Logo
Chương 1811: Công pháp niêm phong, đạo thống của Ngự Pháp Các (1)

Nhìn dáng vẻ hùng hồn của Cố Thanh Nhai, Trương Vũ lại chẳng có phản ứng gì.

Trương Vũ của hiện tại đã không còn là học sinh ngây ngô ngày trước, bất kể Cố Thanh Nhai trước mắt có nói lời hoa mỹ đến đâu, tâm thần của hắn cũng không còn dễ dàng bị lay động.

Nhìn dáng vẻ không hề động lòng của Trương Vũ, Cố Thanh Nhai liền hiểu đối phương lúc này không phục.

Cố Thanh Nhai nhớ lại bản thân mình khi xưa, lúc ấy, khi nhìn thấy tiền bối đến chiêu mộ mình, trong lòng hắn đã nghĩ: “Ta phải tránh mũi nhọn của ngươi sao?”

ig v nyà là g,iơưn chuyện ngád abo ưgNnh nhìn at ol .ir ybâ đồng ac đã
Ngay h mTr inó ra giữa mối hnêni pháp không h hai liên osa? công này, Tiên bộ “Nếu lúc đt hìnn hnôgk ìth nói: htt này ,di v hai s ut
l. li ãđ giơưn àv cảm ta hơi thời tm nghn irt aqu thấy tđ k yàn, hyucn gian nhiên Kgohn nhớ vic
Nào ácc ngờ phương sĩ lại ut mnô ntôg tìm đcư đi khác… từ
Thân hgnĩ y?ếutQ đcư vì gui ẩn ng o Ngưu nàT nlĩh của udi Tâm thể Nươgi oas nhmì óc
ítr mnă vài cp đi.” luyện gntô thêm vụ 1 vị ,yv an viên “Thôi c àm rèn
mua rồi?” h ayH cấp sao? 40 sự đã thật chuc b nB cũng tđ
nv nôkgh uC ũV nnhêi tnogr mhnì gì ión òng:l đó… .đ ưgrTơn hnhàt thm cứu, nnhú ưgnđơ
il ihnu ch qua vi ênn tnưrg ácc “Ngày ưghtn hơn.”
nkihế có mrT hưT đcư Tiên Tâm 《Vũ áX gưiơn âThn êlin nguyên ưgNu mới hk óĐ ìV nòc uil hĩln quan ảo nph ănng hưT giu àl ac nđế n nt Tàn Quyết》?” ng ca ,ânhn mt diệu sự đúng :nió hưgnn ũV it gôn?hk
đến b Trnươg Ngày cunyh. rat ũV il t ôhm ión ig sau, điu
Quyết》 toàn mi húC yuQtế phương piđ, óc ac đ kết hpC đo àtgn vi luận ơưnig hề ĩs asi “Phán nhT tu cu cđư gntùr đáon hai ión: iĐ ế,đn tìnhr Thần “Dựa thuật Lyun hoàn ri. êyu 《Phá etho ac kỹ v hp hpù kgnôh
iknhế bất .ng uhcyn i,nó pưngơh liền rơgnưT đu tiên yht ũV đối mc
có.” ưTh páhp ũV ca thoe nCgô tu àm iưgơn hnhà
hc, đầu: ta Cố N ión tt il vẫn im đến nthì t cl hcn Vũ yv. nV đi Nhìn ta chúng nhiều pihng không nigươ đu Trương hPpá onà, hNia hưn nh nhhaT
uđ h úhC hnT Qtuếy của yêu cầu ngươi, đã hành phC là ếnđ ngnh .40 eTho 《Phá cấp tu nưig
đ không rơTngư là…” th hmt :ĩhng đã ir. Vy trình pánh sia nnh đạo tàng, khi xcá Vũ ac phi ta ncgh náđo “Trước có
ac năthg tếh ybà s k âGy 2 tr vêin tht tiêu cp cc b chỉ nósg v ôntg ìg? yàn nìhm cM gió os?a để ar chc nc ccu là năgn nl êln thôi
yàn nêihn nniêh h,gn ưnơgi ig ưTngrơ ctúh C sự aThhn ca có ybâ hNia V,ũ đt cnh ĩNgh nói: việc thản m ĩ thế ếđn chc chức âyđ, bi. ếnđ mt nl năgth tth ynà,
iđ rng hắn Thái ca lòng rồi.” iv hài e đ này, lcú ưngơi kngôh
trong nhận phc môn, bại đã nH yếu sự cũng ca này dần tht tông uaq cákh tth mi tir h gii thế hết ib đnế âhnn.
lniê bao ind Ý hnhà ásch ca bộ nb ưcđ gàny hệ im gcùn hia ta ppáh? đã nói: là suy nh hnn b gTơưnr giữa tu ngươi Thư》, nhNì uaq 《Vũ mối bầu cgôn hn àv mđ,ê ar oteh
đnế nphe thôi óc dni nv asu “Ý gtnro hgnhc oSa liền mt ơnưTrg hnnì htm tiến páhp ta unhí hik nghĩ: cấp côgn ra usy nđg thể hc, my,à kh rồi hhnà gì? đó đ ,04 v,n va
ũV hTư s, sững ơih ưctr hiện il 《Vũ mt h.n ar ãđ Trương
at gôknh động còn cục ta nid kih ,mt iơh rõ làm nhhà ,iuh mnu nghĩ. khó thiếu trước trưc Ch nv ysu
Nhìn ògln lc ghnĩ: lưng trong ôknhg ir đầu, ca “Xem hpc ahThn nv C mca tâm.” ưTnơrg yta thm đi ar Vũ, ihNa nóbg
mTr iương không.” Tiên mình nghe ringê chỉ hNngư thì hn h bọn ưrTgơn ũV với òcn gưinơ ht ngig Vũ bằng óin Thư, h:ty ưT,h
này… đi ôv khác: iv b inêT ngt Thư》 nsga vẫn nhiên luôn mò.” yt,h ta òt hacư nùgc đt mrT “《Vũ nói ta hyucn il shcá th
nnh 《Phá mth p?áph óc đã hai đến nà,o ôiht ht àlm s cp mt nghĩ: hTn đng unế lại, li hgnn “Không này ht inl úCh 40, hai gôhkn ôgnc h mi ngưng niêl iag Chp gehN ưnig bộ ra ny,à ánh thật uQyết oas ưgơnrT Vũ
xem tuyệt gđnư ngươi tiên gđn ti lmà àl th pn,h liu, nữa, hiểu Đc lòng gưin tiền ãđ biệt là Lc nòc ôntg không t chính b trưởng, của đu đại kỵ đắc không?” ô,mn đây phật là bộ đồ ođ
óđ gũcn này, pgưhnơ ođ ínth ãnhl m tmâ như xuống hiểu ihNa unế ođ lợi ếNu ac tmâ nalh qu ig tin ưgơnph có ahc đgnú r.i tmì Cố hhnaT đối exm kiên hyt gọi k v rgn đ nà,y ióN hắn, gii th cu noxg đã gi cho đi nđh óc nghn đã điều thì nlò.g về ãđ li uc,
gnr hoc nV tra iuđ mlà tìm ày,n dĩ để không igưn được t hắn od chứng. ýl s
Hắn thầm nùdg nh s đó, nghĩ: thực clú ưcđ. mi nĐế
ơVngư ta phá ac buột ciu nl, cgnh cự, ,tnh ht gnvù pá bc ũV tđ cực Trương ntg lực ãđ nmgi inó: àL diư cgùn áp s lên lúc Dận dưới
t:ay Thanh ir, ox,ng óin ihaN đi.” li hpt nươig hết iđ ta ưcĐ rồi, C iNó
ab ôntg, aih ht đ đã tar nuLy vi T hácc giám sĩ ưt đhn mi t tếin iogn nhhà v bên tu điu nhT là Quyết》.”
t chn ũV đã .hn bối nit Đa rưngTơ nói:
chỉ hn ttá rctư uq mun int xuống lúc đau, yqau cho v óđ ht tngiế gi Nếu .ahc bi mặt ig htt cái quá ri mình một hk, byâ mt
T nđế nỗi grtưn một hnp bây ch onà vn nếđ kgnôh bái ônhkg hki mt Bằng nũgc nđế ônkhg? môn v nay, chưa kiến ưgơni tương ôhgnk ia ,gi phải rt. như
àl hkcá chhní các bit aig ư.ingơ điểm “Đây
đi il đu ũV gnđ ãđ thể đnế gnôT nói ĩs 40. hPá tu qu,a còn Vạn nhớ pnghươ Tơgrnư hpC áPph trong ihtô hmô Tnh noà gTonr ngày cp utếQy il húC nôhgk
lòng rnơgưT viên hưn lên tar nũcg rgoTn ĩgnh. dường ch vội, yus Vũ eló đon,á ưgơnTr íhap yus điu đợi trước my liên gađn không tiếp Vũ
bên àM :nói C hc ênT là úgnđ ta nil àny cứu hắn.” ?khôgn Phái uc muốn khỏi nh phía pòghn oàv ak,i chịu Nhưng nghe của đng muốn Đi l óc cúPh tyh nnhú cH Vũ aiNh ơưnig rời Thanh nh Trương sau văn m,ìhn ihk gchnú mộ hucêi ếđn
igi cho tm áuq đng mhêt h aT Niha ykunhê, kiuê trong aThhn nói: ngạo.” ngươi C ngtô âhnn lời môn
như ilnê nahTh ggiến iếtp mắt như gTưnơr mặt qu Nhưng ngl trước ct haNi thnĩ mt ch l đ,ó v kgnôh Cố ión cứ khôgn notà đứng lng đến ànoh gnxu, c, ht ũV n.h chuyện h qanu