Logo
Chương 1707: Kẻ nghèo túng nhất lịch sử, hắn mới chính là Thần (Hôm nay 6210+) (1)

Nghe những lời Phục Tiên Thiên nói, Trương Vũ khẽ ngẩn người, trong đầu tức thì dấy lên vô số suy nghĩ, nhanh chóng phân tích căn cứ và dụng ý trong lời nói của đối phương.

Mà Phục Tiên Thiên lại nói tiếp: “Lý do ta biết được những chuyện này rất đơn giản, vì Tà Thần Sách có thể nhìn thấy dấu vết của tà thần.”

“Dựa theo ghi chép quỹ đạo của Tà Thần Sách, lại xét đến những người lần lượt xuất hiện ở hiện trường, chính là ngươi đã đưa Hy Thần đến chiến trường, còn Bạch Chân Chân thì đưa Phúc Thần đến chiến trường.”

Trương đầu, tmh dngư ưngi itr minh tg s Tiên Vũ. coh chí còn tức tynru, chủ ưđc hnư nhc àov nyà hgnôk lan đã sau gđn biện gđn thấy được kih tin tni cPh tượng Thiên
khỏi đâu.” ìnĐh nơigư, tiếp iCo iTnêh h hngưn ac aso? htì tục iươgN ônhgk hĐnì nưh int êhTni htín s sự ttháo
hcP gnrơưT t nti hknôg ca tB cũng iêTn quyết ht Vũ âmt yhat kể Thiên đi đnế đâu, úlc này.
lưt nưgrơT qua pt tp .mt ý tg li ,Vũ m,ni rt s hắn uđ vào ortgn trung Vô gĩnh bỏ tnưrg gcnô đã cưtr
tgn Trương đến ađ num chỉ iĐ nơh in:ó cảm ákih úhct s con iếmk num trên n,ơh xa đường thêm đo. 5, sống ưgin nmu tgn tiền, iđ Vũ itên h tt 2
àv cùgn địa. oàngH loạt ălm nTh ihnêt đo gia htú ncgũ ũV hắn Mạn ưmi ahnnh hnhà tham mi đ Đại ot iG Tinh ngđ ayt, mt Thiên yđ ci Nth Đẩu nđg thân phút nâhp ếnit nhik chníh ynà, rgnưTơ gcôn ra đ êuy ,Tnr đgn đều Tihên ìnrt,h ovà
hàng giết l,hni hya híK gưin t hco h sạch iTn mhin t,a mt chủ t? một ági ãđ tni trị umn hàng Minh, chục kẻ nhsi Chính icv gcôn ihln niđê t gnưi,ơ
Phc lúc hê,iTn b yha ưhn ùd hoặc th thấu ôkhgn lẽ này phương dgưn hnìb nhnì Trương iđ nhog Tiên ikh dn.g có biết nh t,th tĩnh h hnìn nôkgh nohg s cũgn ht
theo để ca cuộc t,ir nhận uaq đang hạ oàv hắn nhìn t,níh ưtrc ln tnrgô nhận ht xem thm âmt nói num không.” ac ũV kế nơgưrT guxn, at hcnyu ưt ta, gnng iag uynhc nghĩ: dn ãG đ rit hácc nưh àny cxá hoạch nói xác tham tnhôg yus Gign hĩng òvm uđ
mt sẽ nên im nếu vi eđ ib cư bị kôghn ìnnh s nhgkô pếti đ có thì hínt ogai .Vũ hco hya ngr gây b htân Púhc hắn aqun ơrngTư pnh ht quan nH giống ynngu s crt êiTn h h tht nTh lộ hệ nmg hco tdi ra và khác. a,hi tuhn gia gai thấu nv êTinh nđơ hcưa da hcP àv và khẩu, tà Thứ icv kèo ítn Púhc thn
nTh úPhc thng Hy àvo nă nhìn ãđ không?” rgnơTư ió:n Phục Thần, niêT V,ũ úđgn êThni mt
,Thn đ,ó Hoàng Kim gơưnTr cũng nđag àđo clú công đui nkih vn Thiên thN x,a làm gônc hácc đ.t vci trường it ôcng Vũ Cgùn ơni nuT kghôn
ac ênTih biến il nòlg mt, chiếu cgnà gnn ìnhN hêtm nh Vũ Tiên Trương Pch trĩu.
ơHn gnăn đcư ta khgnô gncũ nih ngươi ac ,na ti.
cũng ngT ônC Kưh cũ…” 2 hưn 5 s ca li tgn nđế trở
ar đã nói mnhì ucc này, nh nhn đoán sai. yucnh ưhnNg sua im
àl ntí “Và khả bgn duy chúP năng hnT ca nhất Thần.” ar, Hy khiến gơinư àl hhcín ươngi ògln đ igao
p,hná tm nói Tyha biu nghiệm.” đmà hic vì ngb là óni kho
biến cPúh u,lâ ngươi toàn “Sau nòc Hy gp il hnT Thần nhau àohn đó, vn nhưng không ihk ccá .mt
b nghiệm inó: nnh iul tíh dgn ca v đcư it àođ ơrưgnT uiT giưnơ miK không đt Nhìn Kim, phòng c mc nu,T hgnkô rành nếu th ìth vic i.đ
yth vn không mình Trưgơn Tiên osa? ũV giờ vô đến cho cùgn Phc nlgò tận sẽ ĩNgh ếđn i,tn thua ,âđy och gnr Điu êThni t ngchù này bây :nuxg
pi:tế giơnư ếuN tín ĩgnh nti ngươi ?ônhgk b hcP phơi âhtn của bày, đồ còn Tiên thn ngươi inó nph àt Tnihê h
những cả ,óc ưigơn uđ gì s tT đoạt cùgn đ.i uic b
aĐ vỡ mặt trên tng nil iún unlg rti b toàn vn, đu Sát cb đt nh cl hC đã đi người htya m gnsô trường bắt công dâng, phát, thấy nd trào ầm t.đ
họ Nếu nht tm tà th ai úgip mắt ,tni hhcní có là ohC việc là .h ưgni gcnũ công tốt, đó yv àt ếmik thần nnê thể thể rtgno hních h hco .hnt thần có
uci grTnơư Phc kch gii ih. b nnhì .ih hco ơrTưng hoc gênmih cơ nói: inơgư gơưin vn êniTh lòng hnhko gbn ếht V,ũ tch, nưgơi ếnđ yàn cùng túc cơ “Nhưng mti bằng ògln diệt, at Vũ, Coh nêTi hy ta nnê
rTm thân yêu đạo phân niTê tt ýk ht đã bị về ca c đgan Chân amig ninhê ph nòC úht vẫn nQu,â gi.
unqa công cngô mới Mỗi b yht hti t vào khăn nghnư Tuấn thiếu có ta ơc đ đều nb Tnươrg Kim này, htnâ hc ml theo ,mc hco mi trường học hi c sát, không lần h,ppé muốn Lynu do hKó hí.K vi ta at ih ưcđ ra mth.ê cảm thuở chíth đi hn ginà cngũ phải akoh n.ơh tht nhân, th ngài nhtâ inx óin: đã othe ph ếtni trường,
sao? ơưngrT nhưng hng ôil ùgnd nhCg àm vy gkô?nh il họ, hc Nhgưn nhiều mlâ nyga sau ãđ lời uaq gi lợi của ihnTê là oeth trong ch khi gưni l để thôi, còn hPc ưcđ nói hưn sau ích ych gnươi Têin cíh Tnihê ig ũV: ơiNgư ybâ ar ,óđ ìth koé hĐìn gágni
nói: nhêni Tnêi iĐ Vũ hcP mt lời ia nht tin?” Têihn, s nid với ưigơn của ánh ưgrnTơ n,ió ngNh
đ đàm vn iTnê hiếp phná tưởng để dùgn hâtn uy ítn hnp Phục hnt đồ với Hắn êihTn h,nmì hắn. nếđ