minh Tuyệt nhìn tư liệu hiện ra trước mắt, trong lòng khẽ động: “Tu sĩ Vạn Pháp Tông đã hy sinh trong chính ma đại chiến… Đây là một cỗ thi thể?”

“Chư àl ônhgt U gưNi ta thiết.” tc ti, đã chạy bn chư hrátn ta. àit tin không :píha thủ, ar trách đừng sản pthá uxt cn lniê nhil iMnh Cung giới tốc tục hp v yđâ tn của nMih v, uytT nbê xin tth yâg
iđm hn t iđ sinh hi đi nihL gcnũ qanu hngn c phản gửi Gii hnn óc người nửa Minh cưđ n.oà êrnt kỳ ũncg này, phương sát không Tuyệt ,m hiện phát hnn cúL uq nti yl tht nkhgô tb sau ikh íhk;
gì nghnư thể gdưn lon đ ntogr quá gain chát gnưh n,hhan thi mà chẳng Tếh tc ưhn ôknhg c nếđ ca hn này nhc n.ó
àv Tiên rt ka,i uâl ac T khái: t không ý phải Vì mạch truyền tah c tư cm của được dựa ếutyh Sư iNgư chứ lượng mình. in gmno mạch.” chỉ ysu mlà ãđ lc yếu ếyuht niệm ếipt trcư ếht bng bn voà Trảm nưt,g thân ýl
dt êm Trái nhiên èd iph tgn hngn inhM b,ưc iưgn cảnh, av e mhc ngại lc lại, av đ đuổi hẳn. rntgo Tyut cáhk ct t
áqut cảnh sn U của gchún cáo: ln ct tưc,r ta đã này lập tTuy do “Thứ phát àl g!Cnu tài inhM Minh hin
yna ôhgnk rất mà để àm ếnđ inó: th T cũgn e chú ir. khiến gũcn il. Ái àygn hóa ãđ nghn gNiươ ca T xét, nôC rtnah náđo ưS iưgn đ nchuy có cnh hẳn ar ít xảy rmT Tiên nhÁ di ns ny,à mấy ra biến ý;
,cl thể ânth ai ãđ hti quanh yat ra hmp hmn nhiều luồng c sn ngưNh sàng ith đu ot.đ tụ ny,à àvo il tiên cao yn yà,n cht ovà nhân hratn cực thế úlc
bn nv nâgn ưmơi tu li đ,ó t, êtin đcư ákhc một ĩs ági Ngya nhơ. ưing hưởng nihu gn càng lên uas
oax Trảm iÁ cn uh Côn chóng hti nưlg ngươi.” nió: hcm gnđ, im đ nnh óc ưđc lc Ánh tniê ânnh hinêt ih,n Tinê mc tipế ncgà ngđ nhanh thuếy như igươn coh mun “Cho l duệ thân xtu nên… tnyur êmht
gết:ni cnũg num ra yl iL hnMi ith,ô cả óc b nlê tt “U Cung hco amu nit aich ,đi cđư àl ấy giưn tiền s rồi xon.g ưign mặt mọi
tás cuồng h.nât ngh,ĩ thnhà cnò pá ucc tih hn yus guln gonTr úlc ãđ ahó od ũgcn ưTơgnr nêti rốt đang phong nhân
nghĩ nh ý yth dâng cúl gNay một hc nhân v va ntiê hct thủ cuồn íahp ln,ê y thi thẳng iđ cph unc âvn đã ôiđ thân.
nồng. úcl mc hắn nàgc Ngược một phương cngà đối il được li, iht lúc hnn gần, kih íkh nếđ mi
giá ma iL gnd lai htêm rt nciếh, hôgkn av. ón từ lch iđ ca ngcà hhncí ihp
phiền yl phức: mht tiền uĐ t Ta cảnh đập ,y hưn vậy…” Nnhì đào cưp tiên đ Tưnơgr sao? lắm êku đâu ar
Trương hti tếni hiện âhnt ânnh khác, tâhn, ptiế v phía này… dn tiên hânn nitê lúc ũV ưgnd thi :mđi átph ta.” píha ntgro chợt đang tm nc ưnh C
ri ưic quá là Có ccá sao? “Nhìn ac ngươi thành ođ bá Mnhi ghnôk đấy?” U tyh hik h:ln Cung ưnig
dùng hợp sát ácC q:áut ynà nhÁ ,ctú tiếng háiT hnân mt nv nÁh Ái do thượng không iếgt trách at àl Ta ntorg il. rgntu ânhn navg hknôg t uưl nô,C nitê Đúng n,hcg C chính Tân ud hti gnưi ,y dòng ac tryun ta êln hppá! hnâC lúc òcn ihnTê. ct, uh đgn nươig thể
nti rytun huyết T nv ihp thừa.” ngưi nhgôk mhc vào ghNưn
Trương nghĩ: ũV hÁn thm ôn?C Ái
hku bên iv hoảng Lnhi gùnc mìhn nih ti cv đt cl ngay áhpt quanh khắc iLhn b khựng đt mt liên hốt cắt bỗng mi vi ưNhng iGi sau, ca ãđ gniư lại iG,i hc gonià.
,ági còn nđg aus agi ĩgn:h hnoKh này…” đồng rcưt hkc hkc đang ha otl ámĐ nokhh ht. tr tmh đã ưgTơrn
rgoTn đồng hn ch av trong vào tM liô phóng nmh có đã khác n nòđ r,ti oàn vào mắt nhua quang, lên Vũ, gnđ iênt nhcg nnâh thi nlo. xuất hơn đã chớp chớp tếyhu tv thủ tn;âh tm ànhth Tgươrn n,aqug ca htn áts .ngsú ngiư mắt íh,k olt ng thùng đủ lio kếim àny mc loạt ít ucht hík mười m châm
vy Côn mLà c iátr ôgknh? Khư quy
lòng ri ngđ: ũV “Đứt nmg rgTưnơ hk Trong
.thân ênit hec thi cố giu ai phận, tay im ra k nâhn yht không n,gr mi onàt hnnì đều cuộc ra đ là nàho cưp ý rt Trương mnu giưn gcnà kẻ hkinế htnâ Vũ goàin ý
thể ngay hikn hck oi.àng ếit,p ãd cái nđg, útv ưhn kế ra aki hknoh thẳng Nhngư tm úth oal b c nh tih đã thy
mnu Tyut yn.à th cỗ đó, Nagy hMni ct lp ođ thi htut U nitr thi ihnM Cung, sua áp ac trn
tm ln, cnhúg ìg li ũncg thì nc ch cn chuyện sát, đ giám ích bn mdá l.mà Ch
ut ng tc nát yv, tc ý nhao t àhnth, pl inlê h. đmá nhao Ngeh
như yv? “Vì li oas iênhn tđ
h,cn v phẩm viên nyà àl của nik ra chất nên ith nhìn biết av nôtg v cc o.ac huyết Minh nâth h,t ghkôn đã Thân U nông ,ugnC uih ac có nhận inhM thi Tuty cỗ ith
đoán: k óC nhÁ Trm thuộc Ái vì lẽ… Tnêi uys Côn, gia. nhÁ
ht rt do yàn nữa.” n,a “Hơn êThni cao đ nơh Ánh rt đâ,y có ht nòc iơn Tnâ thì thi vy ági lại
mấy tr ?t sưu ági Ch cũng riêng thôi, hip ít tnh nv têni tầm
này. đgna hkaó àov sĩ cgnà Trên ưgnđ gcũn c uyrt õr ut mt thi gynà htc thân náh cảm Tuyệt đuổi, hnn inMh ca nuhi
có truyền gcàn mhc tưởng lý gưni. yếhut àl êiTn lc th nhân không ưt tm đngú uyntr nư,lg hgkôn niệm, ưnhgn ac th unrty ht
hậu mạch ênl hiện, nêhiT ta mch thiên lc ytuếh lại ũV cho ud không khi động muốn ,nmìh “Ánh mt nâhn truyền nh:gĩ lgưn táir bư?c yđ thầm huyết txu li của nTơưgr nnê hu ânT
uam l:n aT mươi ra th có c ab người ,t thi ny.à vạn igá tiên ũgnC
gnkôh nĩgh: yV ếnđ gưcn ânT gưnrơT yếhut xúc ihp ếtni iêTn Áhn àm Du ũV mạch, Hậu tiếp tăng unqa liên iT.nhê với Nnhâ ngừng thầm kôghn il ac gưtn nên
đến Nó agđn động ?at ch ng
“Đuổi!”
cướp tya “Hay c un?lô mạnh
ágmi chính tu Khư. pmh tsá là hki lngư iág mrT pháp uhc nòc tr n:ói ht s đ.ngá cái hnưgt, không quy hip h,nm dĩ nâut cl nchg Côn quá Đây Tinê củ, qau đủ Ngày cao… có
thật khí không hTi h.tngư tầm nyà
rồi!” Cơ dnyuê ac it ta