Logo
Chương 116: Đỉnh cấp tông sư, cũng chỉ đến thế mà thôi (2)

Lý Càn ném túi đựng Tam Diệp Tử Linh Sâm qua.

“Lý sư đệ, ta thật không biết nói gì với ngươi nữa.”

Bàng Bách cạn lời, nhận túi và đeo lên người, không cần mở ra kiểm tra. Ánh mắt hắn bất chợt dừng lại ở túi vải và thanh đao bọc vải trên ngựa Lý Càn.

“Ơ, Lý sư huynh, hai thứ này ở đâu ra vậy? Trước đó đâu có thấy.”

gặp chgn ánh hnT trong đầu, Chung gànc Bên mưa grun cnh ngày ếmki như g,nđ chân hn .orà ý nigg nbgó lâu
gnưđ gưni tặng.” óc nêTr
nh miếK Môn có ,n hnT õg iàĐ âđ?y thể Thn êyn trên uChng ôghucn bất hhnà làm ếNu n soa tu
đầu ưđc tM in ,íxhc uqn bằng nahth .gnưi dây aki quanh
mkếi li sau ahi ưn.lg tnhah eođ hn lạ kỳ Điu
v ngực nói. nBàg Bách
sư yhh"?nu "Cố
nió. Bchá gàBn
ngạc nàC nhiên. Lý
i.h nH tò mò
yàng àl tr nàBg ếx hai Môn Thn v đã Bách Kiếm a.us cihu Càn
ythú tniếg chuông lên. áuS tahnh vang
tháp đó chuông, hồ đồng tgn tháp ct đc tình tra kmi Lý đ nCà mgan aus oàV nhguc,ô át.c nlê v, hhìn
hTp tb ut ếmiK pl tc một nCà uđ hơi, ,ar ra yl.un Bát rút ht
đã tm mt nHi cánh tay. nhiên
ar âđy là t ca u?nq nơi anL óĐ sao?” các Môn xảy ônm cưrt hTrc Kiếm hnT ni không Khê ta vi hgúcn Mgn ânV đ phải đt xngu
cKúh Phong. ũV
kai T ngt rồi. sư rất Vị Mnh t ađn âlu Đna ãđ ulyn hếc yuln
uđ ngt b àyn êhtin ưign tm uiđ trong àl hn đã nyur,t nl yunt hơn cnhếi lớn utyt aig mười có tuyệt, trác ch đi cânh hcn tm ưt thma nchá mất C uynhh ti,u ơhn ngh tay.
Thần Trở gnư Lý uưL nuChg hoc v Mihn viên. htt nCà tyh đang ăn non bò àĐ,i
únĐg ra rc,hT rồi.” Mgn ln noáđ Kiếm Tông Thần chiến vi inhM nhc chuyện vậy. ônM khi Huyền hcc Ta Vnâ sắp óc haik yx rgn
hn. à,ny có ch nếđ gưin cLú
màl khai hiếnc htt, páih gì? cíhk ignươ ànC hai cạn lời, nđg
kinh nBàg l v cBáh ignư tới li "đyâ? hty nhyhu "oaS ngạc, mt tới,
song a,ik mt mt sư cưrT đ.ưc một t,ay th,ut kiếm song gnd imếk ưnhgn ttuh gônhk C luny nhhuy cánh ácch s oàn ônm iln
Càn ànBg hohc ynhuc ýL ưs ch ìg thu không?” ,đ uhhyn
khoiá, tiếng .oth hty lnhi tr chân nên mc k tắm cực cơ toàn nhgô,uc th nthâ khoan trong hkí ìmnh tnrgo chỉ Cnà
õv ,đ ônTg thu ehNg niuh “Lý đó những đến hTrc .gi Theo Huyền nđga óc Vnâ ưs ámđ êlni là đi ith at ig h.ohc Kêh Mgn ãđ gì ưđ,c hMin Lan đây quận. pihá nhóm ng ngeh aign tục óni rt võ đnúg
hâ,cn vàng hnìn đứng bước nhge vi lại, quya ig. hyt đầu iếngt Minh Lưu yd
ýL .hyhnu
cáhB khíc Bàng ngđ nói.
mong niH Kếmi ar cnhếi gi hắn ngđ ì.g đi nMô ch nhT yx
Chung. Thân, hắn đến lin õg giờ hnT Đi
y,at lên mNih V ýL thành ohàn Sau v nhắc iếgnt Điện, h.n khi nihm ànC cúl aich
Tnh luyện Kiếm tm ca trở lui về kih Đan ácBh cựu igoa k Tụ ugynên Sau nôM, Phường. chế cho ynul nhM Đan pl v emđ Bgàn tc đan
Đan tiếng.” Mhn at luyện àBng h,yuhn cho một áob sư oxgn T hn
tgn thín C mnhì thân. ph tạo htut sư ghưNn ogns tự ikếm kiếm cíthh iknê iv trên utth ar da ban nuhyh nền song mt násg inưg ômn đu, h,gn àl bn cũng tmâ
thêm ayn ýL ar ưgn tg nìhn tt. non ehk àygn xem đầu, my nl qua, chút, ócs đi hinM Càn chăm rt tm Luư nmh
nyê ưs quên, och mang ing.ươ ob đến đảm at “Lý ghkôn nt c s tâm, nơi đ
x,nug y ió.g inên ehto nam turgn tay áo hip ađư đngu Đây mt t, rũ nbê lam
đông... Đông... gđn...ô
ưs .đ “Bàng
hTn d Đià hnugC uhc. ágic về Tr cm htt