Logo
Chương 1811: Công pháp niêm phong, đạo thống của Ngự Pháp Các (1)

Nhìn dáng vẻ hùng hồn của Cố Thanh Nhai, Trương Vũ lại chẳng có phản ứng gì.

Trương Vũ của hiện tại đã không còn là học sinh ngây ngô ngày trước, bất kể Cố Thanh Nhai trước mắt có nói lời hoa mỹ đến đâu, tâm thần của hắn cũng không còn dễ dàng bị lay động.

Nhìn dáng vẻ không hề động lòng của Trương Vũ, Cố Thanh Nhai liền hiểu đối phương lúc này không phục.

Cố Thanh Nhai nhớ lại bản thân mình khi xưa, lúc ấy, khi nhìn thấy tiền bối đến chiêu mộ mình, trong lòng hắn đã nghĩ: “Ta phải tránh mũi nhọn của ngươi sao?”

lên để cấp tiêu igó htế ngăn a?os là bày ucc rt nl v nôgt 2 ivên Mc ca k gì? b tth ra cn âGy yàn hìmn chỉ cch hntgă thiô sóng cc s
đnga lên ngroT yus áđon, ym suy ngưrơT dường ơgnrTư inêl điều Vũ chờ nêiv glòn cũng vội, trước eól nôhkg píha ếtpi đi ưnh gĩh.n atr
vẻ at unyhc ol bây ca rồi.” yàn dáng ưni,ơg giờ đã nhìn đồng boa “Nhưng
àiv rèn 1 mêth an cứ hiTô v cấp àm viên ănm vy, đ.i v lnyu ítr ôgtn
nhgôk àhnht mth ìhmn nói úhnn c,u gnđơư đó… Vũ nhêni Trnơgư Cu vấn rontg gnlò: đề.”
gưtnr ênn hơn.” ch vi nuhi “Ngày các thường auq li
cc hiểu, nghĩ.” trước ta hC cưtr mắt, ta muốn làm hành rõ diện nv hơi đng ncò không suy khi hitếu óhk
t Tơnưrg hn. ib đã nit nhc nói: Đa ũV
hhníc các yĐâ giữa ngươi.” miđ biệt là khác
h phương :inó ưđc hia đ àton lnu hTn ìthnr áPh phù rùgnt Chú hkngô hCp uêy ngươi có Qếytu sai cầu mi đpi, thuật Đi áođn ca ođ 《Luyện hnào với sĩ ph .ir kết tu đến, v tngà “Dựa k ca Thần uyQtế hote “Phán
chuyện nói, iln iênt đối ũV phương àM thấy bt ngờ. Trương cm khiến đu
tni ch hco h,k bây trcư xuống umn một úcl áuq đó về ,uađ gọi tm tht niếgt qu icá mt bối cah. quya th Nếu có gi ir tát hắn ìmnh
m at mnu sau hiPá Trương cứu Tnê uc Cơ hưNgn cuh vào nnúh ghne ngươi àM num aíhp này .hn là ca haNi nếđ thấy ika, óc ch hn Phúc ũV Hc nói: đng nhk?ôg hắn hcuêi Thanh mình, Cố nđúg khi văn ênb l òhpng rời ghcnú kih Đi nil
iđ òt cásh ưTh yh,t inó ta Trảm thứ này… uôln Vũ àl hưac khcá: uychn nhiên vẫn ôv ta lại b .òm từng vi ansg cgùn đột iTnê
Ý :ghnĩ hppá nhìn 0,4 phen tiến Sao một gì? đó uhní ht đến kih vn hôti mày, Vũ ra pc sau v,n vừa diễn hành Trương thầm nđg công gnrot khẽ ta liền syu rồi đ ch, nghịch
.40 pươhgn úCh đã nygà sĩ nhớ có ôhm Vũ gươTnr ht hTn cp inó Vn đối uđ Chp yếutQ ut hgkôn đến ua,q àon nđg lời nòc li orngt Pháp ônTg htôi Torng áhP
ut tuếyQ hTn hành ac Páh êuy .04 uđ nnhg là hCú pc cu ãđ h ,gnươi ếnđ Chp ưgin eohT
yàn bại.” ca việc hcc chn ,ynà thế bây gnrTươ ĩ lần nhiên Nhai nói: C thản s thất hnTha hứng, chức gi ,âđy chút thăng tm iơngư m Nghĩ Vũ, nhiên đến đt đến
àlm gưiơn đng ,hpn không?” nưđg trưởng, emx k tuyệt glnò b ,liu còn n,a ihu hhícn đạo nêti t cL ingư phật “Đặc đã tgnô tbi b đi n,ôm àl đc uđ ti ht tiền không đ đây ac
ưt đ v bên y.ếutQ mi với ãđ inog t 《Luyện ht ab tu aih là tông, ànhh nTh tniế T ácch điều tar nhđ igám
haNi đã ig mtâ đã iđ int xme có lý xgon ơnưhgp C đúng nưh gi lnah cũng cu iuh ođ Nió đã ,yàn qu nh, cha ođ đhn lợi kẻ uếN đó có có ig ìth ,nyà m phương vị về đi ac tâm uến rồi. điều hítn tìm knêi cho th Thanh nxgu n.lgò gnhn lời đ cu, ãhln thy gii grn
gTnrươ rưct ãđ ar sờ, iơh .nh tm sng nih Thư》 il ũV
âmt. ìhnN ca aty lưng gbnó “Xem ar đi haTnh hnĩg: Nhai ôhngk C rưTnơg lòng mth chắp đ,u lắc ngort ir mca ũ,V nv
ngày nhờ Nìhn cùng theo idn nhn bầu h ut b ,đmê hành ãđ Ý aob bn ôngc mi ngươi và nh ơrnTgư cshá ra qua aig 《Vũ hai b Thư》, suy của cđư ?hpáp i:ón at Vũ im àl nêli
tmh nh ư.đc ndùg đ,ó tch nH s ếnĐ mới ng:hĩ úcl
ũV điều chuyện. bị nếđ atr inó ig sau, tổ hôm il Ngày Tưgnrơ
.l nhớ thấy itr mc oghnK ,àny k vci thời nhiên ngươi óc qua gian tđ hnng đã mt lại uyhnc ta hiơ
Bn ?ri Hay đã tđ họ sự mua htt cấp àl os?a b chuộc ũgnc 40
óc nòc 《Vũ ếkihn không? s liên Tưh nhưng âhnn, 《Tàn in:ó ũV kh gn ti Tnêi mới Thư》 Vì hpn nâTh đến ac Tâm diệu Trảm nngă óĐ Ngưu tm n yQut?ế iưngơ o igu cđư Xá hlnĩ ênugny ca núgđ nt anqu uli
ht lĩnh áX cđư gn mTâ nTâh diệu có àTn Nugư sao ảo nghĩ gui Niươg ty?ếuQ ìv mình n ac
gùcn Là ntg ió:n nl, đt diư nt,h s háp úlc Vnơgư ũV đã cực áp but th cb ,c miệng ta cl nhcg nêl uic áp ngùv ca Dận rgơnưT dưi
nyà dn trong ib hân.n tth Hắn ãđ bại ngtô s của gii yếu mới hết đến h thất tri ,môn qua chấp khác ngũc nnh hết
là…” phải của thể hik “Trước đệ rồi.” không xác at thầm hnn nghĩ: náođ sai “Vậy đã áhnp ưnTgơr tnrhì đạo tàng, ghnc óc
mà hành có.” “Công ac pháp Thư》 theo ngươi tu Vũ
rưnơgT chuyện tiếp c hc u,xgn mặt ct v lẽ ưNhgn liên h thể lng cổ, uq ếnđ nĩht đó, ànot rtưc anhhT mặt hnư n.h ưhn aqnu Vũ gếngi Cố hoàn đứng gôhkn Niah ghôkn gln mt inó
Đưc rồi, nói at lời đi t:ya haNi Cố Nói ươgni htp .iđ Thanh ir, goxn, hết
nh này, ĩd cho lý nV điều ìv cưđ người rằng ghknô để atr chứng. od tổ àlm s mtì
C ión cl im Niha gưTrơn àno, ta Thanh hcn đến ônghk c,h tình t iơgnư đu: ta Pháp chúng vậy.” tt đều iđ Nìhn nv ginph ưhn nhiều nV li “Nể nh
thì mrT ônhk.g nh rgnêi với Tiên ũV ht chỉ h gbn ingg ignơư :hty có h,ưT ngươi nưgNh mình cnò nb Trưnơg óni ehgn Thư,
àno, sao h người ahi nơrTgư th ãđ nghĩ: inl giữa ?áphp 40, ,nyà ôcng nnh Chú nTh liên thật sự pCh động iha mt cấp ynà ra nôghk ngKôh tihô li, có nngh unế thể náh lời thầm Quếty ếnđ Nghe b im ngưng màl áPh
tht ôgcn aygN tđ thì họ ìnnh Trm không páhp ahi ,id này sự b lúc êhinn ut ar im êTin ghknô nêli hai aig v h n:ió sao?” “Nếu nói này,
kchá tông gn tu sĩ ìmt lại phương cđư oàN nôm đi t các
bái nph phải ưcha ia học n,ya nđế kiến ếnđ ôhnkg nkgôh? tưnrg “Từ tm tm khngô đến ơtưng ômn trợ.” ,ig nào gnB ni v ngươi khi gncũ kôghn yâb vẫn nưh
C ngạo.” il anhhT ngươi aT đừng Nhai nhân tông igi ,hnykuê inó: h một quá mtêh ohc êiku trong nmô
là ônkhg của ưngiơ grn rồi.” iđ nh lúc e iv này, đ hài “Thái ngòl