Logo
Chương 4811: Lôi Quân (3)

Tần Tang bình tĩnh hỏi.

Đã có vết xe đổ trước mắt, hắn đương nhiên không muốn lặp lại sai lầm. La Lạc ma quân cũng như hắn, đều là ‘người ngoài’ ở Tinh Sa Hải, nhưng hắn ta lại có một vị bằng hữu thực lực cực mạnh. Hai người này đã có thể toàn thân rút lui khỏi ma triều, nếu liên thủ, chỉ e cũng không kém gì Ngọc Thần phu nhân và Khoáng ma quân khi thi triển song trọng pháp vực.

La Lạc ma quân biết rõ Tần Tang đang hỏi ai, liền đáp: “Tô đạo hữu nhất thời chưa thể thoát thân. Việc tranh đoạt Tẩy Tâm Tủy diễn ra sau Tam Tôn Chi Hội, nghe ý Tô đạo hữu thì lần này yêu cầu do tam đại tông môn đưa ra vô cùng hà khắc, trong thời gian ngắn khó mà hoàn thành, cũng không rõ đến khi nào mới có thể rảnh tay. Trước khi Tô đạo hữu trở về, chúng ta cứ vào Minh Lôi Chi Uyên trước, dò xét trước một phen. Đương nhiên, nếu có thể trực tiếp tiến vào, vậy cũng không cần làm phiền Tô đạo hữu nữa.”

Nghe ra dường như chỉ có hai người bọn họ, Tần Tang tự thấy với thực lực hiện giờ của mình, tu sĩ cùng cảnh giới hẳn đã rất khó tìm được đối thủ, bèn hỏi: “Đạo hữu định khi nào lên đường?”

násg iv aòh m,êđ óc inú dị. hn, đo ngđ mnà ánh ch hình hâtn lp ra hc đôi gnb ln htyếu hin nêTr lòe yêu chúng ym nsg
ti phi Uê.ny ơc ygnu cnò íb hp đni đề pl Chi Lôi bại Tần ihnM ,l mt gTna hi lên iv urty đường ct chuyện bắt, hnt nhg lin iđ bị
nhìn chằm qâun Tnê hngt đ phủ cầm àvo thực aphí kai di.ư đang uđ do xung nhưng đã sơn lâu Dù ưgin thuật du tnruy t ếnbi, vết il uq cốc chỉ chặp nơi bí ant ày.n it
lát hc hcát nh nưgi g.ànn as,u Một khỏi
...
cL iênnh nôkgh La ma đối. quân phản
Đại uê.yngn gnaho
nkigê sẽ aM tu onà yâđ hkc,á uq vốn quá ânuq của nhogà gônkh gì. Tnhha nrt đường dmá xúc il dư lp ng rằng tc cm náu, iv sĩ tth nể Hn n nếđ ipết ohc hitng
hiện thu ắt il gi il c ý điu ngoài nghi! àny ngờ hẻo không ra ngùc ohch bí, ưncg mt kh vô ươghn có nti hnmn.uC hẳn vô l,n tux dnêyu nth aty háln mt ùyT
ođà ãđ mật htnah cH bị kní uđ hsc l hoặc. áđo ,ct vẻ hn êrtn tu nTorg nữ ghni s. bi những tnh nh người ôv
Đảo. êhinT iH Nguyên
ước này phải th yv La ucc c cả ngay ìg. uqân rtnog yCuhn ũcng iga cn h cL bên chẳng ,hnđ amt rốt rõ gknôh có àm pháp nb ma ncgũ yutếq cơh,ưng bởi
hu s?oa rồi il ãđ oĐ nhận
lưng yên n hln ságn lng cht ưiD từ ,lnê ếitb. tu ảnh hcng vẫn nhìn hmc vào irã tđ nước, đứng .nnàg hề ánh cái hắc iếpT nàng nàng, mm hưn gnlù òha hay oàv nhhu ygá ht đó, aus mt ógbn c,hth
chcá aM mt nnhâ mới bti àl năm rơi Gii qua aonhg ơin aunqh li. nTga đất Đó am uv ch thú nT ,it vgùn oàv khi tg,nu
di na là đây!” Hn ãđ ch “Chính tới này! bị
n li tgnu Nuế kia ,hmnì ôghkn ắt .cíth đã s kẻ đ nhc còn
ud cmìh urty ln nl để c nh đất, .ưngđ unhc hc đó uts uađ hngN mt an theo ngux nâqu phủ ysu vết bị tx,é ntug cd li uđ chnuy
tuyệt uqa hoàn il sống lúc ảnh ìhmn rcưt sưu ig lo ànNg ,hn toàn gnm à.ngn không tt ohc gkônh rắn áhnđ tm gnb không phải hc ôMn Quỷ đi đã s ếuN ếibt iđ nòvg c, gnđ ahy uaqn.
“Ồ, thiếp ngủ iđ? oas ta lại
nmô .lưgn điều itnh sau onàh vận ahy òha biết nNgà toàn âtm gn,ênuy nuhyc đgan páhp dị knghô một uhncyê nếbi nôm
...
tu vi ìg nth ãđ phào bỗng mi toàn thở yhT nàng ôhkng nm.õh óc mình hn khác gh,nưt bao auq nvgà lĩnh tar ul,â thân. Cgnh kmi ếtbi thủ itg n ,gci
này không nên nnê iVc mn.u sớm
mi bộ ,auq đều cgi xa yàn mà xa yas. cìmh lúc ng gnrTo đã cl ghé từng ovà nT ingư gnaT
nhân ggin Hc ảnh àhkn nkhà. cất
trong nhắc óc lnyu ámd ếnđ tu ut hao ba n,h nay được chút pđ phủ. ãđ nuhi ùb dược hpn để tc iếtp qu. nàng vn kôghn hui ut Từ Tn th hntĩ auq cáhc ngđ ,tn kih sua nuôl nmă tuth htp N hlnĩ im bãi, Tagn tìm đan đang thu
Đêm .uykha
htnâ sua ,óđ Ngay hn hn binế ti chỗ. mất
qnâu cL La am mng rỡ.
điện?” hắn Minh yha thần ia, Sau ưgnl còn ,nSơ hpk huyết T hải ph, linh